Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 153
Cập nhật lúc: 05/03/2026 06:02
Triệu Hàn Yên nhìn chằm chằm bóng lưng của Tiết chưởng quầy rời đi, thất thần.
Bạch Ngọc Đường đi đến bên cạnh, hỏi Triệu Hàn Yên: “Trùng hợp?”
Triệu Hàn Yên lắc đầu nói không biết, thoáng thấy Bạch Ngọc Đường nhanh ch.óng lên ngựa rồi chào tạm biệt nàng.
“Huynh không về cùng ta à?” Triệu Hàn Yên hỏi.
“Ta còn có việc, đi trước một bước.” Bạch Ngọc Đường chắp tay chào Triệu Hàn Yên, rồi thúc ngựa phóng đi.
Triệu Hàn Yên nhìn Bạch Ngọc Đường phi nước đại khuất xa, chớp chớp mắt, một lúc sau mới hoàn hồn lại. Không hiểu Bạch Ngọc Đường có chuyện gì mà phải đi gấp như vậy, rõ ràng mọi người đều về kinh thành cùng nhau.
“Chạy nhanh thật.”
Trương Lăng vẫn còn ngây ngốc dắt ngựa đứng đó, vẻ mặt hâm mộ nhìn bóng lưng sắp biến mất ở cuối đường, không kìm nén được sự sùng bái trong mắt, “Bạch thiếu hiệp quả nhiên không hổ danh là Cẩm Mao Thử nổi tiếng giang hồ, ngay cả phong thái cưỡi ngựa cũng đặc biệt tiêu sái, đẹp trai quá!”
Triệu Hàn Yên cũng leo lên ngựa, gọi Trương Lăng nên đi thôi.
Trương Lăng đứng tại chỗ trước tiên suy ngẫm động tác lên ngựa vừa rồi của Bạch Ngọc Đường, chuẩn bị thử làm một lần. Trước tiên nhấc chân phải lên, rồi nhảy v.út lên đầy anh dũng, nhanh ch.óng và vững vàng ngồi trên yên ngựa, sau đó vung roi đầy phong độ, thúc ngựa phi nhanh.
“Rõ rồi!” Trương Lăng đáp lại tiếng gọi của Triệu Hàn Yên xong, hai mắt nhìn chằm chằm con ngựa trước mặt mình. Con ngựa cũng đang dùng đôi mắt đen nhánh nhìn Trương Lăng, phụt phụt thở ra hai hơi.
Trương Lăng nhanh ch.óng nhấc chân phải lên nhào về phía con ngựa…
Một tiếng ngựa hí.
“Phịch!”
Trương Lăng đầu cắm xuống đất, ngã sấp mặt.
Con ngựa vốn đứng đàng hoàng trước mặt Trương Lăng đã dời chỗ, né sang một bên rất xa, vừa bực bội thở phì phì bằng lỗ mũi, vừa nhấc bốn vó, vẻ mặt hình như chê bai muốn bỏ đi nhưng vì có nhiệm vụ nên đành miễn cưỡng ở lại.
Đám nha sai thấy thế đều cười ồ lên, hỏi Trương Lăng: “Lên ngựa thì lên ngựa thôi, sao không nắm dây cương, còn đá vào bụng ngựa nữa!”
Trương Lăng bò dậy từ dưới đất, ngượng ngùng phủi phủi đất trên người, quát họ không được cười.
“Ha, ta biết rồi, hắn muốn học Bạch thiếu hiệp kiểu đó, nhảy v.út một cái, rồi bay vèo đi mất. Nào ngờ mình nhảy v.út một cái, “phịch” cái chìm xuống luôn!” Lại có tên nha sai khác đùa cợt.
Mọi người lại được một trận cười ầm ĩ, sự mệt mỏi sau khi thức trắng đêm giảm bớt đi không ít.
Trương Lăng ngượng nghịu trừng mắt nhìn họ, “Đi đi đi, mau đi thôi, nhanh về bẩm báo rồi về nhà ngủ cho khỏe.”
Mọi người vừa nghe đến ngủ, cũng đều im lặng, chuẩn bị xuất phát.
Triệu Hàn Yên mỉm cười hỏi Trương Lăng ngã có bị thương không.
“Thấy chưa, đây mới là người tốt, mấy người chỉ biết cười nhạo ta thôi.” Trương Lăng miệng không tha người, nhân cơ hội mắng lại họ một trận, rồi mới lắc đầu với Triệu Hàn Yên nói không sao, sau đó nắm dây cương, vẫn lên ngựa một cách quy củ, thật thà như bình thường.
Cả đoàn người xuất phát.
Trên đường về, Triệu Hàn Yên suy nghĩ một chút về lời lẽ, về phòng xong liền viết một phong thư, bẩm báo đại khái tình hình cho Triệu Trinh. Cách gửi thư vẫn đi theo lối cũ, nhân lúc Xuân Lai không có trong phòng, sai Tú Châu nhét dưới gối hắn.
Triệu Hàn Yên ngáp hai cái liên tiếp. Lúc này cơn buồn ngủ ập đến, đến mức đáng lẽ giờ ăn cơm cũng không thấy đói. Nàng muốn tắm nước nóng rồi ngủ một giấc, nhưng cân nhắc Bạch Ngọc Đường rất có thể ở ngay phòng bên cạnh, một mặt gọi Tú Châu đến giúp canh chừng, một mặt đi gõ cửa phòng Bạch Ngọc Đường. Nghe trong phòng không có tiếng động, Triệu Hàn Yên liền khẽ đẩy cửa thò đầu vào xem, thấy trong phòng trống không căn bản chẳng có ai, biết Bạch Ngọc Đường chắc đi làm việc gì đó chưa về, càng yên tâm hơn, giục Tú Châu mau chuẩn bị nước.
Sau khi tắm rửa sảng khoái, Triệu Hàn Yên nằm trên giường ngủ say.
Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã xế chiều.
Tú Châu cười nói với Triệu Hàn Yên rằng đã gửi thư xong rồi. Vì Triệu Hàn Yên quá mệt mỏi nên lúc trước Tú Châu không dám nói nhiều. Giờ thì khác rồi, Tú Châu vừa hầu hạ Triệu Hàn Yên thay y phục vừa liên tục nói mình rất nhớ nàng.
“Đêm qua nhớ công t.ử đến mức không ngủ được luôn ạ.”
“Mới có một ngày thôi mà.” Triệu Hàn Yên lại hỏi Tú Châu và Tô Việt Dung sống chung thế nào.
“Cô nương ấy là người rất tốt, nhưng một nữ nhân một mình nuôi con thật không dễ dàng gì,” Tú Châu thở dài, chợt nhớ ra chuyện gì đó, kể cho Triệu Hàn Yên biết hôm qua Tưởng Bình có đến, “Nói là đã giúp Tô cô nương tìm được căn nhà thích hợp rồi, cách phủ Khai Phong không xa. Lát nữa mua thêm hai cô nha hoàn, dọn dẹp sửa sang lại xong, là có thể dọn đến ở được rồi!”
Triệu Hàn Yên gật đầu: “Vậy thì tốt quá.”
“Vậy là nô tỳ có thể sớm quay về bên cạnh công t.ử rồi!” Tú Châu vui vẻ lại ôm lấy cánh tay Triệu Hàn Yên.
Lúc này bên ngoài có người gõ cửa, rồi đẩy cửa bước vào. Tú Châu vội vàng buông tay ra, nhưng hành động không nhanh bằng người đến. Cho nên khi Bạch Ngọc Đường bước vào, vừa thấy cảnh Tú Châu đang rụt tay ra khỏi nách Triệu Hàn Yên, nụ cười trên mặt đã tắt. Tú Châu thấy Bạch Ngọc Đường thì có chút câu nệ cúi đầu, vội vàng quay người đi rót trà cho mình. Còn trong mắt Bạch Ngọc Đường, thì đó là vì ngại ngùng mà né tránh.
Nghe Triệu Hàn Yên hỏi, Bạch Ngọc Đường nói với Triệu Hàn Yên: “Sử phán quan tìm chúng ta.”
