Bạn Bệnh Cứ Muốn Dính Lấy Tôi - Chương 46
Cập nhật lúc: 31/01/2026 07:18
Chương 46: Tín hiệu rung động
Thái độ lạnh lùng này khiến Kỳ Khước nhớ lại lần đầu tiên tiếp xúc với Thẩm Đạm Dẫn, khi anh vì chứng ám ảnh cưỡng chế khó chịu mà tìm đến cậu, bộ dạng sau khi tỉnh lại làm người ta tức c.h.ế.t so với bây giờ y hệt nhau.
"Tôi mà đi thật là sẽ không quay lại đâu đấy." Kỳ Khước cười như không cười, đôi mắt thâm trầm ẩn chứa một cái bẫy.
Thẩm Đạm Dẫn im lặng đối thị với cậu, hai người đối thoại trong sự tĩnh mịch. Một người chọn lý trí trong sự bất lý trí, một người sau khi nhìn thấu tâm tư đối phương thì chọn cách không nuông chiều.
Đợi mãi chỉ nhận lại sự im lặng thay cho câu trả lời, Kỳ Khước bật cười một tiếng: "Hay là nói cho tôi nghe chuyện gì làm cậu không vui đi? Cái miệng tôi kín lắm nhưng lại hay quên, nghe xong sáng mai là quên sạch ngay."
Môi Thẩm Đạm Dẫn khẽ mấp máy. Anh biết mình không nên trút giận lên Kỳ Khước, nhưng lúc nãy anh không kiềm chế được. Kỳ Khước nói mấy câu này chẳng qua vì hai người đang ở chung dưới một mái nhà, việc giao lưu quá sâu chỉ mang lại tác dụng ngược.
Ngay cả khi nói ra nguyên nhân mình không vui cũng không thể tiêu trừ được nguồn gốc rắc rối, huống hồ với tính cách phóng khoáng của Kỳ Khước chắc chắn sẽ thấy anh thật vô lý. Vì vậy, anh vẫn chọn cách lắc đầu: "Không có gì, chút chuyện nhỏ thôi, sáng mai dậy là ổn."
Kỳ Khước biết anh không muốn nói, chọn cách trốn tránh. Nhưng cậu rất hiểu, một người có tính cách cố chấp như Thẩm Đạm Dẫn làm sao có thể dễ dàng tâm sự phiền muộn với người khác. Một người theo chủ nghĩa lý tính với cảm giác ranh giới cực mạnh luôn âm thầm tự mình giải quyết vấn đề, cho dù cuối cùng có may mắn thành công cũng sẽ giả vờ như chẳng có chuyện gì to tát.
Nếu là trước đây, Kỳ Khước tuyệt đối sẽ không quản loại chuyện không liên quan đến mình thế này, thậm chí còn chạy thật xa vì sợ người khác bám lấy nhờ vả. Nhưng dù vậy vẫn có người bị vẻ ngoài dễ nói chuyện của cậu đ.á.n.h lừa mà tìm đến trút bầu tâm sự. Cậu không muốn làm đôi bên khó xử, nên miệng thì nói lời hay ý đẹp nhưng tuyệt nhiên không bỏ ra chút hành động thực tế nào.
Triệu Húc Thừa là một ví dụ điển hình. Cậu chỉ nói vài câu khen ngợi khách sáo mà hắn lại cho là thật, cứ thế bám lấy đòi hỏi giá trị cảm xúc từ cậu. Đến khi cậu không đếm xỉa tới thì hắn lại nảy sinh lòng hận thù vô lý, cứ như thể cậu nợ hắn vậy.
Đối mặt với Thẩm Đạm Dẫn, đây là lần đầu tiên cậu chủ động muốn cung cấp giá trị cảm xúc cho đối phương, nhưng người nọ không những không nhận mà còn chê cậu nhiều chuyện. Thật sự rất thách thức, rất thú vị. Kỳ Khước sắp không phân biệt nổi mình thực sự muốn giúp Thẩm Đạm Dẫn chữa bệnh hay là muốn chinh phục thử thách khó nhằn này nữa? Hoặc có thể cả hai đều không phải, nhưng khả năng thứ ba thì lại quá đỗi không tưởng.
"Được rồi, nhưng ngày mai phải quay chương trình, tôi khuyên cậu nên ăn nhiều một chút. Vạn nhất cậu bị hạ đường huyết rồi ngất xỉu thì phiền phức lắm đấy."
Ẩn ý là: nếu cậu ngất xỉu, cả đoàn làm phim sẽ gặp rắc rối, cậu chắc chắn muốn làm vậy chứ? Nhìn Thẩm Đạm Dẫn cầm đũa lên lần nữa, Kỳ Khước lộ ra nụ cười đắc ý vì đã "nắm thóp" được đối phương.
Sau khi tắm xong, Kỳ Khước tắt đèn phòng khách rồi đi lên lầu. Mở cửa ra, cậu thấy Thẩm Đạm Dẫn đã tắt đèn phòng ngủ. Cậu đứng lặng vài giây nhìn tấm rèm cửa không được khép c.h.ặ.t hoàn toàn, để lộ một dải sáng nhỏ, sau đó mới đóng cửa lại.
"Tại sao buổi tối đi ngủ cậu luôn không khép c.h.ặ.t rèm thế?" Cậu biết Thẩm Đạm Dẫn vẫn chưa ngủ, dù đã tắt đèn.
Cho đến khi cậu lên giường nằm xuống, đắp chăn xong, Thẩm Đạm Dẫn mới lên tiếng: "Quen rồi."
Kỳ Khước không nghĩ ngợi nhiều, một tay gối sau đầu, tay kia mở điện thoại lướt mạng xã hội. Thẩm Đạm Dẫn quay lưng về phía cậu, mở to mắt nhìn ô cửa sổ không bị rèm che khuất. Ánh đèn đường le lói từ bên ngoài hắt vào tối nay dường như hơi ảm đạm, cảm giác bất an dâng lên khiến anh vội vàng nhắm mắt lại. Ngủ được là sẽ ổn thôi.
Không biết bao lâu sau, Kỳ Khước lướt xem số liệu hậu đài. Thấy tài khoản không cập nhật mà lượng fan không những không giảm, trái lại còn tăng thêm hơn mười vạn lượt theo dõi mới nhờ chương trình phát sóng, cậu mới hiểu tại sao Triệu Húc Thừa lại vội vã tìm mình đến vậy. Có lẽ hắn vì không nhận được quảng cáo nên "vỡ trận", vả lại việc xào CP đơn phương với cậu cũng bị mất một phần lưu lượng vì sự xuất hiện của Thẩm Đạm Dẫn.
Cái tên này đúng là não bộ có vấn đề. Tuy nhiên, Kỳ Khước vẫn luôn để tâm đến câu nói của Triệu Húc Thừa rằng có người muốn hại cậu. Người đó tuy xấu tính và hay nói dối, nhưng sẽ không vô duyên vô cớ bịa ra một lời nói dối không liên quan như vậy. Nhưng cậu nghĩ một vòng vẫn không thấy có blogger nào cùng định vị với mình. Mấy người ghét cậu thì lượng fan cộng lại còn chưa bằng số lẻ của cậu, cậu cũng đâu có chủ động đắc tội ai? Thôi bỏ đi, đắc tội thì đã sao, tùy ý vậy.
Cậu tắt điện thoại, chuẩn bị xuống lầu uống t.h.u.ố.c. Cậu vừa nghiêng đầu định xem Thẩm Đạm Dẫn đã ngủ chưa thì phát hiện đối phương đang co rùm lại trong chăn, đầu cũng vùi kín, cả người khẽ run rẩy.
"Cậu sao thế?" Kỳ Khước thử hỏi nhỏ.
Đáp lại cậu là tiếng thở dốc dồn dập. Kỳ Khước nhận ra có gì đó không ổn, lập tức lộn người ngồi dậy, tung chăn của Thẩm Đạm Dẫn ra, nhẹ nhàng lay vai anh.
"Thẩm Đạm Dẫn?"
Lúc này Thẩm Đạm Dẫn đang nằm nghiêng bó gối, nhãn cầu run rẩy dưới mí mắt, anh c.ắ.n c.h.ặ.t môi, trên trán lấm tấm mồ hôi. Là bóng đè (mộng yểm). Kỳ Khước nhanh ch.óng phản ứng được, lúc này đại não Thẩm Đạm Dẫn đã tỉnh nhưng không cách nào mở mắt được nên anh đang vùng vẫy. Giống như rơi vào đầm lầy, càng vùng vẫy càng lún sâu. Người bị bóng đè không thể tùy tiện gọi tỉnh ngay lập tức.
"Không... không..." Thẩm Đạm Dẫn lẩm bẩm.
Kỳ Khước dứt khoát vòng tay từ phía sau ôm lấy anh, bao trọn anh vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về đôi bàn tay anh. Có lẽ cảm nhận được có người chạm vào, Thẩm Đạm Dẫn trở nên kích động hơn, giọng nói mang theo vài phần nức nở đáng thương: "Không... đừng mà..."
Đây là lần đầu tiên Kỳ Khước đối mặt với tình huống này, cậu hơi luống cuống, chỉ biết đáp lại loạn xạ, chẳng cần biết anh có nghe thấy hay không. "Đừng lo, có tôi ở đây, cậu rất an toàn." Cậu dịu dàng gọi bên tai Thẩm Đạm Dẫn.
Có lẽ đối phương thực sự nghe thấy, Kỳ Khước cảm nhận rõ lực vùng vẫy của người trong lòng nhỏ dần đi, xem ra có hiệu quả. "Không có quái vật đâu, sẽ tỉnh lại thôi, an tâm ngủ đi." Giọng Kỳ Khước nhẹ bẫng.
Sau một hồi, đôi tay bó gối của Thẩm Đạm Dẫn hoàn toàn buông lỏng, nhịp thở dần đều đặn trở lại. Kỳ Khước thở phào, nhìn mồ hôi lấp loáng trên trán anh, cậu định rút tờ khăn giấy lau cho bệnh nhân mắc chứng sạch sẽ này. Nhưng cậu vừa rời khỏi cơ thể Thẩm Đạm Dẫn, mới quay đi chưa được bao lâu, bất thình lình đối phương chủ động xáp lại gần, túm c.h.ặ.t lấy vạt áo cậu không buông.
Động tác của Kỳ Khước khựng lại. Cậu cúi xuống nhìn đôi bàn tay trắng trẻo đang siết c.h.ặ.t lấy mình. Không giống như đã tỉnh. Cậu thử nhích ra xa lần nữa, nhưng Thẩm Đạm Dẫn như bị hành động của cậu kéo theo, cậu nhích một phân, anh dời một tấc. Đến khi tay cậu sắp chạm tới tủ đầu giường, cánh tay Thẩm Đạm Dẫn trực tiếp vòng qua ôm lấy eo cậu.
"Đừng... đừng đi..." Giọng Thẩm Đạm Dẫn cực kỳ yếu ớt, mang theo hơi thở phụ thuộc hiếm thấy.
Hoàn toàn thất bại. Kỳ Khước bỗng thấy mủi lòng đúng là bản tính của con người, huống hồ là đối mặt với Thẩm Đạm Dẫn. Là người thì ai mà từ chối cho nổi? Đã vậy thì cứ chấp nhận thôi, chẳng có gì là không thể cả. Cậu chậm rãi nằm xuống, để mặc Thẩm Đạm Dẫn ôm mình. Đợi tâm trạng đối phương ổn định hơn, cậu giơ tay rút một tờ khăn giấy trên tủ, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán anh.
Khoảng cách đã gần đến mức quá đáng, nhưng Thẩm Đạm Dẫn – người hoàn toàn không biết gì về chuyện này – sau khi cảm nhận được sự dịu dàng đó thì cả người dán c.h.ặ.t vào, vùi mặt vào hõm vai Kỳ Khước, thậm chí còn dụi dụi vài cái. Giống như một con mèo tìm về được tổ ấm, l.i.ế.m láp chủ nhân để bày tỏ tình cảm.
Nhưng Kỳ Khước thì tỉnh táo. Khoảng cách và sự đụng chạm này hoàn toàn vượt quá ngưỡng an toàn của cậu. Nó khác biệt với việc nắm tay hay ôm ấp đơn giản, cho dù hoàn toàn đang trong trạng thái "điều trị", cậu cũng không cách nào gạt bỏ được tiếng nhịp tim đang loạn nhịp một cách bất thường của mình.
Tần suất nhịp thở trong phòng ngày càng nhanh. Kỳ Khước tưởng Thẩm Đạm Dẫn lại rơi vào mộng yểm, nhưng cúi xuống nhìn thì thấy anh đang ngủ say vô cùng bình thản. Hóa ra là tiếng thở của chính cậu.
Không ổn rồi. Rất không ổn. Kỳ Khước nhìn chằm chằm gương mặt lúc ngủ trước mắt, từ đôi mày mắt dịch xuống dưới —— là sự mềm mại từng lướt qua khóe môi cách đây không lâu. Cậu vội vàng dời mắt, nỗ lực bình ổn nhịp tim điên cuồng. Sau khi nhắm mắt lại, trong đầu cậu vẫn đầy rẫy những hình ảnh không nên nhớ tới. Yết hầu cậu chuyển động, cảm thấy hơi khát.
Cái gì có thể giải khát đây? Là nước sao? Hay là... Kỳ Khước lại nhìn vào gương mặt trong lòng, một sự nghi hoặc âm thầm nảy mầm trong tim. Cậu không dám nhìn thẳng, thậm chí lần đầu tiên chọn cách trốn tránh. Đêm nay cậu không phải không ngủ được, mà là ngủ trong sự hỗn loạn của tâm trí. Cậu thậm chí còn nghi ngờ có phải mình sắp c.h.ế.t rồi nên mới nghĩ nhiều thế không.
Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua khe hở, Kỳ Khước hiếm khi tỉnh giấc sớm. Thẩm Đạm Dẫn vẫn rúc trong lòng cậu, tay cậu cũng đang đặt trên eo anh. Tư thế duy trì suốt một đêm không phải là ảo giác trong bóng tối, mà là hiện thực dưới ánh mặt trời. Lúc này, từng tấc da thịt chạm vào nhau của hai người dần trở nên bỏng rát.
Đêm qua chỉ có Kỳ Khước tỉnh táo, nhưng thật không may, lúc này Thẩm Đạm Dẫn cũng đã tỉnh, chỉ là trong mắt anh đầy rẫy sự mơ hồ. Hai người lặng lẽ nhìn nhau, bầu không khí gượng gạo dâng cao khiến Kỳ Khước lần đầu tiên không biết nên làm biểu cảm gì cho phải.
Bất thình lình, Kỳ Khước cảm thấy một nơi nào đó trên cơ thể bắt đầu có gì đó không ổn và dần trở nên nóng rực. Cậu vội vàng đẩy đối phương ra, lộn người bò dậy khỏi giường. Chẳng nói chẳng rằng, cậu chạy biến ra cửa rồi xuống lầu.
Trên giường, Thẩm Đạm Dẫn từ trạng thái ngơ ngác dần tỉnh hẳn, lần này anh đã phản ứng được chuyện gì vừa xảy ra. Đêm qua hình như anh lại ôm Kỳ Khước ngủ rồi. Lần trước anh tỉnh trước Kỳ Khước nên đối phương không biết, lần này Kỳ Khước phát hiện ra chắc là thấy kỳ quái lắm. Hai người đàn ông trưởng thành ôm nhau ngủ đúng là rất lạ, vả lại Kỳ Khước trước đây nhấn mạnh nhiều lần mình là trai thẳng, có khi nào sợ anh có ý đồ gì với cậu không? Cũng phải thôi, người này chắc là có bệnh "thẳng nam" kinh niên. Lát nữa giải thích một chút là được.
Kỳ Khước dội nước lạnh trong phòng tắm rất lâu mới bình tĩnh lại được khi bước ra với cơ thể đầy hơi lạnh. C.h.ế.t tiệt. Suýt chút nữa là bị Thẩm Đạm Dẫn phát hiện ra rồi. Tuy là phản ứng sinh lý bình thường, nhưng có bình thường đến mấy thì cũng không nên nảy sinh phản ứng với người khác vào sáng sớm thế này chứ.
Bước ra khỏi phòng, cậu thấy Thẩm Đạm Dẫn đã thay đồ xong và xuống lầu. "Sáng nay ăn nhẹ thôi nhé, cậu uống cà phê hay sữa đậu nành?" Thẩm Đạm Dẫn hỏi. Chuyện đêm qua không thể quên sạch chỉ sau một đêm, Kỳ Khước đột nhiên cảm thấy mình không biết nói năng gì nữa. Thấy cậu ngẩn ra, Thẩm Đạm Dẫn tặc lưỡi: "Này, hỏi cậu đấy?"
Kỳ Khước lúc này mới hoàn hồn: "Ồ... gì cũng được, tùy ý."
"..." Hỏi như không hỏi.
Thẩm Đạm Dẫn bắt đầu pha cà phê theo ý mình. Lát nữa phải đi quay chương trình, cần giữ cho đầu óc tỉnh táo. Kỳ Khước thong thả bước tới, cũng không đứng quá gần anh, tựa vào kệ trang trí nhìn anh pha cà phê. Cậu hắng giọng một cái đầy mất tự nhiên: "Cái đó... chuyện đêm qua..."
"Ồ, nhắc đến chuyện đó, để tôi giải thích chút." Thẩm Đạm Dẫn dừng tay, gật đầu nói: "Đêm qua hình như tôi gặp ác mộng. Tôi thường xuyên bị thế, hễ gặp ác mộng là thích túm lấy thứ gì đó. Cậu ngủ cạnh tôi nên có lẽ tôi đã vô thức ôm lấy cậu. Lần sau nếu cậu thấy không thoải mái thì ——"
"Không có không thoải mái." Kỳ Khước ngắt lời anh.
Thẩm Đạm Dẫn ngẩn người một thoáng, dời mắt đi rồi tiếp tục động tác trên tay: "Ồ, vậy thì tốt. Trước đây có lần tôi túm lấy Hạ Tồn Dị ngủ suốt một đêm, cậu ấy bảo cả đêm không ngủ ngon nổi vì sợ tôi đột nhiên dùng lực quá đà lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t cậu ấy. Không ảnh hưởng đến cậu là được."
Kỳ Khước cụp mắt: "Cậu cũng từng ngủ chung giường với cậu ta?"
"Ừ."
Câu trả lời ngắn gọn đó khiến Kỳ Khước khó chịu một cách vô lý: "Ồ, đúng là bạn thanh mai trúc mã có khác." Thẩm Đạm Dẫn nghe ra sự mỉa mai trong lời nói nhưng không muốn giải thích nhiều, cũng không cần thiết. Nhưng Kỳ Khước lại nổi cáu, quay người đi: "Tôi không ăn sáng đâu, đừng chuẩn bị phần của tôi."
"..." Thẩm Đạm Dẫn cạn lời nhìn ly cà phê vừa pha xong. Cái tên này sáng sớm lại phát điên cái gì vậy? Ăn hay không tùy, đói c.h.ế.t luôn đi cho rảnh nợ.
