Bạn Bệnh Cứ Muốn Dính Lấy Tôi - Chương 60

Cập nhật lúc: 07/02/2026 01:06

Chương 60: Tiếp tục dây dưa

"Anh đúng là một kẻ điên." Thẩm Đạm Dẫn lạnh nhạt nói, anh bình tĩnh đến mức lạ kỳ sau khi nghe xong những lời vừa rồi của Triệu Húc Thừa.

Triệu Húc Thừa cười: "Được thôi, cậu vẫn không tin, tùy cậu nghĩ về tôi thế nào cũng được, cứ để thời gian trả lời đi."

Thẩm Đạm Dẫn ngồi trên sofa, cả người như đang ở trạng thái hư ảo, nhưng đại não vẫn liên tục vận hành.

"Thẩm Đạm Dẫn?" Một giọng nói kéo suy nghĩ của anh trở lại.

Kỳ Khước đứng trước mặt anh, nghi hoặc hỏi: "Cậu sao thế?"

"Không có gì." Thẩm Đạm Dẫn lắc đầu, "Đi thôi."

Ra khỏi cửa, Kỳ Khước vẫn có chút lo lắng: "Cậu lại không khỏe à? Có cần nắm tay không?"

Nhìn bàn tay đang đưa ra, lòng Thẩm Đạm Dẫn có chút phức tạp khó tả: "Không cần, không sao."

"Vậy tôi bắt xe về nhé?"

"Không vội." Thẩm Đạm Dẫn nói, "Vẫn còn sớm, đi dạo một lát đi."

"Được."

Gió đêm mùa hè mang theo hơi nóng, Thẩm Đạm Dẫn không kìm được mà nhìn chằm chằm vào mặt Kỳ Khước. Người trong miệng Triệu Húc Thừa vừa rồi và Kỳ Khước đang đứng trước mắt hoàn toàn không giống cùng một người. Rốt cuộc là anh đang bị Kỳ Khước che mắt, hay là bị vài câu nói của đối phương làm lung lạc?

Anh không tin Triệu Húc Thừa, nhưng anh cũng chẳng hề hiểu rõ Kỳ Khước. Đêm đó Kỳ Khước đã nói rất nhiều, lúc ấy anh đã có cảm giác mình chưa từng quen biết Kỳ Khước. Anh cứ ngỡ là do hai người mới biết nhau chưa đầy một tháng, nhưng nghĩ kỹ lại, thực ra không phải vấn đề thời gian, mà là anh chưa bao giờ chủ động muốn tìm hiểu Kỳ Khước.

"Cậu nhìn tôi chằm chằm làm gì thế?" Kỳ Khước đã phát hiện từ sớm.

Thẩm Đạm Dẫn nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt. Kỳ Khước nhận ra sự thay đổi của anh, nghiêm giọng hỏi: "Vừa rồi lúc tôi không ở đây đã xảy ra chuyện gì?"

"Gặp Triệu Húc Thừa." Thẩm Đạm Dẫn là người không biết nói dối.

"Tôi biết ngay mà." Kỳ Khước thở dài, "Hắn chắc chắn đã nói gì đó với cậu đúng không? Hắn nói gì cậu cũng đừng tin, cái hắn giỏi nhất là thao túng tâm lý người khác."

"Tôi không tin." Thẩm Đạm Dẫn bỗng nhiên lóe lên một ý nghĩ, "Nhưng tôi phát hiện ra một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Có phải hắn thích cậu không?" Thẩm Đạm Dẫn cứ thế nói ra suy nghĩ trong lòng.

Nghe xong, Kỳ Khước ngỡ mình nghe nhầm, cậu đứng khựng lại, nhìn Thẩm Đạm Dẫn đầy nghi hoặc. Hai người đứng dưới gốc cây hoa quế, hương quế tháng Tám vương trên tóc Thẩm Đạm Dẫn, tỏa hương dịu nhẹ.

"Hắn có vẻ rất thù địch với tôi, coi tôi là đối thủ. Tôi đã nghĩ đến rất nhiều khả năng, chỉ có lý do này là hợp lý nhất. Nếu không tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao hắn vừa hận cậu mà lại vừa khao khát cậu để mắt tới hắn."

Gương mặt Kỳ Khước ẩn hiện trong bóng tối, sợi tóc khẽ bay theo gió.

"Cậu còn nghĩ gì nữa?" Cậu hỏi.

Thẩm Đạm Dẫn: "Hôm đó ra khỏi quán bar, cậu cứ luôn nhấn mạnh với tôi rằng cậu không thích nam, lúc đó cậu hoàn toàn không cần giải thích với tôi mấy chuyện này. Điều đó chứng tỏ cậu có bóng ma tâm lý, có thể từng bị quấy rối? Chẳng lẽ người đó chính là Triệu Húc Thừa?"

Đáp án đúng hết, nhưng quá trình thì sai bét. Kỳ Khước quay mặt đi, nhắm mắt cười bất lực, cậu chẳng biết phải nói sao nữa.

"Đúng hay không cậu nói một câu xem nào."

"Đúng." Kỳ Khước nói, "Nhưng mà cũng không đúng."

"Tôi đoán sai à?"

"Hắn đúng là từng tỏ tình với tôi, nhưng tôi không kỳ thị đồng tính."

Thẩm Đạm Dẫn không hiểu: "Vậy mấy lời cậu nói trước đây là ý gì?"

"Người ta rồi sẽ thay đổi mà." Kỳ Khước chỉ đáp gọn lỏn.

"..." Thẩm Đạm Dẫn cạn lời, cái tên này trong miệng có câu nào là thật không vậy? Tuy nhiên——

"Hắn thực sự thích cậu sao?"

Đây có phải trọng điểm không hả? Kỳ Khước suýt bại trận trước mạch suy nghĩ của Thẩm Đạm Dẫn, anh không nên hỏi là "thay đổi cái gì" sao?

"Thì đã sao nào?"

"Chẳng sao cả, tôi chỉ thấy không thể tin nổi thôi." Thẩm Đạm Dẫn nói: "Hắn vậy mà lại thực sự thích cậu, còn vì cậu không thích hắn mà trở nên cực đoan như vậy, cậu không muốn để ý tới hắn cũng là điều dễ hiểu."

Kỳ Khước: "Cậu chỉ nghĩ đến bấy nhiêu thôi?"

"Thế tôi còn phải nghĩ gì nữa? Tôi còn thấy cái suy nghĩ này của mình đã táo bạo lắm rồi đấy."

"Cậu không nghĩ xem tại sao hắn lại thù địch với cậu à?"

"Vì tôi là CP màn ảnh của cậu mà, chắc hắn cũng hiểu lầm thôi."

Logic c.h.ặ.t chẽ thật, Kỳ Khước chịu thua. "Cậu thông minh thật đấy."

"Cậu muốn tôi giúp không?" Thẩm Đạm Dẫn đột ngột hỏi.

Kỳ Khước mất sạch nhuệ khí, "Ồ, giúp gì cơ?"

"Chẳng phải cậu không muốn xào CP với hắn, muốn tránh xa hắn sao?"

Kỳ Khước: "Thì sao?"

"Thì dứt khoát cứ để hắn hiểu lầm đi. Lúc quay chương trình tôi sẽ thân thiết với cậu hơn một chút, để hắn bỏ cuộc đi, đừng có phát điên nữa, tôi còn lo cho trạng thái tinh thần của hắn đấy."

"Nếu tôi không nghe nhầm, thì có phải cậu đang mời tôi xào CP với cậu không? Tôi nhớ có người từng bảo không hề có ý định xào CP với tôi cơ mà."

Thẩm Đạm Dẫn nghiêm túc: "Cái này đối với tôi cũng chẳng ảnh hưởng gì, cậu không muốn thì thôi."

"Ê, tôi đâu có bảo không muốn." Kỳ Khước bắt đầu giở trò xấu, "Nhưng cậu biết làm không?"

"Không biết thì học, chắc cũng không khó đâu nhỉ?"

"Ai bảo cậu không khó? Bán CP không phải chỉ là hai người thân mật một chút là có người mua đơn đâu, có những đôi thật hôn nhau rồi mà còn chẳng ai thèm đẩy thuyền đấy."

Thẩm Đạm Dẫn: "..." Đây đúng là một môn học phức tạp.

"Nhưng không sao, tôi biết, cậu cứ làm theo tôi là được."

"Ồ." Tuy đã đồng ý, nhưng Thẩm Đạm Dẫn vẫn nghi ngờ cái tên này liệu có đáng tin không?

Hai người tiếp tục bước đi, Thẩm Đạm Dẫn bỗng hỏi: "Hắn tỏ tình với cậu thế nào?"

"..." Kỳ Khước thấy hơi nghẹn lòng, tại sao Thẩm Đạm Dẫn cứ thích tìm đúng điểm yếu của cậu để xoáy vào thế nhỉ? "Cậu hỏi cái đó làm gì?"

"Tò mò."

"Tò mò thì lúc nào rảnh cậu lên mạng mà xem, hết tò mò ngay."

"Hử?"

Kỳ Khước cười, "Bao lâu nay cậu chưa từng xem tài khoản mạng xã hội của tôi đúng không?"

"Tôi không quan tâm mấy thứ đó."

"Vậy từ hôm nay cậu bắt đầu quan tâm đi, sẽ không cần tò mò nữa."

"Tại sao?"

"Vì những người quan tâm tôi không ai là không thích tôi cả." Kỳ Khước nói năng cực kỳ mạnh miệng.

Thẩm Đạm Dẫn chưa thấy ai tự luyến như vậy: "Tự tin thế sao?"

"Không phải tự tin, mà là sự thật." Kỳ Khước bình thản nói: "Nếu không thì tám triệu chín trăm bảy mươi vạn fan của tôi từ đâu ra? Ồ, chắc giờ đã chín triệu rồi, ngay cả khi tôi gần hai tháng không cập nhật. Hay là cậu nghĩ Triệu Húc Thừa – người mới gặp tôi vài lần ngoài đời – thực sự yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, hay vị đại tiểu thư chưa từng gặp mặt đã muốn gài bẫy tôi kia lại yêu tôi một cách vô lý?"

Lời này khiến Thẩm Đạm Dẫn khó lòng không muốn vào xem thử trang cá nhân của Kỳ Khước, đúng như cậu nói, điều đó là không thể.

"Chỉ có cậu thôi." Giọng Kỳ Khước bỗng trầm xuống.

Thẩm Đạm Dẫn nghe không hiểu: "Tôi làm sao?"

Kỳ Khước cười khẽ: "Chỉ có cậu là không bị thiết lập nhân vật của tôi lừa thôi."

Lại nói nhảm rồi, Thẩm Đạm Dẫn tặc lưỡi: "Cậu thì lừa được cái gì? Với lại, người trên mạng chẳng phải đều là do đóng gói nhân vật sao? Tôi không bị cậu lừa chỉ chứng minh tôi không bị mạng xã hội đầu độc thôi."

Kỳ Khước liếc nhìn Thẩm Đạm Dẫn đầy ẩn ý: "Hy vọng cậu sẽ luôn nghĩ như vậy."

Chưa kịp để Thẩm Đạm Dẫn suy xét kỹ câu nói này, điện thoại trong túi anh rung lên, "Chờ chút."

Anh móc máy ra xem, là cuộc gọi từ Dương Thiên Vũ. Thông thường, Dương Thiên Vũ không có việc gấp sẽ không gọi điện cho anh, càng không thể gọi vào giờ này. Nghĩ chắc chắn là có chuyện, anh bắt máy ngay.

"Alo, sư huynh, có chuyện gì không ạ?"

Đầu dây bên kia Dương Thiên Vũ không nói gì, Thẩm Đạm Dẫn nghe thấy tiếng thở dốc đầy cảm xúc, anh lo lắng: "Sư huynh, anh không sao chứ?"

Kỳ Khước cũng nhận ra có gì đó không ổn, cả hai cùng dừng bước.

Nửa tiếng sau, họ đón được Dương Thiên Vũ dưới lầu. Anh trông rất tiêu cực, cả người rệu rã đến mức bước đi như đang trôi nổi trên không.

"Sư huynh, anh ổn chứ?" Thẩm Đạm Dẫn hỏi.

"Anh không sao, cảm ơn em." Dương Thiên Vũ cười khổ, anh liếc nhìn Kỳ Khước bên cạnh, "Cậu cũng ở đây à."

Thẩm Đạm Dẫn quay đầu nhìn Kỳ Khước, định giải thích, nhưng Dương Thiên Vũ lại nói: "Thôi bỏ đi, giờ anh chẳng có tư cách gì để hỏi chuyện người khác cả."

"Lên nhà rồi nói." Kỳ Khước xoay người đi lên lầu.

Dương Thiên Vũ nhìn Kỳ Khước mở cửa, bật đèn, thay giày, rót nước... một chuỗi hành động quen thuộc như đang ở nhà mình, anh cũng đại khái hiểu ra vấn đề.

"Anh nói muốn đến ở nhờ, là vì Đặng Trạch Không đuổi anh đi sao?" Thẩm Đạm Dẫn nhíu mày, giọng lạnh lùng.

"Đó là nhà anh thuê, chưa đến lượt hắn đuổi anh đi." Dương Thiên Vũ nói rồi liếc nhìn Kỳ Khước.

Kỳ Khước hoàn toàn không có ý định rời đi, cậu ngồi trên chiếc sofa đơn, thong thả nói: "Tôi với Đặng Trạch Không không cùng hội cùng thuyền, tôi chẳng rảnh mà đi báo tin cho hắn đâu."

Thẩm Đạm Dẫn tiếp tục hỏi: "Hai người cãi nhau à?"

"Giờ anh chẳng buồn cãi nhau với hắn nữa, anh chỉ là không chịu nổi nữa thôi. Anh chỉ muốn có không gian riêng, nhưng hắn cứ luôn xâm phạm vào cuộc sống cá nhân của anh. Hắn kiểm soát quá mức, anh làm gì, gặp ai cũng phải báo cho hắn biết, dựa vào cái gì chứ?"

"Hai người đã nói chuyện nghiêm túc chưa?" Thẩm Đạm Dẫn hỏi.

"Nói chuyện?" Dương Thiên Vũ cười lạnh, "Trong suy nghĩ của hắn, chỉ có hắn mới được quyền quyết định tất cả. Nếu có thể nói chuyện được thì đã không đến mức này."

Thẩm Đạm Dẫn: "Sư huynh, em không rõ giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng đứng ở góc độ một người ngoài như em, Đặng Trạch Không đối với anh rất đặc biệt. Lần trước anh bảo hắn không thích anh, em đúng là không phân biệt được thích hay không thích là thế nào, nhưng em biết một người bận rộn như hắn nếu không có tình cảm đặc biệt với anh thì sẽ không làm đến mức độ này."

Dương Thiên Vũ im lặng.

Thẩm Đạm Dẫn nói tiếp: "Tất nhiên, em rất ghét cách làm của Đặng Trạch Không, hắn đúng là không phải người tốt."

Dương Thiên Vũ cúi đầu, tháo kính xuống, "Rõ ràng đều biết sẽ không có kết quả tốt đẹp gì, rõ ràng chính hắn nói là đôi bên không nợ nần gì nhau, vậy mà vẫn cứ từng bước ép anh... Đạm Dẫn, em thấy anh phải làm sao đây?"

Thẩm Đạm Dẫn giơ tay vỗ vỗ lưng anh, rồi nhìn sang Kỳ Khước cầu cứu, anh thực sự không biết xử lý vấn đề tình cảm. Kỳ Khước hiểu ý, đứng dậy nói: "Tôi đi dọn dẹp phòng khách chút, cũng muộn rồi, mọi người ngủ sớm đi, mai không phải cuối tuần đâu."

"Sư huynh, tối nay anh cứ nghỉ ngơi cho tốt, nếu không muốn gặp hắn thì cứ ở lại chỗ em."

Dương Thiên Vũ áy náy nói: "Làm phiền hai đứa quá, thật xấu hổ."

"Có gì đâu ạ."

Kỳ Khước dọn hết đồ đạc của mình từ phòng khách mang lên tầng hai. Đến khi Thẩm Đạm Dẫn về phòng thấy quần áo trong tủ bỗng nhiều lên thì cả người nảy sinh một cảm giác không tự nhiên đến lạ lùng.

"Hết cách rồi, tôi có tính chiếm hữu với đồ đạc của mình. Tuy Dương Thiên Vũ không phải hạng người hay lục lọi đồ người khác, nhưng nếu tôi không mang lên đây thì tối nay chắc chắn không ngủ được." Kỳ Khước nằm trên giường giải thích, "Cậu yên tâm, quần áo đều đã giặt sạch rồi."

"Ồ." Thẩm Đạm Dẫn không nói gì, cầm đồ ngủ vào phòng tắm.

Kỳ Khước mặc đồ ngủ, ôm máy tính ngồi trên giường đọc luận văn. Thẩm Đạm Dẫn bước ra thấy cậu còn đeo một chiếc kính gọng đen chống ánh sáng xanh, khẽ nhíu mày: "Bận rộn thế sao? Muốn xem thì vào thư phòng mà xem."

Kỳ Khước mỉm cười tắt máy tính: "Tôi không tìm việc gì làm thì sợ đợi cậu ra tôi đã ngủ mất rồi."

"Ai bắt cậu đợi đâu?" Thẩm Đạm Dẫn leo lên giường từ phía bên kia.

Kỳ Khước đặt máy tính lên tủ đầu giường, chỉ để lại một ngọn đèn ngủ nhỏ rồi nằm xuống.

"Cậu không định hỏi tôi về chuyện của Đặng Trạch Không sao?"

Thẩm Đạm Dẫn nghiêng đầu nhìn Kỳ Khước: "Sao cậu biết?"

Kỳ Khước cũng nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh: "Vì cậu rất muốn giúp Dương Thiên Vũ, mà vấn đề lại nằm ở Đặng Trạch Không. Cậu thì không thể trực tiếp đi tìm hắn, vậy cậu còn có thể tìm ai được nữa?"

Bị nói trúng tim đen, Thẩm Đạm Dẫn cũng không giận: "Cậu có cách giải quyết không?"

"Tôi rất muốn bảo là có, nhưng..." Kỳ Khước lắc đầu, "Vấn đề tình cảm, không ai giúp nổi anh ta đâu."

"Tôi thật không hiểu nổi, rõ ràng cả hai đều thấy đau khổ, tại sao vẫn cứ phải giày vò nhau? Buông tha cho nhau khó đến thế sao?"

"Nếu có thể buông tha cho nhau thì chứng tỏ đã chẳng còn chút tình cảm nào rồi. Còn dây dưa được nghĩa là vẫn còn thích." Kỳ Khước nói: "Người ngoài cuộc thì sáng suốt, chẳng qua hai người họ đều không chịu thừa nhận mà thôi."

"Ý cậu là Dương Thiên Vũ thích Đặng Trạch Không?"

"Thế cậu nghĩ hôm Dương Thiên Vũ đi cùng Chử Khởi Thừa đến biệt thự là thực sự rảnh rỗi đến mức xem kịch vui sao? Anh ta là không yên tâm về Đặng Trạch Không, sợ hắn xảy ra chuyện."

Thẩm Đạm Dẫn thắc mắc: "Không yên tâm?"

"Trước đây Đặng Trạch Không từng bị t.a.i n.ạ.n xe hơi, xe đi công tác bị người ta giở trò. Hôm đó hắn có uống rượu, gã tài xế bị mua chuộc đã bỏ mặc hắn một mình ở ngoại ô chờ c.h.ế.t."

Nghe xong, Thẩm Đạm Dẫn kinh ngạc không thốt nên lời.

"Hắn mạng lớn, được một ông lão đi câu cá ngang qua phát hiện. Sau đó hắn đã thanh trừng toàn bộ những người xung quanh mình." Kỳ Khước chậm rãi nói: "Cậu có lẽ không rõ môi trường lớn lên của Đặng Trạch Không. Từ nhỏ đến lớn, bất kể là bảo mẫu, tài xế hay thậm chí là bạn học, không một ai ở bên cạnh hắn quá hai năm. Phòng ngủ, văn phòng, thậm chí là tủ lạnh và phòng tắm của hắn đều lắp camera. Hắn sống sót được đến giờ hoàn toàn là nhờ vào việc không tin tưởng bất cứ ai."

Kỳ Khước bất giác cười nhạt: "Nên vừa rồi nghe Dương Thiên Vũ nói Đặng Trạch Không đang ở nhà anh ta, tôi đã hiểu sự tin tưởng của Đặng Trạch Không dành cho Dương Thiên Vũ đã đạt tới mức có thể đ.á.n.h đổi cả tính mạng. Cậu biết không? Đặng Trạch Không đã nhẫn nhịn gần ba mươi năm để có được vị trí hiện tại, vậy mà lại bị một Dương Thiên Vũ chẳng có gì trong tay làm cho mê muội. Nếu có ngày Dương Thiên Vũ liên thủ với đối thủ để hại hắn, điều đó dễ như trở bàn tay."

"Sư huynh sẽ không làm chuyện đó." Thẩm Đạm Dẫn khẳng định.

"Sẽ không sao?" Kỳ Khước hỏi, "Tình cảm Đặng Trạch Không dành cho anh ta sâu đậm hơn nhiều so với tình cảm anh ta dành cho Đặng Trạch Không. Giả sử giờ anh ta có cơ hội để rũ bỏ Đặng Trạch Không mà không chịu bất cứ tổn thất nào, cậu nghĩ anh ta có d.a.o động không?"

Thẩm Đạm Dẫn im lặng. Nhân tính vốn phức tạp, anh cũng chẳng ngây thơ đến mức không biết rằng khi đứng trước những lựa chọn, con người ta có thể đưa ra quyết định hoàn toàn trái ngược với những gì họ thể hiện thường ngày.

"Vả lại, cậu thực sự nghĩ Dương Thiên Vũ vô tội đến thế sao?" Kỳ Khước tiếp tục: "Anh ta quen Đặng Trạch Không thế nào? Hai người họ đã xảy ra chuyện gì? Câu 'không nợ nần gì nhau' anh ta vừa nói có thật sự là không nợ không? Rốt cuộc là anh ta đang lừa mình dối người hay đang cố nhấn mạnh rằng những gì mình làm là không sai? Đặng Trạch Không đâu có điên thật, tại sao hắn cứ nhắm vào một người mà phát điên?"

Thẩm Đạm Dẫn: "Vậy cứ để họ tiêu hao nhau mãi như thế sao?"

"Cậu hỏi tôi tôi cũng chịu, chuyện có xảy ra với tôi đâu. Tôi chỉ phân tích sự thật cho cậu thôi, còn giải quyết vấn đề là việc của họ."

"Vậy nếu chuyện đó xảy ra với cậu, cậu sẽ làm gì?"

Ánh mắt Kỳ Khước d.a.o động, dường như sau khi cân nhắc kỹ lưỡng cậu mới nói: "Nếu tôi là Đặng Trạch Không, khi biết đối phương không thể trao đi tình cảm tương đương với mình, tôi sẽ không tiếp tục dây dưa."

Thẩm Đạm Dẫn khẽ nhíu mày.

Kỳ Khước chuyển chủ đề: "Nói mấy cái này làm gì, tôi có phải hắn đâu. Tóm lại lần trước tôi đã bảo cậu rồi, chuyện này cậu không giải quyết được đâu. Điều duy nhất cậu có thể giúp Dương Thiên Vũ là đừng làm gì cả."

Nghe xong, Thẩm Đạm Dẫn xoay người, quay lưng về phía Kỳ Khước, ánh mắt anh dán vào tấm rèm cửa đang khẽ lay động theo gió. Kỳ Khước nhìn cái bóng lưng của anh một hồi lâu, thở dài bất lực, sau đó cậu với tay lấy điện thoại, gửi đi một tin nhắn.

Lời tác giả: Có miệng cũng có não [đeo kính râm]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.