Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 55
Cập nhật lúc: 20/02/2026 02:07
Đối phương không phản ứng.
Thật ra là bởi “Triệu Hàn” vốn không phải tên đầy đủ của Triệu Hàn Yên. Đôi khi chỉ sai một chữ, quả thực nàng không kịp phản ứng.
Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ đến cùng cực, đưa tay vỗ lên vai Triệu Hàn Yên.
“Hử?” Triệu Hàn Yên quay đầu lại phát hiện Bạch Ngọc Đường đứng sát ngay bên cạnh. Khi nãy nàng còn thấy hắn ở tận bên kia đường, “Huynh…?”
Nhìn bộ dáng hơi giật mình của Triệu Hàn Yên, Bạch Ngọc Đường lại bất giác mềm lòng. Lời trách mắng vốn đến cửa miệng lại bị nuốt xuống, chỉ nói: “Ngẩn người cái gì? Đi thôi.”
Triệu Hàn Yên đi theo sau Bạch Ngọc Đường.
Hai người đến Trạng Nguyên Lâu, Lưu chưởng quầy vừa thấy là Bạch Ngọc Đường liền lập tức nhường gian phòng đã giữ sẵn cho hắn, niềm nở mở cửa, dâng trà rồi đóng cửa lại.
Triệu Hàn Yên uống một ngụm trà, tùy ý hỏi: “Huynh với Lưu chưởng quầy có quan hệ gì vậy?”
“Không quan hệ.” Bạch Ngọc Đường đáp.
Triệu Hàn Yên gật đầu, thấy Bạch Ngọc Đường không muốn nói thì nàng cũng không để ý.
“Nhưng lão bản của Trạng Nguyên Lâu là nhị cữu của ta.” Bạch Ngọc Đường nói tiếp.
Triệu Hàn Yên suýt sặc trà, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh mà nuốt xuống, rồi mới nói: “Thảo nào.”
“Đây là bí mật. Ngay cả Tưởng Bình cũng không biết.” Bạch Ngọc Đường bổ sung.
Triệu Hàn Yên ngẩn ra. Thật ra bí mật này Bạch Ngọc Đường hoàn toàn có thể không cần nói cho nàng, nói rồi lại khiến nàng phải gánh thêm một cái bí mật.
“Chúng ta nói chuyện chính đi. Huynh định tra Ứng Thiên Dương thế nào? Cần ta giúp gì?” Triệu Hàn Yên hỏi.
“Chuyện này ta tự làm được.”
“Vậy sao còn gọi đích danh ta đến?” Triệu Hàn Yên nghe xong thấy mình chẳng có việc gì phải làm, không khỏi nghi ngờ. “Rõ ràng trông rất nghiêm túc kéo ta đến đây bàn chuyện… rốt cuộc là để làm gì?”
Bạch Ngọc Đường nói: “Đậu hoa ngọt. Vì thứ ăn lúc nãy chẳng ra gì.”
“Hả?” Triệu Hàn Yên thật sự không hiểu.
“Khi ta xen vào chuyện người khác, tâm trạng phải tốt đã. Cho nên tối nay, khi ta làm xong việc trở về, Hàn đệ phải làm cho ta một bát đậu hoa ngọt ngon hơn lúc nãy.” Bạch Ngọc Đường liếc Triệu Hàn Yên một cái, rồi cụp mắt xuống. Giọng hắn hờ hững bổ sung thêm một câu, cũng là lý do hắn cố ý đưa nàng đến đây nói chuyện riêng:
“Còn nữa, nữ nhân mà Hàn đệ thích… chẳng ra sao.”
“Hả? Đậu hoa ngọt thì được, nhưng câu sau là sao?” Triệu Hàn Yên hoàn toàn không hiểu nổi. “Nữ nhân ta thích á? Ai cơ?”
“Cái quả phụ họ Chu ấy.” Bạch Ngọc Đường thấy nàng có vẻ chưa hiểu, bèn nói rõ hơn: “Ở hẻm Tam Dương.”
“À.” Triệu Hàn Yên lúc này mới phản ứng, thì ra Bạch Ngọc Đường đang nói đến Chu quả phụ. Nhớ lại chuyện lúc ấy: nàng trong thân phận “nam nhân” nhìn chằm chằm người ta, rồi còn đuổi theo… Trong mắt Bạch Ngọc Đường mà nói thành thích nữ nhân cũng là chuyện hợp lý.
Triệu Hàn Yên không nhịn được bật cười.
Thấy nàng còn cười được, Bạch Ngọc Đường thở dài: “Đừng thích nữa. Quả phụ ấy tư thông với người khác, tiếng tăm chẳng tốt đẹp gì. Ta đã hỏi giúp rồi.”
“Cái gì? Huynh… huynh đã hỏi ai vậy?” Triệu Hàn Yên đứng bật dậy, giọng hơi kích động.
Triệu Hàn Yên lo Bạch Ngọc Đường làm kinh động người khác, nhưng trong mắt Bạch Ngọc Đường thì phản ứng của nàng lại giống như đang trách hắn lo chuyện bao đồng.
Tâm trạng của Bạch Ngọc Đường lúc này có thể nói là rất không vui. Hắn đứng dậy định bỏ đi.
“Huynh không được đi!” Triệu Hàn Yên sợ hắn vừa xoay người đã tung mình nhảy qua mái nhà chạy mất, trong lúc cấp bách đưa tay chộp một cái, vừa khéo lại túm trúng tay áo Bạch Ngọc Đường.
Đây là lần đầu tiên có người dùng giọng điệu kiểu đó nói với hắn, cũng là lần đầu tiên có người “túm” hắn như vậy. Bạch Ngọc Đường quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy tức giận đối diện nàng: “Muốn làm gì?”
“Ta muốn huynh trả lời ta chứ sao.” Triệu Hàn Yên cảm nhận được sát khí nặng nề và sự khó chịu toát ra toàn thân Bạch Ngọc Đường, lúc này mới nhận ra hắn đã hiểu lầm nàng vì chuyện Chu quả phụ.
“Huynh hiểu lầm rồi, ta không phải không vui vì chuyện đó. Ta cảm thấy quả phụ ấy hình như định làm chuyện xấu nên mới đi theo.”
“Chuyện xấu?” Nét mặt Bạch Ngọc Đường lập tức dịu đi một nửa.
“Đúng. Ta nghi Chu quả phụ có thể sẽ làm hại người khác.” Triệu Hàn Yên giải thích rằng khi mình ăn đậu hoa ngọt đã nghe loáng thoáng Chu quả phụ lẩm bẩm chuyện muốn g.i.ế.c người.
“Sao ta không nghe thấy?” Khi đó mọi người ngồi chung một bàn, Bạch Ngọc Đường cảm thấy mình cũng phải nghe được chứ.
“Chắc tai ta… thính hơn.” Triệu Hàn Yên tiếp tục kể việc mình đã phái Trương Lăng đi theo giám sát Chu quả phụ, rồi hỏi Bạch Ngọc Đường đã dùng cách gì để dò được tin xấu về Chu quả phụ.
“Ta tùy tiện tìm một nhà dân, rút đao ép hỏi, ném ít bạc rồi đi.” Bạch Ngọc Đường nói.
Quả thật chính là “đơn giản mà thô bạo”.
Không biết nhà đó có nói thật không, Triệu Hàn Yên cảm thấy tối nay Trương Lăng có khi sẽ theo nhầm hướng. “Thôi, để mai tính vậy.”
Triệu Hàn Yên hơi buồn rầu. Còn Bạch Ngọc Đường, người khi nãy còn tức điên, lúc này sắc mặt lại rất tốt, tâm tình vô cùng khoái trá.
“Ta đi điều tra đây!” Bạch Ngọc Đường thấy Triệu Hàn Yên đang nhìn mình chằm chằm, lập tức chắp tay cáo từ. Trước khi đi không quên dặn: “Tối nhớ chuẩn bị đậu hoa ngọt.”
Ngắm bóng lưng Bạch Ngọc Đường rời đi, Triệu Hàn Yên trên đường về phủ Khai Phong cố ý ghé mua hai cân khổ thái tươi mới, vị cực đắng.
Chỉ ăn đậu hoa ngọt thì chán lắm. Ăn thêm vị đắng, lâu dài rồi sẽ tốt thôi.
