Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 141
Cập nhật lúc: 03/03/2026 07:01
Bạch Ngọc Đường liền ôm đao lạnh lùng nhìn thẳng phía trước, không lên tiếng.
Sau đó lại có nha sai đến báo, Bạch Vân trưởng lão cũng đã c.h.ế.t, mọi người vội vàng chạy đến phòng của Bạch Vân trưởng lão, phát hiện ông ta bị một cây dùi gỗ cắm vào n.g.ự.c, ngã xuống đất mà c.h.ế.t.
Dùi gỗ tương đối cùn, muốn cắm vào n.g.ự.c thì nhất định phải dùng b.úa hay vật gì đó đập mạnh.
Vì trước khi Bạch Vân trưởng lão c.h.ế.t không ai nghe thấy tiếng kêu la, Triệu Hàn Yên quay đầu xem xét tình hình trên bàn, có nửa ly trà chưa uống hết. Nhưng còn một chén trà khác, tuy úp xuống, nhưng mép chén có vệt nước. Nàng liền mở cánh cửa sổ gần bàn nhất nhìn ra ngoài, quả nhiên trên mặt đất có một vũng nước.
“Người quen gây án, đã hạ t.h.u.ố.c mê.”
Tên nha sai phụ trách khám xét t.h.i t.h.ể, ngay sau đó phát hiện cây ngân châm trong tay áo của Bạch Vân trưởng lão. Cây ngân châm được bọc trong một miếng da hươu to bằng bàn tay, mở ra xem, đầu kim đã hơi đen, có vẻ như đã được tẩm độc.
Sau đó dùng cây ngân châm thử trên một con gà sống, lập tức con gà c.h.ế.t ngay.
“Có vẻ như Tây Lâm bị Bạch Vân trưởng lão g.i.ế.c,” Yến Thù thở dài, “Vậy ai đã g.i.ế.c Bạch Vân trưởng lão?”
“Cứ như là một trò chơi g.i.ế.c người nối tiếp nhau.” Bạch Ngọc Đường châm biếm.
Triệu Hàn Yên sững sờ, mắt nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Đường, rồi vội vàng chạy ra ngoài.
Bạch Ngọc Đường ngẩn người một chút, sau đó đuổi theo hỏi Triệu Hàn Yên có chuyện gì.
“Huynh nói đúng, một người tiếp nối một người, người sau g.i.ế.c người trước.” Triệu Hàn Yên chạy đến sân viện của Thanh Khê đạo trưởng xong, liền đi thẳng đến phòng luyện đan.
Trong T.ử Yên Quan, sân viện của T.ử Yên đạo trưởng, Thanh Khê đạo trưởng và Bạch Vân trưởng lão đều có phòng luyện đan. Khi khám xét t.h.i t.h.ể T.ử Yên đạo trưởng trước đó, Triệu Hàn Yên đã phát hiện ra điều này. Khi đó nàng từng cùng Bạch Ngọc Đường xem qua lò luyện đan của T.ử Yên đạo trưởng, nhưng nó đã bám bụi từ lâu, căn bản không dùng đến. Sau này hỏi các đạo sĩ trong đạo quán, mới biết hiện giờ luyện đan đều thống nhất dùng cái lò lớn mới thay trong đại đan phòng, còn các lò ở phòng nhỏ vì không tốt lắm nên đều bỏ xó.
Lò đan cao hơn một người, Triệu Hàn Yên kéo cái ghế định trèo lên. Bạch Ngọc Đường vội vàng ngăn lại, tự mình trèo lên, mở nắp lò luyện đan trên cùng, sau đó bị mùi khí bên trong xộc vào mũi, nhíu mày tỏ vẻ ghét bỏ. Tiếp đó, Bạch Ngọc Đường nhìn kỹ đáy lò, và từ mép lối vào giật xuống mấy sợi tóc nửa trắng nửa đen.
“Bên trong có tro đen, có vẻ vừa mới dùng gần đây.” Bạch Ngọc Đường nhảy v.út xuống, vạt áo màu trắng ánh trăng bay phấp phới, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Triệu Hàn Yên, sau đó đưa mớ tóc vừa lấy được cho Triệu Hàn Yên.
Đôi tay rất thon dài, như ngọc trắng gọt thành.
Triệu Hàn Yên sững sờ, vội vàng lấy khăn tay ra đặt trong lòng bàn tay, Bạch Ngọc Đường liền đặt mớ tóc lên trên. Hai sợi tóc nhẹ nhàng bay xuống, đôi tay kia liền rời khỏi tầm mắt. Triệu Hàn Yên ngẩng đầu liếc nhìn Bạch Ngọc Đường trước, rồi mới cúi đầu nhìn kỹ mớ tóc.
“Có sợi trắng, chắc chắn là của người lớn tuổi.”
“Đúng vậy.” Bạch Ngọc Đường không chút do dự nói, “Là Thanh Khê đạo trưởng đã g.i.ế.c T.ử Yên đạo trưởng.”
“Tây Lâm lại g.i.ế.c Thanh Khê, Bạch Vân lại tiếp tục g.i.ế.c Tây Lâm.” Triệu Hàn Yên bổ sung.
Yến Thù vừa đến nơi nghe thấy lời này, không khỏi thở dài lần nữa vì vụ án phức tạp này. “Đáng tiếc thật, hiện giờ hai người có khả năng biết rõ nhất về “ngân hà” đều đã c.h.ế.t rồi.”
“Kẻ g.i.ế.c Bạch Vân trưởng lão chắc chắn biết, ngoài ra còn có kẻ chủ mưu đằng sau cũng nhất định biết.” Triệu Hàn Yên bảo Yến Thù giúp họ tóm cho bằng được kẻ chủ mưu là được.
Yến Thù cười đáp lời, bảo Triệu Hàn Yên cứ việc phân phó nếu có gì cần.
Triệu Hàn Yên phát hiện Yến Thù đúng là người có tố chất tâm lý cực tốt hiếm thấy, trong tình huống nan giải thế này, y vẫn có thể ung dung cười, thái độ thản nhiên. Kỳ thực chuyện này cũng không có gì là hiếm lạ, Triệu Hàn Yên chủ yếu tò mò là tính cách đã như vậy, tại sao thơ từ lại viết bi ai sầu não đến thế?
“Hiện tại trong T.ử Yên Quan vẫn còn một hung thủ, và một ngân hà chưa biết.” Yến Thù thở dài, “Chuyện chưa giải quyết xong, xem ra tối nay chúng ta không thể về thành Đông Kinh ngủ rồi.”
“Ăn bữa tối ở đây à?” Bạch Ngọc Đường hỏi, rồi quay đầu nhìn Triệu Hàn Yên, “Ta không muốn ăn cải thảo nấu đậu hũ.”
“Được, dù sao cũng chưa có manh mối gì, ta làm cho huynh món khác.” Triệu Hàn Yên đồng ý.
“Ừm? Còn có thể gọi món à?” Yến Thù cũng rất hứng thú nhìn Triệu Hàn Yên, “Vậy làm cho ta một phần nữa, ta thân thể yếu ớt quý giá, cũng ăn không quen cải thảo nấu đậu hũ.”
Bạch Ngọc Đường: “......”
Triệu Hàn Yên: “.......”
Đây vẫn là lần đầu tiên họ nghe một vị đại nhân nào đó tự xưng mình thân thể yếu ớt quý giá, đúng là đủ thẳng thắn.
“Nghe nói trong đạo quán thường có sẵn gà, dùng để làm pháp sự, giờ chắc cũng không cần dùng đến nữa.” Triệu Hàn Yên trầm ngâm, “Rất hợp với nấm mật ong sau núi, ta đi hái nấm.”
Bạch Ngọc Đường đương nhiên đi theo.
Yến Thù nghĩ một lát, “Ta cũng không có việc gì, ba chúng ta cùng đi đi, vừa hái nấm vừa nói chuyện án, vừa hay ta hình như đã phát hiện ra điểm tương đồng trong cách c.h.ế.t của bốn nạn nhân này rồi.”
