Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 364

Cập nhật lúc: 23/03/2026 06:01

“Không nghe giải thích, chỉ được trả lời có hoặc không.” Bạch Ngọc Đường vòng tay Triệu Hàn Yên qua eo mình, kéo Triệu Hàn Yên lại gần mình hơn nữa.

May mà lúc này chuồng ngựa yên tĩnh, xung quanh ngoài tiếng ngựa thỉnh thoảng “phì phì” vây xem ra, không có ai khác. Bằng không bị phát hiện thế này, t.h.ả.m thật rồi. Càng nghĩ vậy, tim đập càng nhanh.

“Lúc này rồi mà nàng còn phân tâm?”

Hơi thở rất gần, phả vào tai Triệu Hàn Yên, khiến tai nàng đỏ bừng.

“Có.” Triệu Hàn Yên đành phải chọn một câu trả lời cho Bạch Ngọc Đường.

Vì đối phương không chịu nghe nàng giải thích, Triệu Hàn Yên đã chuẩn bị tâm lý bị hiểu lầm. Cho nên lúc này nàng trả lời xong, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn Bạch Ngọc Đường, chờ hắn làm khó.

Bạch Ngọc Đường nhìn xung quanh, rất hài lòng với sự yên tĩnh xung quanh, sau đó chỉ chỉ vào má mình.

Triệu Hàn Yên không hiểu: “Ý gì?”

“Hôn một cái thì không truy cứu nữa.” Bạch Ngọc Đường nghiêm chỉnh nói.

Triệu Hàn Yên sửng sốt, cười vỗ vai Bạch Ngọc Đường: “Chàng vừa rồi cố ý dọa ta à?”

“Không hôn thì truy cứu.” Bạch Ngọc Đường tiếp tục chỉ vào má mình, tốt nhất nên chọn cách bớt “phiền phức”.

Triệu Hàn Yên mím môi cười, nhìn xung quanh, kiễng chân nhanh ch.óng dùng môi chạm nhẹ vào má Bạch Ngọc Đường một cái, rồi lập tức nhảy ra xa, cả người trốn sau lưng Đạp Vân, mặt đỏ như ráng chiều.

Triệu Hàn Yên thở dài về “sở thích xấu tính” của Bạch Ngọc Đường, mấy lần đều như vậy.

“Ta phát hiện ra rồi, ở những nơi tùy thời đều dễ có người đi ngang qua như thế này, chàng cố tình muốn…” những lời phía sau, vì ngượng mà không nói nên lời.

“Ta là ai, tự nhiên sẽ không giống người bình thường.” Bạch Ngọc Đường tự tin và ngạo mạn.

Triệu Hàn Yên âm thầm lườm Bạch Ngọc Đường một cái. Thích kích thích phải không, nàng cũng không kém, nhưng hiện tại hai người mới bắt đầu, hoàn cảnh cũng không thích hợp, nàng không có cách nào phát huy trình độ của mình. Mặc dù bây giờ nàng so với nhiều cô nương đang yêu, đã coi như rất phóng khoáng rồi. Nhưng đây cũng là điều không thể tránh khỏi, nàng đối với một chuyện gì đó mà chấp trước, thì rất dễ nhiệt tình thái quá. Ví dụ như nấu ăn, may mà Bạch Ngọc Đường không câu nệ tiểu tiết hơn người cổ đại bình thường, còn có thể chịu được điểm này của nàng.

Hai người dắt ngựa đi ra ngoài, Triệu Hàn Yên quan sát Bạch Ngọc Đường không hề có ý muốn hỏi han gì, nàng hơi nhịn không nổi nữa.

“Chuyện tên Đạp Vân chàng thật sự không cần ta giải thích một chút sao?”

Bạch Ngọc Đường liếc nhìn Triệu Hàn Yên: “Trong lòng nàng ta nhỏ mọn vậy sao?”

“Không có không có, nhưng mà ngựa của nữ nhân chàng thích, lại cùng tên với ngựa của bằng hữu chàng, nghe thế nào cũng thấy hơi vi diệu á, chàng thật sự không tò mò chút nào về nguyên do sao?” Triệu Hàn Yên cố ý “kích thích” Bạch Ngọc Đường.

“Ừm.” Vẻ mặt Bạch Ngọc Đường vẫn như thường.

Triệu Hàn Yên tiếp tục: “Trong lòng không có chút xíu nghi ngờ nào sao? Lo lắng ta trước đây đối với Triển đại ca... ừm?”

“Nàng đã dám chủ động nói ra, chứng tỏ là không có rồi. Thật ra có thì sao chứ, hắn không có phúc khí đó, bây giờ nàng là người của ta.” Bạch Ngọc Đường không để tâm quá khứ, đối với hiện tại thì càng dương dương tự đắc: “Chọn ta, cũng chứng tỏ mắt nhìn của nàng tốt hơn.”

Triệu Hàn Yên bất giác nhếch mép, cười rất vui vẻ: “Biết dỗ người, cũng biết tự khen mình, lợi hại thật.”

Bạch Ngọc Đường cười, giải thích với Triệu Hàn Yên, hắn không phải đang dỗ người, chỉ là đang nói sự thật thôi.

Triệu Hàn Yên nghe xong không nhịn được cười càng sảng khoái hơn.

Bạch Ngọc Đường nhìn chằm chằm Triệu Hàn Yên, không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc nụ cười rạng rỡ này của nàng.

Hai người chọn đến Trạng Nguyên Lâu.

Trạng Nguyên Lâu là địa bàn của Bạch Ngọc Đường, người quen dễ làm việc, càng dễ tìm hiểu tình hình. Hơn nữa Trạng Nguyên Lâu là t.ửu lâu hạng nhất nhì kinh thành, người kể chuyện tự nhiên cũng lợi hại hơn những nơi khác. Rất nhiều tin tức và câu chuyện mới mẻ trên giang hồ, cơ bản ban đầu đều là từ miệng Tiểu Nhị Lư, người kể chuyện ở Trạng Nguyên Lâu mà truyền ra ngoài.

Tiểu Nhị Lư là nghệ danh của người kể chuyện, bản thân là một thiếu niên tuổi chưa quá mười sáu mười bảy.

“Đừng coi thường tuổi hắn nhỏ, miệng lưỡi lanh lợi lắm, bốn năm trước vì nuôi cha bệnh, hắn đã đến t.ửu lâu chúng ta kể chuyện rồi. Ban đầu ta thấy hắn nhỏ cũng không muốn dùng, sau miễn cưỡng đồng ý cho hắn thử một lần, phát hiện đứa nhỏ này thật sự có thiên phú kể chuyện, lại thấy hắn hiếu thuận, bèn giữ hắn lại.” Lưu chưởng quỹ giới thiệu.

Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường lúc này vừa kịp buổi trưa, Tiểu Nhị Lư mới bắt đầu kể.

Hắn dáng người cao ráo, mặc một thân bào trắng trơn, tay cầm một cây quạt trúc, rất có phong thái thư sinh. Tiểu Nhị Lư đang kể chuyện công t.ử nhà giàu nọ ở phía Nam và cô ca kỹ bỏ trốn theo nhau. Khi Tiểu Nhị Lư kể về lời nói của nhân vật nữ, giọng còn cố ý biến điệu, the thé, khiến người có mặt nghe đến nhập tâm, lại có chút nhịn không được cười. Vốn là một câu chuyện tình bi thương, qua lời kể của hắn lại trở thành cười trong nước mắt.

Triệu Hàn Yên thấy được tài năng của vị Tiểu Nhị Lư này xong, cùng mọi người vỗ tay tán thưởng.

Đợi lúc Tiểu Nhị Lư nghỉ ngơi, Lưu chưởng quầy bèn dẫn hắn qua gặp Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.