Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi - Chương 342: Sự Thật Phơi Bày, Quý Thính Lâm Sụp Đổ

Cập nhật lúc: 16/03/2026 19:09

Khóe môi hắn nhếch cao, nở nụ cười: "Sớm biết cô thích Lục Kiến Dạ, tôi thà g.i.ế.c anh ta sớm hơn, để cô cũng nếm thử mùi vị mất đi người yêu."

Đồng t.ử Tần Vãn Ngâm co rụt lại: "Là anh làm?"

Quý Thính Lâm cúi người, ghé sát tai Tần Vãn Ngâm.

Tư thế và thần sắc như thể người tình đang thủ thỉ.

Nhưng lời thốt ra lại là lời của ác quỷ.

"Cô không biết sao, trò chơi này có một cái bug, chỉ cần người chơi c.h.ế.t trong game thì ngoài đời thực cũng sẽ c.h.ế.t theo."

Hắn nói, tàn nhẫn thưởng thức biểu cảm trên mặt Tần Vãn Ngâm.

"Hòa T.ử và cô không oán không thù, tại sao cô nhất định phải dồn con bé vào chỗ c.h.ế.t?"

"Sự nghiệp của con bé, tình thân của con bé, tất cả đều hủy hoại trong tay cô. Dựa vào đâu mà cô có thể không chút áy náy, thản nhiên tiếp tục tham gia show, không sợ hãi gì mà nhận được sự yêu thích của khán giả?"

"Con bé là em gái tôi, là người tôi thề sẽ bảo vệ. Giờ con bé sống không yên ổn, tôi cũng sẽ không để kẻ làm tổn thương con bé được sống tốt!"

Livestream vẫn đang tiếp tục.

Khán giả chấn động.

[Trời đất ơi! Tất cả chuyện này đều là do Quý Thính Lâm thiết kế!]

[Gà con (Quý Thính Lâm) cút đi!]

[Lục lão sư không lẽ c.h.ế.t thật sao!]

[Tổ chương trình ơi mau đi xem tình hình Lục lão sư đi! Giây trước tui còn cười nhe răng, giây sau đã bị phát d.a.o găm thế này!]

[Thằng cha điên này! Em gái ông đạo văn người khác, qua miệng ông sao em gái ông lại thành nạn nhân thế hả!]

[Ông tuyệt nhiên không nhắc một chữ nào đến chuyện em gái ông đạo văn luôn!]

[Quý Hòa T.ử giờ còn treo cái status trên Weibo kiểu "Đã đến lúc rời đi, giang hồ không lớn, luôn có phong ba, không thể tiếp tục mang đến thế giới của tôi cho các bạn nữa, may mắn được quen biết, không hẹn ngày gặp lại". Trà xanh hết chỗ nói, đạo văn còn bày đặt diễn sâu!]

[Đúng là đại điên phê! Cảnh sát ơi mau bắt hắn lại!]

Tần Vãn Ngâm nhìn Quý Thính Lâm đang điên cuồng, nhìn chằm chằm vào mặt hắn.

Muốn tìm ra một chút sơ hở nào đó chứng minh hắn đang nói dối.

Nhưng cô không tìm thấy.

Chuyện game có bug là thật.

Cô nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, giọng run rẩy: "Anh luôn biết chuyện này."

Quý Thính Lâm cười: "Đúng vậy. Lục Kiến Dạ c.h.ế.t rồi, sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa."

Giây tiếp theo, kiếm của Tần Vãn Ngâm đã c.h.é.m tới.

Quý Thính Lâm vung kiếm chắn trước trán.

Thanh kiếm trong tay phát ra tiếng kêu vang, chấn động đến mức cổ tay hắn tê dại.

Đồng t.ử hắn nháy mắt giãn ra, không phải vì kinh ngạc trước việc cô biết kiếm thuật.

Mà là kinh ngạc vì kiếm thuật của cô giống hệt mình.

Sao có thể...

Quý Thính Lâm không tin, gạt kiếm của Tần Vãn Ngâm ra, đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c cô.

Nhưng Tần Vãn Ngâm như đọc thấu suy nghĩ của hắn, chặn đứng động tác đó.

Chiêu thức quen thuộc.

Tất cả đều là những gì cô từng dạy hắn.

Quý Thính Lâm cứng họng: "Cô... rốt cuộc cô là ai..."

Ánh mắt Tần Vãn Ngâm lạnh lẽo nhìn chằm chằm Quý Thính Lâm.

"Lúc trước, tôi nên để anh c.h.ế.t ở cửa ải đó, để anh bị vương huynh của anh vạn tiễn xuyên tâm mà c.h.ế.t."

Tay Quý Thính Lâm khựng lại.

Thanh kiếm rơi xuống đất, bụi cuốn mù mịt...

Quý Thính Lâm đứng ngây người tại chỗ.

Sở dĩ hắn ngắt livestream đêm qua không phải để bảo vệ mình, mà là lo tổ chương trình can thiệp, ngắt show sớm khiến hắn không thể thực hiện kế hoạch.

Hắn không quan tâm bất kỳ ai phán xét.

Người hắn muốn bảo vệ chỉ có một.

Vì nàng, dù có rơi xuống địa ngục hắn cũng cam lòng.

Nhưng ngay vừa rồi, niềm tin của hắn đã sụp đổ hoàn toàn.

Tần Vãn Ngâm nói lẽ ra nên để hắn c.h.ế.t dưới làn mưa tên ở cửa ải đó.

... Sao cô lại biết những chuyện này?

Da đầu Quý Thính Lâm tê rần từng đợt, gương mặt lạnh lùng vặn vẹo vì đau đớn.

Hắn nhìn chằm chằm Tần Vãn Ngâm: "Không thể nào là cô, không thể nào..."

Trông như đang nói chuyện với cô, nhưng thực chất là đang lẩm bẩm một mình.

Như muốn m.ổ x.ẻ một bản thể khác trong mình ra để hỏi cho rõ ràng.

Gió thu lạnh lẽo gào thét, ánh nắng ấm áp cũng không xua tan được cái lạnh thấu xương.

Gió thổi tung mái tóc dài của Tần Vãn Ngâm, đuôi tóc hơi rối, trên tà váy màu đỏ dính m.á.u của ai đó, bay phất phơ trong gió.

Vừa nghe Quý Thính Lâm nói, Tần Vãn Ngâm còn thấy lạ.

Cô cứ ngỡ Quý Thính Lâm không có ký ức tiền kiếp.

Nếu không, dù hắn có ghét cô đến đâu cũng không đến mức muốn lấy mạng cô.

Nhưng nhìn thần sắc hắn lúc này, rõ ràng là không phải không biết.

"Không thể là cô được..." Quý Thính Lâm ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe.

Hắn vội vàng túm lấy cô, như muốn chứng minh mình không nhận nhầm người, để cứu vãn niềm tin đang sụp đổ của mình.

"Sao cô biết những chuyện đó, là Hòa T.ử nói cho cô biết sao?"

Giọng nói gần như khàn đặc thoát ra từ cổ họng, vừa sắc nhọn vừa nặng nề.

Tần Vãn Ngâm bật cười.

Thì ra là thế.

Hóa ra Quý Thính Lâm đã nhận nhầm người, coi Quý Hòa T.ử là người đã c.h.ế.t dưới vạn tiễn xuyên tâm để cứu hắn.

Cô cười nhạo không chút nể tình.

"Quý Thính Lâm, anh thật đáng thương."

Bảy chữ đó như thiên thạch rơi xuống đất, khiến Quý Thính Lâm choáng váng, ánh mắt cố chấp trở nên c.h.ế.t lặng và trống rỗng.

Trong đầu hắn vang lên giọng nói của vị đại sư.

—— "Người ngươi muốn tìm, tên có mang chữ Hòa."

Hắn vốn có trí nhớ siêu phàm, sách đã đọc qua một lần là nhớ kỹ, lúc này trước mắt hiện lên dòng chữ trong cuốn sách cổ:

"Hậu duệ của Bá Ích được phong quốc, đất đai hợp với lúa (hòa), nên gọi là Tần."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.