Bài Học Đến Muộn - Chương 4
Cập nhật lúc: 20/06/2026 09:05
6
Lộ Chiêu Viễn luôn có một bộ quy tắc vận hành riêng.
Một khi đã nhận được kết luận rõ ràng rằng chúng tôi chia tay, theo lý mà nói anh sẽ đưa nó vào hệ thống logic của mình.
Sau đó coi như trong cuộc đời anh chưa từng tồn tại một người tên Hứa Quý.
Sẽ không xuất hiện nữa.
Dù có gặp lại cũng chỉ là người xa lạ.
Nhưng ngày hôm sau, anh lại xuất hiện.
“... Sao anh lại tới nữa?”
Tôi thấy thật khó tin.
Anh dường như chẳng hiểu nổi sự ghét bỏ trong mắt tôi, nghiêm túc nói:
“Sau này anh sẽ không để Tần Vũ vào nhà nữa.”
“Nếu cô ấy tới, anh sẽ để cô ấy đứng ngoài cửa chờ.”
“Anh sẽ không cho cô ấy vào nhà nữa, cũng sẽ không đưa cô ấy về nhà.”
Tôi không nhịn được bật cười:
“Lộ Chiêu Viễn, anh giống hệt một học sinh chép nguyên đáp án nhưng hoàn toàn không hiểu cách giải bài.”
Tôi thật sự không hiểu nổi, thậm chí còn thấy hoang đường.
“Anh đã thuộc lòng cách làm đúng.”
“Nhưng anh căn bản không biết vì sao phải làm như vậy.”
“Cho nên lần sau anh vẫn sẽ mắc sai lầm.”
“Bởi vì chỉ cần đề bài thay đổi một chút, anh sẽ không biết làm nữa.”
Giữa mày anh hiện lên vẻ khó hiểu.
“Trong bài toán mang tên tình yêu...”
Tôi lắc đầu:
“Anh thật sự là một học sinh kém.”
Tôi nhớ tới lần đầu tiên quen biết anh.
Bạn tôi là Tiểu Lâm bị gãy xương phải nhập viện.
Bác sĩ điều trị chính là Lộ Chiêu Viễn.
Ấn tượng đầu tiên của tôi là vị bác sĩ này rất đẹp trai nhưng cũng rất lạnh lùng.
Sau đó có một lần, tôi vô tình nhìn thấy anh ngồi xổm ở cửa lối thoát hiểm.
Trong tay cầm một thanh pate mèo, đang cho một con mèo cam gầy trơ xương ăn.
Ăn xong, con mèo lập tức trở mặt, cào anh một cái.
Mu bàn tay anh nhanh ch.óng rỉ m.á.u.
Lộ Chiêu Viễn cúi đầu nhìn tay mình.
Không biểu cảm nhìn chằm chằm hai giây.
Con mèo dường như biết mình gây họa, khẽ “meo” một tiếng rồi lùi về sau.
Anh thở dài.
Vẫn lạnh mặt lấy từ trong túi ra thêm một thanh pate mèo nữa đưa tới.
Động tác không thay đổi.
Giọng điệu cũng không thay đổi.
Vẫn là vẻ lãnh đạm gần như máy móc ấy.
Sau đó nhẹ nhàng vuốt vuốt sống lưng nó để trấn an.
Tôi đứng ở góc khuất nhìn rất lâu.
Sau đó tôi bắt đầu theo đuổi anh.
Muốn hẹn anh ra ngoài nhưng lần nào cũng bị từ chối.
Thế là tôi nghĩ thôi bỏ đi.
Anh không thích tôi.
Sau khi Tiểu Lâm xuất viện, tôi cũng không quay lại bệnh viện nữa.
Hai tuần sau, vào một buổi chiều.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty, tôi đã nhìn thấy Lộ Chiêu Viễn đứng bên dưới.
Tôi lập tức bước nhanh tới.
“Bác sĩ Lộ, sao anh lại tới đây?”
Anh hỏi:
“Tại sao em không tới bệnh viện nữa?”
Tôi ngẩn người:
“... Anh không muốn gặp em, nên em không tới nữa.”
Anh nhíu mày:
“Ai nói anh không muốn gặp em?”
“Lộ Chiêu Viễn, anh đùa em à?”
Tôi thật sự cho rằng anh đang đùa, nên ma xui quỷ khiến buột miệng nói:
“Vậy nếu anh đồng ý làm bạn trai em, em sẽ tới tiếp.”
Tôi nghĩ anh sẽ bảo tôi nhàm chán.
Không ngờ anh lại nói:
“Được.”
Lúc ấy tôi sững sờ ít nhất năm giây:
“Anh thật sự biết ‘bạn trai’ nghĩa là gì không?”
Anh không trả lời.
Chỉ kéo tôi vào ghế phụ xe mình, cài dây an toàn cẩn thận rồi hỏi địa chỉ nhà để đưa tôi về.
Nhưng sau khi ở bên nhau, anh cũng chẳng thay đổi là mấy.
Tôi từng nghĩ anh vốn là người như vậy.
Cho đến khi Tần Vũ trở về từ nơi khác.
Tôi mới biết.
Ở chỗ anh, vẫn luôn có ngoại lệ.
Chỉ là người được ngoại lệ ấy...
Không phải tôi.
7
Lộ Chiêu Viễn bắt đầu xuất hiện mỗi ngày.
Trên người anh thường mang theo mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng đậm, như thể vừa bước xuống từ bàn mổ.
Có lần tôi đi vứt hộp đồ ăn ngoài cửa, bị anh gọi lại:
“Đồ ăn ngoài không tốt cho sức khỏe. Em đang trong thời gian hồi phục sau gãy xương, cần phải...”
Thật khó hiểu.
Tôi bực bội quát:
“Liên quan gì tới anh?”
Anh sững người, lập tức im bặt.
Nhưng ngày hôm sau, xe của anh vẫn đỗ dưới lầu.
“Bệnh viện nói tuần này em không đi tái khám.”
“Liên quan gì tới anh? Anh đâu phải bác sĩ điều trị của tôi, cũng chẳng phải bạn trai tôi. Lộ Chiêu Viễn, anh đừng thiếu cảm giác ranh giới như vậy nữa.”
Tôi vòng qua người anh.
Anh lại đi theo phía sau.
“Anh đang học.”
“Học cách ở chung với người khác, học cách đối xử trong tình cảm, học cách... phân biệt ranh giới.”
“Tần Vũ là người anh nhìn lớn lên từ nhỏ. Nhà cô ấy và nhà anh là chỗ quen biết nhiều đời. Mọi người xung quanh đều đối xử với cô ấy như vậy nên anh cũng... đối xử với cô ấy như vậy.”
“Bây giờ anh biết đó là sai.”
“Còn nữa.”
Giọng anh nhỏ đi đôi chút:
“Anh mới biết tối hôm đó em thật sự đau bụng, còn phải phẫu thuật viêm ruột thừa. Anh đã xem hồ sơ bệnh án của em.”
Tôi c.ắ.n môi dưới, quay đầu trừng anh:
“Anh đang giả vờ à?”
Tôi dùng đúng giọng điệu năm đó của anh để lặp lại câu nói ấy.
“Lúc nói câu đó, anh nghĩ gì vậy?”
Sắc mặt anh trắng bệch, đầy vẻ hối hận và tự trách:
“Tần Vũ nói với anh rằng em làm vậy là để thu hút sự chú ý của anh.”
“Cô ấy nói rất nhiều người đều làm thế.”
“Nên anh nghĩ lần đó em cũng vậy. Anh...”
“Tần Vũ nói gì anh cũng tin.”
Tôi cười mỉa mai:
“Anh uống trà xanh mà lớn lên à?”
Môi anh động đậy nhưng không thốt nên lời.
“Được thôi, anh không hiểu thế nào là ranh giới, vậy để tôi dạy anh.”
“Điều thứ nhất, khi người mình bị ghét không muốn nhìn thấy mình, thì đừng xuất hiện trước mặt họ. Đó gọi là ranh giới.”
Tôi chỉ vào khoảng cách giữa hai người.
“Tránh xa tôi ra một chút.”
