Bạch Phú Mỹ Từ Trời Giáng Xuống, Thợ Săn Chất Phác Đưa Về Nhà - Chương 134

Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:52

Bởi vì Ninh Hòa mang thai, Tần Đông Thăng đề nghị tiểu Thạch đầu tạm thời đừng đến nhà đọc sách nữa.

“Ba tháng đầu rất quan trọng, nương t.ử, hiện giờ chúng ta phải lấy hài t.ử làm trọng.”

Ninh Hòa đồng ý với ý kiến của hắn, “Lẽ ra vừa nãy nên nói với thôn trưởng một tiếng.”

“Không sao, lát nữa ta chạy đi một chuyến là được.”

“Cũng chỉ có thể làm vậy.”

Kể từ khi biết Ninh Hòa mang thai, Tần Đông Thăng luôn không kìm được mà muốn sờ bụng nàng.

“Nương t.ử, khi nào hài t.ử mới cử động?”

Hắn cẩn thận đặt bàn tay lớn lên bụng Ninh Hòa, sau đó không dám động đậy nữa.

“Khoảng chừng bốn, năm tháng là sẽ cử động thôi.”

Cả hai đều là lần đầu làm cha nương, chuyện này thật sự không có kinh nghiệm.

Tần Đông Thăng sờ bụng Ninh Hòa, vẫn cảm thấy rất kỳ diệu.

Vòng eo của thê t.ử nhỏ như vậy, thế mà lại có thể m.a.n.g t.h.a.i một hài t.ử cho hắn!

Hắn quyết định ngay lập tức, sau này phải làm nhiều thịt và trứng hơn, để thê t.ử mập mạp thêm một chút, khi sinh hài t.ử mới không quá khổ sở.

Khoảng thời gian này Ninh Hòa rất dễ buồn ngủ, giờ phút này nàng đã bắt đầu mơ màng.

Tần Đông Thăng không quấy rầy nàng nữa, “Nương t.ử, nàng ngủ ngoan nhé, ta ra ngoài một lát.”

“Ừm.”

Hắn nắm tay Ninh Hòa hôn nhẹ, đặt vào trong chăn, Tần Đông Thăng mới rời khỏi phòng ngủ.

Không thấy Tần Đông Thụy ở sân trước, hắn liền đi ra sân sau.

Tần Đông Thụy đang cho gà ăn, “Ca, huynh không ở bên cạnh tẩu t.ử nữa sao?”

“Ta đi đến nhà thôn trưởng một chuyến, về ngay đây.”

“Huynh yên tâm đi, đệ sẽ chăm sóc tẩu t.ử thật tốt.”

Tần Đông Thăng thầm niệm vài lần trong lòng, trẻ con nói năng không kiêng kỵ, lúc này mới kiềm chế ý nghĩ muốn đ.á.n.h tiểu t.ử thúi này.

“Không được mở cửa cho người lạ.”

“Biết rồi, ca, huynh mau đi mau về đi.”

Tần Đông Thăng: “...”

Hắn lo lắng cho người nhà nên mới dặn dò mà!

Sau khi dặn dò xong xuôi, Tần Đông Thăng vội vã ra khỏi nhà.

“Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?” Cháu trai mình đột nhiên không thể đến học nữa, thôn trưởng phu nhân không khỏi hỏi nguyên do.

“Nếu có gặp chuyện gì khó khăn, cứ nói ra, nếu có thể giúp được chúng ta nhất định sẽ giúp.”

“Thẩm t.ử, thê t.ử của ta đã m.a.n.g t.h.a.i rồi.”

Thôn trưởng phu nhân vừa nghe liền hiểu, “Được mấy tháng rồi?”

“Hơn hai tháng rồi.”

“Ba tháng đầu rất quan trọng, quả thật nên nghỉ ngơi cho tốt.”

Tần gia không có trưởng bối giúp đỡ, rất nhiều chuyện bọn họ không hiểu.

Thôn trưởng phu nhân dặn dò: “Chưa đầy ba tháng, cố gắng đừng truyền ra ngoài.”

Tần Đông Thăng không biết còn có điều kiêng kỵ này, “Bọn ta còn chưa kịp thông báo cho những người khác.”

Hắn vốn không có mối quan hệ tốt trong thôn, nhưng không có nghĩa là thê t.ử hắn cũng vậy.

Đợi hài t.ử của bọn họ ra đời, phải tặng trứng gà nhuộm đỏ cho những nhà đó.

“Yên tâm đi, thẩm t.ử nhất định sẽ giữ bí mật giúp hai đứa, sẽ không nói ra ngoài đâu.”

“Vậy đa tạ thẩm t.ử.”

“Ôi chao, với ta mà còn khách khí như vậy sao?”

Vì không yên lòng về Ninh Hòa, Tần Đông Thăng không nán lại nhà thôn trưởng lâu, nói xong việc liền quay về nhà.

Tiểu Thạch đầu biết mình không thể đến Tần gia đọc sách nữa, thất vọng vô cùng.

“Nãi nãi, có phải tẩu t.ử bị bệnh rồi không?”

Thôn trưởng phu nhân lo lắng cháu mình lỡ lời, chỉ có thể đ.á.n.h lạc hướng, “Nhà người ta có việc.”

“Việc gì ạ?”

“Chuyện nhà người khác đừng có tò mò hỏi han.”

Tiểu Thạch đầu: “...”

Nó quan tâm tẩu t.ử, hỏi thêm vài câu cũng không được sao?

Tuy không thể đến đọc sách, nhưng bọn họ cùng sống trong một thôn, sau này vẫn có thể tìm Tần Đông Thụy chơi đùa.

Nghĩ thông suốt điều này, tâm trạng tiểu Thạch đầu lại tốt hơn.

Nội thất của ngôi nhà mới đã đóng xong hết, được phơi khô ngoài sân một thời gian, chỉ cần dọn dẹp xong xuôi bên trong là có thể chuyển vào.

Ninh Hòa ngủ trưa xong, thấy Tần Đông Thăng vẫn canh giữ bên cạnh mình, không khỏi hỏi: “Công việc của chàng làm xong hết rồi sao?”

“Chưa.” Tần Đông Thăng thành thật trả lời, “Ta chỉ là muốn ở bên cạnh nàng và hài t.ử.”

Lòng Ninh Hòa ngọt ngào, “Vậy ta đi làm việc cùng chàng.”

“Không được, bên đó vẫn chưa dọn dẹp xong, có rất nhiều bụi.”

“Tần Đông Thăng, trước kia chàng đâu có căng thẳng với ta như vậy.” Ninh Hòa liếc nhìn hắn, “Trong lòng chàng, có phải hài t.ử là quan trọng nhất rồi không?”

Điều này thật oan uổng cho Tần Đông Thăng.

Hắn căng thẳng đâu phải vì hài t.ử, rõ ràng là sợ nương của hài t.ử xảy ra chuyện bất trắc nha.

“Nương t.ử, trong lòng ta, nàng là quan trọng nhất.”

Ninh Hòa cố ý làm khó hắn, “Quan trọng đến mức nào?”

Tần Đông Thăng biết thê t.ử đang trêu mình, nhưng hắn vẫn nghiêm túc trả lời, “Còn quan trọng hơn cả tính mạng của ta.”

Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đều đa sầu đa cảm, một câu nói của Tần Đông Thăng khiến Ninh Hòa cảm động đến rơi nước mắt.

“Chàng có phải đang muốn đi đào rau dại không?”

Tần Đông Thăng: “???”

Giữa mùa đông lạnh giá, rau dại nào mà đào được?

Xét thấy khẩu vị của phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đều rất khó chiều, Tần Đông Thăng cho rằng thê t.ử nhà mình nhất thời nổi hứng, muốn ăn rau dại.

“Nương t.ử, ráng nhịn thêm chút nữa, đến mùa xuân là có rau dại rồi, khi đó ta sẽ đi đào cho nàng mỗi ngày.”

Ninh Hòa bật cười.

Nam nhân này, sao lại đáng yêu đến thế.

Mặc dù Tần Đông Thăng không nỡ, hắn vẫn phải đi dọn dẹp nhà mới.

Đợi chuyển nhà xong, cũng nên đón năm mới rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.