Bạn Bệnh Cứ Muốn Dính Lấy Tôi - Chương 65
Cập nhật lúc: 09/02/2026 01:03
Chương 65: Viên kẹo thủy tinh
Khoảnh khắc đó, trái tim Kỳ Khước như tan chảy hoàn toàn. Cho dù Thẩm Đạm Dẫn có đưa ra yêu cầu quá đáng hơn nữa, cậu cũng sẽ đồng ý.
Yết hầu cậu trượt lên trượt xuống: "Tất nhiên là được."
Thẩm Đạm Dẫn mím môi, cẩn thận ló đầu nhìn vào bên trong phòng: "Bạn cậu có ở đây không?"
"Đi rồi." Kỳ Khước nghiêng người nhường đường, "Vào đi."
"Ừm."
Sau khi đóng cửa phòng ngủ, Kỳ Khước hỏi anh: "Cần tắt đèn không?"
Thẩm Đạm Dẫn không cần suy nghĩ đáp ngay: "Có cậu ở đây, có thể tắt."
Ánh mắt Kỳ Khước d.a.o động, cậu giơ tay tắt đèn.
Nằm trong chăn, tuy hai người không có tiếp xúc thân thể, nhưng tâm trí Kỳ Khước đã bay đi rất xa. Đột nhiên, bàn tay đặt bên sườn bị người bên cạnh cẩn thận, dè dặt chạm vào thử, cậu theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy nó.
"Hôm nay sao thế?" Cậu hỏi.
Thẩm Đạm Dẫn nhỏ giọng nói: "Sắp xuất phát rồi, mọi người họp cả một buổi, phòng họp quá đông người. Ở trong đó cả buổi chiều, giữa chừng cũng không thể rời đi rửa tay. Về nhà tắm rửa rất lâu nhưng vẫn thấy không thoải mái."
"Cho nên mới đến tìm tôi?"
"Ừm." Thẩm Đạm Dẫn thở dài, "Rõ ràng cảm thấy đã ổn rồi, sao tự dưng lại không được nữa nhỉ?"
Kỳ Khước chẳng nói chẳng rằng xoay người, nhích lại gần, kéo cả người Thẩm Đạm Dẫn vào lòng mình.
"Thế này được chưa?"
Thẩm Đạm Dẫn cứng đờ người, không dám cử động loạn: "Được... được rồi."
Kỳ Khước mỉm cười: "Đừng nghĩ nhiều quá, cậu chỉ là đi học tập thôi. Lần này về rồi sẽ biết sau này nên nghiên cứu sâu theo hướng nào."
"Tôi biết." Thẩm Đạm Dẫn nói, "Nhưng cứ cảm thấy có một loại sức mạnh nào đó đè nén tôi, tôi sợ người khác chạm vào mình."
Vẫn là thiếu cảm giác an toàn.
Ánh mắt Kỳ Khước trầm xuống. Cậu vẫn không thể thấu hiểu được loại cảm giác an toàn mà Thẩm Đạm Dẫn cần là gì, tại sao anh lại cảm thấy bất an đến thế? Nếu chỉ vì nỗi ám ảnh không thể đến Nam Kinh ngày càng sâu đậm theo cái c.h.ế.t của người chú, khiến từ đó về sau không còn ai đứng về phía anh nữa... Nhưng hiện giờ dù bố mẹ anh vẫn phản đối anh theo ngành này, Thẩm Đạm Dẫn cũng không có phản ứng gì quá gay gắt, thậm chí vẫn về nhà ăn cơm.
Không đúng, còn nguyên nhân khác nữa, Kỳ Khước nghĩ. Lần trước khi ông Thẩm giữ cậu lại, Thẩm Đạm Dẫn rõ ràng không có ý định che giấu, chứng tỏ điều Thẩm Đạm Dẫn không muốn nói còn nằm ở chuyện khác.
"Thực ra tôi cũng thấy không thoải mái." Kỳ Khước nói.
"Hử? Bệnh cậu vẫn chưa khỏi sao?"
"Ừm."
Thẩm Đạm Dẫn nhíu mày: "Đã bảo cậu đi xem Đông y với tôi rồi mà cứ nhất quyết không đi."
"Sao cậu cứ chấp niệm với việc bắt tôi đi xem Đông y thế? Không lẽ thật sự nghĩ tôi thận hư à?"
"Dì Trương đó giỏi lắm đấy, dì ấy chỉ cần nhìn mặt là biết tình trạng sức khỏe của cậu ngay. Người khác muốn tìm dì ấy bắt mạch phải xếp hàng nửa năm đấy, tôi cho cậu chen ngang mà cậu còn không chịu."
"Thế sao dì ấy không chữa khỏi cho cậu?"
"Đó là vì bệnh của tôi uống t.h.u.ố.c không khỏi được."
Kỳ Khước cười đáp: "Bệnh của tôi uống t.h.u.ố.c cũng không khỏi được."
"Lười nói với cậu."
"Được rồi, được rồi." Kỳ Khước nói đoạn ôm anh c.h.ặ.t hơn một chút, cậu vô tình hay hữu ý gối cằm lên trán Thẩm Đạm Dẫn, môi chỉ cần khẽ động là chạm vào sợi tóc đối phương.
Cậu cậy vào nhu cầu của đối phương lúc đang khó chịu mà không kiêng nể gì làm những cử động thân mật chẳng liên quan mấy đến việc "giúp đỡ" này. Chính Kỳ Khước cũng không phân biệt rõ là mình muốn ôm anh hay là muốn giúp anh nữa.
Hơi ấm bao bọc lấy cơ thể khiến Thẩm Đạm Dẫn hoàn toàn thả lỏng, anh nhắm mắt lại và nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.
Ngọn đèn ngủ nhỏ nơi góc phòng giúp Kỳ Khước có thể nhìn rõ gương mặt đối phương trong bóng tối. Đôi môi mời gọi kia hơi phản chiếu ánh sáng, dẫn dụ cậu ngày càng xáp lại gần.
Thẩm Đạm Dẫn khẽ cựa quậy, cậu vội vàng quay mặt đi.
Nhịp thở hơi dồn dập.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi, may mà, may mà chưa làm vậy. Thẩm Đạm Dẫn chưa đồng ý, giờ vẫn chưa được.
Kỳ Khước phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, nhưng đêm đó, ôm Thẩm Đạm Dẫn trong tay, cậu cũng ngủ rất yên ổn. Thực ra từ bao giờ không biết, việc đi ngủ buổi tối của cậu cũng đã không thể thiếu Thẩm Đạm Dẫn rồi. Người duy nhất có thể khiến cậu bình tâm lại chỉ có Thẩm Đạm Dẫn.
Ngày hôm sau là thứ Bảy, cả hai đều ngủ nướng đến tận trưa mới tỉnh. Dù là đang ôm nhau mà tỉnh dậy, nhưng cả hai đều vô cùng ăn ý buông tay ra, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Lát nữa tôi đặt bữa sáng mang qua nhà cậu, ăn xong chúng ta cùng đi ghi hình nhé?" Kỳ Khước hỏi.
"Ừm." Thẩm Đạm Dẫn gật đầu, "Tôi về nhà thay quần áo đã."
"Được."
Thẩm Đạm Dẫn với mái tóc rối bù mở cửa nhà Kỳ Khước ra, đúng lúc đó Hạ Tồn Dị đang đứng đối diện nghe tiếng bèn quay đầu lại.
Hạ Tồn Dị: "..."
Thẩm Đạm Dẫn: "..."
Sau cái nhìn nhau là một sự im lặng vô tận. Hạ Tồn Dị lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn số nhà. "Không sai mà nhỉ..." Cậu ta gãi đầu, "Mình nhớ nhầm à?"
Đúng lúc này Kỳ Khước đuổi theo ra ngoài: "Này, cậu muốn ăn há cảo tôm hay xíu mại?"
Khi nhìn thấy Kỳ Khước cũng trong tình trạng tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch, Hạ Tồn Dị nín thở. Ngay sau đó cậu ta chỉ tay vào hai người, lắp bắp không thành tiếng: "Cậu... hai người... hả?"
Hóa ra là anh chàng thanh mai trúc mã đến à? Khóe môi Kỳ Khước nhếch lên: "Thôi tôi cứ đặt cả hai đi. Vị bạn kia ơi, cùng vào ăn sáng nhé."
Thẩm Đạm Dẫn nhắm mắt lại cầu mong tất cả chỉ là ảo giác, nhưng Hạ Tồn Dị đâu có buông tha anh, cậu ta lôi kéo anh hỏi: "Thẩm Đạm Dẫn! Cậu cho tôi một lời giải thích ngay!"
"Cậu muốn nghĩ sao thì nghĩ." Thẩm Đạm Dẫn không muốn giải thích, mà cũng chẳng thể giải thích nổi. Anh đi thẳng vào nhà lên lầu vệ sinh cá nhân và thay quần áo.
Khi anh xuống lầu, bữa sáng đã được bày biện sẵn trên bàn. Hai người kia ngồi đối diện nhau, bầu không khí hòa hợp một cách đầy quái dị.
"Anh không làm gì Thẩm Đạm Dẫn nhà chúng tôi đấy chứ?" Hạ Tồn Dị ra vẻ như "chính thất" lên giọng hỏi tội.
Kỳ Khước thì trông như một tên lưu manh đường phố, ngồi không ra dáng vẻ gì, ngáp một cái rồi tùy ý đáp: "Tại sao tôi phải nói cho cậu biết? Với lại, cái gì mà 'nhà các cậu'? Cậu đâu có họ Thẩm?"
"Tôi với cậu ấy quen nhau từ hồi còn cởi chuồng đấy! Còn thân hơn cả anh em ruột!"
Kỳ Khước hờ hững "ồ" một tiếng, "Thì sao nào?"
Hạ Tồn Dị tức phát điên, ngay trước khi cậu ta định bùng nổ, Thẩm Đạm Dẫn cuối cùng cũng lên tiếng ngăn cản: "Sáng sớm cậu đến đây làm gì?"
"Đến đón cậu chứ gì."
"Tôi đâu có cụt chân."
Hạ Tồn Dị: "Mấy hôm trước cậu cứ hỏi tôi dì Trương có ở tiệm không, tôi tưởng cậu ốm nên qua xem sao, ai mà ngờ ——" Cậu ta nói đoạn liếc nhìn Kỳ Khước, cau mày, "Đêm qua hai người là thế nào?"
Kỳ Khước im lặng, Thẩm Đạm Dẫn không nói lời nào thì cậu cũng không dám nói bừa.
"Hôm qua xem tivi ở nhà cậu ấy, muộn quá nên ngủ quên luôn." Thẩm Đạm Dẫn bịa đại một câu.
"..." Biểu cảm của Hạ Tồn Dị rõ ràng là không tin một chữ, "Chúng ta mới bao lâu không tâm sự mà cậu đã quên tôi rồi sao?"
"Cậu ấy không lừa cậu đâu, thật sự là đang xem tivi mà." Kỳ Khước vừa nói vừa bóc hộp sữa đưa cho Thẩm Đạm Dẫn, người sau cũng thuận tay nhận lấy.
Hành động thuần thục như vậy, cử chỉ không chút khách sáo như thế, Hạ Tồn Dị cảm thấy hai người này chắc chắn đang coi mình là thằng ngu mà dắt mũi. Nhưng hiện tại cậu ta vẫn chưa thể đắc tội hai người này, đợi quay xong chương trình thì đừng hòng đứa nào chạy thoát.
Ăn sáng xong, Kỳ Khước bắt một chiếc taxi chuẩn bị đến điểm ghi hình.
"Anh ngồi ghế trước đi." Hạ Tồn Dị túm lấy Kỳ Khước khi cậu định lên xe.
Kỳ Khước cười khổ: "Được thôi." Không biết anh bạn thanh mai của Thẩm Đạm Dẫn có hiểu lầm gì không, không lẽ tưởng cậu "ủn" mất bắp cải trắng nhà cậu ta rồi chắc?
Suốt quãng đường, ánh mắt Hạ Tồn Dị cứ quét qua quét lại giữa hai người họ. Đến địa điểm ghi hình, Kỳ Khước đi tìm Bồ Cánh Tuyên chơi, còn Hạ Tồn Dị cũng bị buộc phải bắt đầu làm việc. Thẩm Đạm Dẫn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, anh cảm thấy Hạ Tồn Dị lúc nãy như muốn dùng ánh mắt để "tiêu diệt" mình vậy, cái người này đúng là không dễ lừa chút nào.
Ngồi trong phòng trang điểm, Thẩm Đạm Dẫn vừa được trang điểm vừa cúi đầu xem tin nhắn điện thoại. Ban đầu anh vẫn chưa quen với việc mấy chiếc cọ cứ quét qua quét lại trên mặt, thấy rất khó chịu, nhưng sau vài lần cũng đã quen dần. Chỉ là anh vẫn ghét cảm giác mỹ phẩm bám trên da, lần nào quay xong cũng phải tẩy trang ngay lập tức.
"Hôm nay tôi tô cho cậu loại son bóng hơi hồng một chút nhé? Tôi vừa xem trang phục của cậu, thấy màu này khá hợp." Nhân viên trang điểm hỏi.
Thẩm Đạm Dẫn cũng không am hiểu mấy thứ này: "Tùy ý."
"Được ạ."
Sau khi trang điểm xong, nhân viên dẫn Thẩm Đạm Dẫn ngồi vào bàn đàm phán. Chẳng mấy chốc bọn Kỳ Khước cũng qua tới.
"Hôm nay tôi ngồi đây nhé." Kỳ Khước nói rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh anh.
Thẩm Đạm Dẫn nghiêng đầu, anh nhận ra hôm nay Kỳ Khước không trang điểm mấy, chỉ uốn tóc xoăn nhẹ.
"Nhân viên trang điểm hôm nay thông suốt rồi đấy." Kỳ Khước nhìn chằm chằm vào môi Thẩm Đạm Dẫn. Màu hồng nhạt trong suốt hơi phản chiếu ánh sáng, trông giống như một viên kẹo dâu sau khi bóc lớp giấy màu. Cắn một cái chắc là ngọt lắm nhỉ?
"Này, cậu nhìn cái gì thế?" Thẩm Đạm Dẫn cau mày.
Kỳ Khước thu hồi ánh mắt: "Tập này phát sóng xong chắc cậu sẽ có thêm rất nhiều fan nhan sắc đấy."
"Hả?"
"Cậu không cảm thấy lớp trang điểm hôm nay của cậu rất..." Kỳ Khước nói nửa chừng rồi thôi.
"Rất cái gì?"
"Tôi nói rồi cậu không được đ.á.n.h tôi đâu đấy."
Thẩm Đạm Dẫn tặc lưỡi: "Nói nhảm ít thôi."
Kỳ Khước cười đầy vẻ lưu manh, ghé sát vào tai anh nói nhỏ: "Rất hợp để bị hôn."
Lời tác giả: Đừng hỏi tại sao chương này ít, tuần thi giữa kỳ [khóc lớn].
