Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 52
Cập nhật lúc: 20/02/2026 02:07
“Lệnh bài đâu?” Binh lính kiểm tra.
“Cậu ấy là người Bao đại nhân đặc biệt mời đến mấy hôm trước, lệnh bài vẫn đang chế tác.” Triển Chiêu từ trong khách điếm bước ra, ra hiệu cho binh lính cho Triệu Hàn Yên vào.
Thấy sắc mặt Triển Chiêu nghiêm trọng, Triệu Hàn Yên hỏi ngay: “Người c.h.ế.t là ai?”
“Phu Văn Các học sĩ Ứng Thiên Dương.” Triển Chiêu đáp.
“Chính tam phẩm, coi như quan lớn rồi.” Triệu Hàn Yên cảm thán.
Triển Chiêu nghi hoặc nhìn nàng: “Đương nhiên là quan lớn.” Hắn hoàn toàn không hiểu vì sao từ miệng một “tiểu đầu bếp” lại thốt ra một câu “coi như quan lớn” nghe cứ miễn cưỡng thế?
Triệu Hàn Yên biết mình lỡ lời, chớp chớp mắt. Thấy Vương Triều và những người khác đang trên lầu, nàng bèn leo lên trước để tránh nói thêm.
Nghi Thành Lâu cũng là t.ửu lầu, nhưng thua xa Trạng Nguyên Lâu về khí chất. Tầng lầu chỉ có hai tầng, vừa cũ vừa nhỏ, bước chân vào còn phảng phất mùi ẩm mốc. Mấy chiếc ghế nơi góc đại sảnh bám một lớp bụi dày không ai lau, đủ thấy t.ửu lầu này vắng khách đến mức nào.
Thi thể nằm tại nhã gian tam. Cách c.h.ế.t gần như giống hệt vụ án Phùng Chí Tân trước đó: cổ người c.h.ế.t bị treo bằng dây thừng mắc lên xà nhà, đầu kia buộc vào cột gỗ lim. Vị Phu Văn Các học sĩ này tuổi đã lớn, gần sáu mươi, râu tóc hoa râm, thân hình gầy gò, da có phần chùng nhão, vì vậy những vết roi trên người trông càng thêm rợn mắt.
Bố cục trong phòng vẫn chỉnh tề, hầu như không có dấu vết giằng co. Trên bàn, chén trà còn đầy, trong bình trà cũng vậy. Triệu Hàn Yên còn chú ý đến một vệt nước dưới đất chưa kịp khô, diện tích cỡ hai móng tay cái.
Với thân phận như Ứng Thiên Dương, ông ta chắc chắn sẽ không bao giờ uống loại trà mà t.ửu lầu hạng ba như Nghi Thành Lâu phục vụ.
Lúc này Công Tôn Sách cũng đã đến. Sau khi kiểm tra t.h.i t.h.ể, ông nói với Triệu Hàn Yên: “Trước khi c.h.ế.t, người c.h.ế.t không chỉ bị quật roi, sau đầu còn bị tập kích, có vết sưng đỏ và rớm m.á.u.”
“Cái này là…” Triển Chiêu nghi hoặc, “thủ pháp thay đổi rồi sao?”
“Thật ra vẫn giống như trước.” Triệu Hàn Yên tiếp lời. “Chỉ là Ứng Thiên Dương không uống trà của t.ửu lầu này, nên hung thủ phải thêm một bước: đ.á.n.h ngất ông ta trước, rồi mới đổ t.h.u.ố.c mê đã chuẩn bị sẵn vào miệng. Sau đó thì giống như vụ trước: hôn mê, bị đ.á.n.h đập, rồi treo cổ.”
“Người c.h.ế.t gầy yếu, lại lớn tuổi, đối với hung thủ không có chút uy h.i.ế.p nào.” Nàng bổ sung.
Công Tôn Sách gật đầu tán thành: “Thân thể Ứng học sĩ vốn không khỏe. Tháng trước ta theo đại nhân đến gặp, chỉ thấy Ứng học sĩ ho liên tục, bước đi còn run run.”
“Thì ra là vậy.” Triển Chiêu thở dài.
“Ứng học sĩ đi một mình sao? Không có tùy tùng?” Triệu Hàn Yên hỏi tiếp. Với thân phận như Ứng Thiên Dương mà không có người hầu đi theo thì rõ ràng không hợp lẽ. “Còn tùy tùng của Phùng Chí Tân ở vụ trước thì sao? Đã tìm được chưa?”
Triển Chiêu đáp: “Ứng học sĩ có tùy tùng. Người đó đ.á.n.h xe chờ ngoài quán. Vì được dặn không được quấy rầy, hắn cứ đợi hơn nửa canh giờ rồi mới vào tìm, thì mới phát hiện t.h.i t.h.ể. Trước khi vào, Ứng học sĩ còn dặn chưởng quầy tương tự, lại còn bỏ tiền bao trọn t.ửu lầu, đuổi cả chưởng quầy đi. Nhưng ông ta lại chọn đúng nhã gian tam.
Còn về tùy tùng của Phùng Chí Tân thì vẫn chưa tìm ra. Không về phủ, giống như bốc hơi khỏi nhân gian. Bên Phùng gia cũng phái người khắp nơi tìm. Hơn nữa Phùng Cao vì chuyện nhi t.ử c.h.ế.t gần như phát điên, mỗi ngày đều thúc Bao đại nhân ít nhất ba lượt.Nhưng có một điều lạ: người của Phùng phủ đều nói Phùng Chí Tân vốn quen chuyện đêm không về nhà, thường ngủ lại kỹ viện, còn khách điếm thì rất hiếm khi ở.”
“Đều ở gian tam, và cuối cùng đều chỉ còn lại mỗi một mình…” Triệu Hàn Yên trầm ngâm. “Giống như có một cuộc hẹn bí mật nào đó.”
Công Tôn Sách gật đầu: “Hai người bọn họ thân phận đều không tầm thường. Rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến cả hai nghe theo mà chịu đơn độc đến như vậy?”
“Ứng học sĩ thì chưa rõ,” Triệu Hàn Yên nói, “nhưng Phùng Chí Tân thì dễ đoán. Công t.ử ăn chơi, quen lui tới kỹ viện, muốn dụ hắn ngoan ngoãn tới điểm hẹn thì dễ nhất chính là… sắc.”
“Phùng Cao là tân quý nhân của quan trường hai năm gần đây. Trước kia chỉ là ngũ phẩm phòng ngự sứ. Ông ta được chính Ứng học sĩ và Bàng thái sư cùng đề cử nên mới thăng tiến nhanh như vậy.”
Triệu Hàn Yên quay sang Triển Chiêu: “Đi tra xem vị Ứng học sĩ này riêng tư có phong lưu hay không. Chuyện này rất quan trọng.”
Triển Chiêu khẽ nhíu mày: “Ứng học sĩ nhiều năm nay nổi tiếng là người cương trực, chính khí. Cái này… ta biết tra kiểu gì?”
“Ta có thể tra!”
Giọng nói truyền đến từ một khoảng cách hơi xa.
Ngay sau đó liền nghe tiếng cửa bị đẩy ra, và Bạch Ngọc Đường từ gian phòng bên cạnh đường hoàng bước ra.
Vương Triều giật nảy mình: “Ngươi… ngươi sao lại ở đây? Vừa nãy ta rõ ràng đã kiểm tra gian bên đó, không có ai mà!”
