Bạn Bệnh Cứ Muốn Dính Lấy Tôi - Chương 84

Cập nhật lúc: 26/02/2026 04:08

Chương 84: Tuyệt tình tàn nhẫn

Kỳ Nặc đã mở sẵn cửa đứng chờ cậu, vẫy tay bảo: "Vào đi."

Thẩm Đạm Dẫn bước vào nhà nhưng không thấy bóng dáng Kỳ Khước đâu.

"Nó đang ngủ ở trên lầu." Kỳ Nặc không biết là vô tình hay cố ý nhắc đến.

Giờ này mà ngủ sao? Thẩm Đạm Dẫn không nhịn được hỏi: "Cậu ấy bị sao vậy ạ?"

"Chị vừa đưa nó từ bệnh viện về."

Tim Thẩm Đạm Dẫn thắt lại: "Bệnh viện?"

"Cậu đừng căng thẳng, ngồi xuống đã." Kỳ Nặc nói, "Nó vẫn luôn tiếp nhận điều trị, cứ cách một khoảng thời gian là phải đến bệnh viện tiêm chế phẩm sinh học. Mỗi lần tiêm xong về cơ thể sẽ rất yếu, đây là hiện tượng bình thường, nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi."

Yếu?

Thẩm Đạm Dẫn không khỏi nhớ lại ngày Kỳ Khước đòi rời khỏi nhà mình, lần đó cậu cứ ngỡ anh bị nhiễm virus nên mới ốm, rồi cả lần anh bảo người mình đau...

Hóa ra là vì đi bệnh viện.

Vậy mà cậu chẳng hề hay biết, lúc đó tại sao mình không hỏi thêm vài câu cơ chứ?

Kỳ Nặc nhìn biểu cảm của cậu, có chút không đành lòng: "Đừng lo, giờ nó chỉ là mệt thôi, người không có sức, vài ngày nữa hồi phục là được."

Thẩm Đạm Dẫn: "Chị nói có chuyện muốn nói với em, là chuyện này sao?"

"Ừm, chị muốn nhờ cậu hai ngày tới chăm sóc nó giúp chị, có phiền cậu quá không?"

Thẩm Đạm Dẫn không lập tức nhận lời hay từ chối. Sau lần trước, cậu đã quyết định không làm phiền Kỳ Khước nữa. Chăm sóc anh thì tính là gì đây? Kỳ Khước cũng sẽ từ chối thôi đúng không?

Thấy cậu im lặng, Kỳ Nặc lấy từ ngăn kéo ra một tệp tài liệu đưa qua: "Cậu xem cái này đi."

Thẩm Đạm Dẫn nhận lấy, nhìn những dòng chữ tiếng Anh trên đó, sắc mặt cậu ngày càng khó coi: "Đây là gì ạ?" Cậu vẫn không muốn tin vào những gì mình đang thấy.

"Kỳ Khước đang nộp đơn xin học ở Hồng Kông. Nó bảo với chị là chuẩn bị rời khỏi Bắc Kinh, muốn ở gần nhà một chút. Nó nói đợi sức khỏe khá hơn sẽ hoàn tất thủ tục trường học, thậm chí đã bảo chị sắp xếp chỗ ở bên đó rồi."

Vậy là anh vẫn chuẩn bị rời đi sao?

Chuẩn bị rời khỏi Bắc Kinh. Chuẩn bị rời xa cậu.

Thật tuyệt tình, thật tàn nhẫn.

Thẩm Đạm Dẫn đặt tài liệu xuống, cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình: "Đã thực sự quyết định rồi sao?"

Kỳ Nặc chậm rãi gật đầu: "Quyết định của nó chưa bao giờ thay đổi, dù là chị gái, chị cũng không có cách nào." Kỳ Nặc vỗ vai cậu, "Mấy ngày này nhờ cậu vậy. Chị nghĩ trước khi rời đi, hai đứa cũng cần một không gian riêng tư để nói rõ mọi chuyện. Chị không cố ý làm khó cậu, cũng không có ý định gán ghép, chị chỉ không muốn thấy Kỳ Khước có điều tiếc nuối, cũng không muốn thấy cậu cứ vì nó mà đau khổ mãi."

Cổ họng Thẩm Đạm Dẫn khô khốc: "Vâng."

Kỳ Nặc thấy dáng vẻ của cậu, có những lời vẫn không thể nói ra, chị cầm lấy túi xách trên sofa rồi bước ra cửa.

Không biết bao lâu sau, Thẩm Đạm Dẫn mới ngẩng đầu lên. Cậu đi lên tầng hai, đẩy cửa phòng ngủ ra.

Căn phòng rất tối, chỉ có thể nương theo ánh sáng ngoài cửa để thấy hình bóng Kỳ Khước đang nằm. Đến gần hơn, cậu cúi đầu nhìn người đàn ông có gương mặt tái nhợt, lòng cậu như bị một con d.a.o đ.â.m mạnh vào.

Nhanh, gọn, dứt khoát.

Chẳng có gì đau đớn hơn việc chính mắt mình nhìn thấy. Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối gặp Kỳ Khước, cậu tự nhủ mình nên hận anh, nhưng nhìn thấy anh thế này, cậu lại không thể hận nổi.

Cậu không muốn thấy một Kỳ Khước ảm đạm như vậy, hay nói cách khác, trong lòng cậu, hình dáng Kỳ Khước luôn là rạng rỡ, kiêu hãnh và tràn đầy sức sống.

Cậu nhớ Kỳ Khước đó rồi.

Nếu Kỳ Khước có thể khỏe lại, dù đối phương thực sự không còn chút tình cảm nào với mình, cậu cũng sẵn lòng chấp nhận.

Cậu ngồi bên mép giường, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mặt anh. Kỳ Khước ngủ rất sâu, không hề có phản ứng gì với sự chạm vào từ bên ngoài. Thẩm Đạm Dẫn bị một lực hút vô hình thúc đẩy, cậu từ từ cúi đầu, nhích lại gần từng chút một.

Cho đến khi hôn lên môi đối phương.

Là lần cuối cùng rồi, cậu xích lại gần một chút chắc không quá đáng chứ? Cậu lấy đi một chút hơi ấm chắc không quá đáng chứ?

Thực ra cậu chỉ muốn một chút tình yêu của Kỳ Khước thôi, trước đây anh từng cho, nhưng bây giờ anh không muốn cho nữa.

Nụ hôn này mang vị đắng chát, không chứa đựng bất kỳ d.ụ.c vọng nào.

Thình lình, từ khóe mắt cậu thoáng thấy một tia sáng. Kỳ Khước cứ thế nửa nhắm nửa mở mắt nhìn cậu, trong ánh mắt không chút sức sống mang theo vài phần dò xét.

Thẩm Đạm Dẫn lập tức ngồi thẳng người dậy.

"Em thế này là..." Giọng Kỳ Khước hơi khàn, "Đang lén hôn tôi?"

"Không có lén." Thẩm Đạm Dẫn quay người đi, "Là chính anh không tỉnh."

Kỳ Khước cười khẽ, giọng điệu bình thản: "Sao em lại tới đây?"

"Trả nợ thôi, dù có muốn thanh toán sòng phẳng thì tôi vẫn còn nợ anh mà đúng không?" Thẩm Đạm Dẫn nói.

"Vậy nụ hôn này cũng tính sao?"

"Không tính." Thẩm Đạm Dẫn quay đầu lại, nhìn anh nói: "Nụ hôn này là anh nợ tôi. Anh làm lòng tôi rối bời như mớ bòng bong, tôi hôn một cái thì sao chứ?"

Thật là bá đạo.

Kỳ Khước có chút bất lực: "Ừm, được, cũng chỉ có em thôi."

"Có phải anh định đi không?"

"Hửm?"

Thẩm Đạm Dẫn trầm giọng: "Tôi thấy rồi, anh định đi Hồng Kông đúng không?"

Ánh mắt Kỳ Khước d.a.o động, anh không nói gì.

"Không thể ở lại Bắc Kinh sao? Anh ghét nơi này lắm sao? Ghét tôi lắm sao?" Thẩm Đạm Dẫn hỏi tiếp.

Cổ họng Kỳ Khước nghẹn lại: "Mùa đông ở Bắc Kinh quá lạnh, tôi vốn dĩ không thuộc về nơi này."

"Cho nên nơi này không có bất cứ thứ gì đáng để anh lưu luyến sao?" Bao gồm cả tôi.

"Tôi vẫn luôn tìm kiếm, và vẫn luôn thất bại."

"Vậy còn tôi? Sau khi anh đi rồi tôi phải làm sao?"

Kỳ Khước nhìn cậu, hốc mắt hơi nóng: "Những chuyện khiến em đau lòng đều kết thúc rồi, người khiến em đau lòng cũng sẽ không xuất hiện nữa."

"Nhưng bây giờ người khiến tôi đau lòng không phải là anh sao?" Thẩm Đạm Dẫn bấm mạnh vào lòng bàn tay để nước mắt không rơi xuống, "Kỳ Khước, anh quá đáng lắm. Từ lúc anh xuất hiện đã luôn trêu đùa lừa lọc tôi, lừa tôi vào tròng rồi lại bỏ đi, khiến tôi bây giờ chẳng còn cách nào cả."

"Đừng vì tôi mà đau lòng, không đáng đâu."

Thẩm Đạm Dẫn cười nhạt, cụp mắt nói: "Bỏ đi, muốn đi thì cứ đi đi, đi rồi thì đừng bao giờ quay lại nữa. Tôi sẽ không cứng rắn níu kéo anh đâu, lát nữa tôi sẽ để đơn xin học lại nhà anh, nhớ nộp đúng hạn, đừng để lỡ thời gian."

Nói xong, cậu đứng dậy đi về phía cửa, đóng sầm cửa lại.

Kỳ Khước muốn đưa tay chạm vào cậu, níu giữ cậu, nhưng anh không còn chút sức lực nào, anh không làm được. Sự bất lực về thể xác và nỗi đau về tinh thần đ.á.n.h gục anh, khiến anh rơi xuống vực thẳm. Anh cứ lơ lửng, phiêu dạt trong bóng tối, cố gắng bám lấy bất cứ thứ gì có thể khiến mình bình tâm lại, nhưng cuối cùng chẳng thu hoạch được gì.

Giấc ngủ này khi tỉnh lại đã là chiều ngày hôm sau, anh cuối cùng cũng hồi phục được chút tinh thần. Ít nhất là có thể nhẹ nhàng xuống giường đi lại.

Đèn dưới lầu đang bật, trên bàn ăn có thức ăn đã chuẩn bị sẵn. Trên bàn trà là tờ đơn xin học đã ký tên.

Thẩm Đạm Dẫn đã làm xong tất cả.

Anh há chẳng đau lòng sao? Nhưng anh không vượt qua được cửa ải trong lòng mình, áp lực tâm lý bấy lâu nay khiến anh không thể để một người khác cùng mình gánh chịu. Thẩm Đạm Dẫn là một con người hoàn mỹ với lý tưởng nhân văn và vô vàn khả năng, không có anh vẫn có thể sống tốt.

Không, sẽ sống tốt hơn.

Những ngày sau khi khai giảng vẫn giống như trước đây, chỉ có điều năm tư không còn nhiều tiết học, Thẩm Đạm Dẫn không thường xuyên ở trường.

Hôm đó, Bộ trưởng Thẩm gọi cậu về nhà ăn cơm, nói là đã lâu không gặp. Cậu biết ông muốn hàn gắn mối quan hệ cha con, dù cậu cảm thấy không cần thiết nhưng vẫn về.

Mẹ Thẩm sau khi biết chuyện, đây là lần đầu tiên gặp Thẩm Đạm Dẫn, tâm trạng bà cũng phức tạp vô cùng. Có lẽ vì làm giáo viên mấy chục năm, giáo d.ụ.c của bà dành cho Thẩm Đạm Dẫn từ nhỏ đến lớn đều rất nghiêm khắc, thậm chí còn khắt khe hơn cả đối với học sinh của mình.

Bà nhớ lại rất nhiều chuyện khi cậu còn nhỏ, đôi khi cũng tự phản tỉnh bản thân. Khi nhìn thấy những thứ trên mạng, nếu là trước đây chắc chắn bà sẽ nổi giận, nhưng ngay cả bà cũng không ngờ được là bà không hề giận dữ, thậm chí còn tự trách mình đã không bảo vệ tốt cho con trai. Bà không muốn chủ động liên lạc với cậu để phát tán tình mẫu t.ử muộn màng, thực ra có những thứ một khi đã thay đổi thì không cần phải nói rõ, dù sao những tổn thương đã gây ra sẽ không vì vài lời nói mà coi như không tồn tại.

"Hồi cấp hai, cấp ba, thực ra mẹ không cần phải đề phòng con yêu sớm đâu." Mẹ Thẩm nói.

Thẩm Đạm Dẫn khẽ nhíu mày, cậu không hiểu rõ ý câu này lắm: "Vì mẹ nghĩ con hôn một đứa con trai thì căn bản là không thích con gái sao?"

Mẹ Thẩm lắc đầu: "Không phải, là mẹ không cần phải hạn chế tự do tư tưởng của con."

Đây là điều Thẩm Đạm Dẫn không ngờ tới, cậu cứ ngỡ với nền giáo d.ụ.c tư tưởng mà mẹ nhồi nhét cho cậu từ nhỏ, chắc chắn bà sẽ thấy chuyện này thật mất mặt.

"Cảm thấy bất ngờ sao? Khi mẹ nói những lời như vậy."

Thẩm Đạm Dẫn thành thật: "Có một chút."

Mẹ Thẩm mỉm cười: "Con đang trưởng thành, và chúng ta với tư cách là cha mẹ cũng đang trưởng thành. Đây là bài học quan trọng nhất trong đời người, điều mẹ có thể làm được là biết sai thì sửa. Điều này rất khó, mẹ sẽ cố gắng."

Cổ họng Thẩm Đạm Dẫn như bị một hòn đá đè nặng, trầm trọng đến mức không nói nên lời.

"Mẹ có thể hỏi con một chuyện không?" Mẹ Thẩm hỏi.

"Chuyện gì ạ?"

"Lần trước cậu ta đến nhà, hai đứa đã ở bên nhau chưa?"

Thẩm Đạm Dẫn lắc đầu: "Chúng con không có ở bên nhau."

Mẹ Thẩm nhíu mày: "Vậy hai đứa thế này là...?"

Thẩm Đạm Dẫn không biết trả lời thế nào, cúi đầu nhỏ giọng: "Xảy ra rất nhiều chuyện, không lý giải nổi nữa."

Lúc này, Bộ trưởng Thẩm đã về, mẹ Thẩm cũng không hỏi thêm. Ăn cơm xong, Thẩm Đạm Dẫn không rời đi ngay, cậu nhìn ông nói: "Vào thư phòng không ạ?"

"Hửm?" Bộ trưởng Thẩm hơi bất ngờ, "Sao vậy? Con lại định trộm sách của ta à?"

Thẩm Đạm Dẫn: "..."

Ông cười nói: "Đừng tưởng con lấy đồ của ta mà ta không biết, đồ trong thư phòng tuy nhiều, nhưng thêm cái gì thiếu cái gì ta nhìn một cái là ra ngay."

"Vâng." Thẩm Đạm Dẫn không định bào chữa.

"Con vốn dĩ chẳng bao giờ hứng thú với đồ của ta, quyển đó chắc chắn không phải con muốn xem, trộm cho thằng nhóc đó đúng không?"

"Vâng." Thẩm Đạm Dẫn nói, "Nhưng con chỉ muốn hỏi ba có muốn đ.á.n.h cờ không?"

Bộ trưởng Thẩm ngạc nhiên: "Trước đây con đâu có thích?"

Thẩm Đạm Dẫn chỉ nói: "Đã lâu rồi không có ai đ.á.n.h cờ cùng ba nhỉ?"

Ông vui vẻ đồng ý: "Được thôi, đi."

Thẩm Đạm Dẫn ăn tối xong mới rời đi. Xuống dưới lầu, cậu không chọn cổng trường gần nhất để ra mà quyết định đi đường vòng. Thực ra đã sống ở đây hai mươi năm, từng gốc cây ngọn cỏ của Đại học P thay đổi thế nào, các gian hàng trong nhà ăn thay thế ra sao cậu còn rõ hơn cả sinh viên trong trường. Đến mức cậu đã nảy sinh cảm giác chán ghét nơi này, chỉ muốn tránh xa.

Nhưng giờ đây nơi này đối với cậu lại thêm một tầng ý nghĩa, vì sự tồn tại của một người. Chỉ là tầng ý nghĩa này cũng chẳng kéo dài được bao lâu nữa, có người rốt cuộc cũng phải rời đi, còn có người định sẵn chỉ có thể tồn tại trong ký ức.

Đi đến cổng trường, cậu dừng bước. Người đối diện cũng dừng bước.

Dường như đã rất lâu không gặp, nhưng nhìn gương mặt quen thuộc của đối phương, cậu vẫn muốn xích lại gần.

"Chuẩn bị về nhà à?" Kỳ Khước lên tiếng trước.

Thẩm Đạm Dẫn gật đầu: "Ba bảo tôi về ăn cơm." Câu giải thích thừa thãi này như đang nói với Kỳ Khước rằng tôi không phải đến tìm anh, gặp nhau chỉ là tình cờ.

"Buổi tối lạnh, cùng đi đi, tôi có gọi xe rồi."

"Ừm."

Bên đường đỗ một chiếc xe đen quen thuộc, Thẩm Đạm Dẫn thậm chí nhận ra ngay đó là chiếc đặc trợ Từ lái. Thực ra đối với mối quan hệ gượng gạo hiện tại của hai người, Thẩm Đạm Dẫn không nên lên xe, nhưng cậu thực sự không còn sức lực để thực hiện những hành động xoay xở dư thừa hay phản kháng lại nội tâm nữa.

Dù nội tâm mách bảo bản thân và Kỳ Khước đã không còn tương lai, không nên lại gần đối phương để cố gắng đòi hỏi thứ tình yêu mong manh đó nữa. Nhưng phản ứng bản năng của cơ thể luôn nhanh hơn một bước, cậu vẫn không cách nào từ chối việc ở gần đối phương thêm một chút. Cậu muốn tiếp xúc thân mật với Kỳ Khước, muốn ôm và hôn.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh trên đường, hai người ngồi ở hai đầu ghế sau, không ai nhìn ai.

"Gần đây buổi tối lúc ngủ không để khe hở ở rèm cửa nữa có còn gặp ác mộng không?" Kỳ Khước hỏi.

Đôi mắt Thẩm Đạm Dẫn run run: "Không."

"Thế thì tốt."

"Còn anh?"

"Tôi sao?"

"Sức khỏe thế nào? Còn mất ngủ không?"

Kỳ Khước: "Khá hơn nhiều rồi, không còn mất ngủ nữa."

Sau đó, hai người không nói thêm câu nào. Xuống xe xong, họ cũng im lặng đi một mạch đến trước cửa nhà.

Khi cánh cửa đóng lại, cả hai đều như kiệt sức, tựa lưng vào cửa thở dốc. Họ đều đã nói dối, và cũng biết đối phương nói dối, nhưng không ai tiến thêm một bước để dò xét, chọc thủng lời nói dối của đối phương giống như đang tuyên bố đầu hàng vậy.

Thẩm Đạm Dẫn nằm trên giường, ánh đèn đầu giường chiếu lên một bên mặt cậu, một nửa ẩn trong bóng tối. Tay cậu vô thức sờ soạn sang bên cạnh. Lạnh lẽo.

Cậu sẽ không gặp ác mộng nữa, nhưng cậu cũng sẽ không mơ nữa, ngay cả mộng đẹp cũng không còn. Từ xa hoa vào giản dị thì khó, đã từng sở hữu thứ tốt đẹp rồi thì không bao giờ quay lại được lúc chẳng cần gì cả.

Khoảnh khắc Thẩm Đạm Dẫn nhắm mắt lại, điều cậu nghĩ là tối nay Kỳ Khước có ngủ được không?

Không ngủ được, khi nỗi đau lấp đầy tâm trí khiến người ta khó chịu sẽ giật mình tỉnh giấc giữa đêm. Thực ra câu trả lời thật sự là như vậy, Kỳ Khước nghĩ.

Nhưng anh đã rất cố gắng để cai nghiện từng chút một rồi. Khoảng thời gian này anh cố ý không nghĩ về bất cứ chuyện gì liên quan đến Thẩm Đạm Dẫn, nghĩ rằng chỉ cần không gặp đối phương, nhốt mình trong phòng thí nghiệm là có thể thích nghi với cuộc sống như trước đây. Nhưng thất bại rồi, khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Đạm Dẫn ở cổng trường đã thất bại t.h.ả.m hại. Lúc đó anh thậm chí có một ý nghĩ muốn lập tức lao tới ôm lấy đối phương, điều này khiến cho sự tránh mặt suốt thời gian qua trở nên vô cùng nực cười.

Anh không ngờ mình lại không thể rời xa Thẩm Đạm Dẫn đến thế. Trước đây cứ ngỡ là chính mình đang kiểm soát khoảng cách xích lại gần nhau, nhưng giờ nghĩ lại, tuy ban đầu là Thẩm Đạm Dẫn chủ động tiếp cận, ôm hôn mình, nhưng mỗi lần anh đón nhận lại chẳng hề có gánh nặng tâm lý nào.

Tại sao chứ? Bây giờ anh mới hiểu ra, hóa ra người cần đối phương luôn là chính mình. Anh thậm chí đã bị bản thân che mắt lừa gạt, còn tin một cách có căn cứ, thực chất chẳng qua là vì Thẩm Đạm Dẫn chưa bao giờ tính toán.

Vậy thì sao? Nên chạy trốn xa hơn chút nữa ư? Không bao giờ gặp lại nữa thì có phải ngay cả tâm lý cầu may cũng không còn nữa không?

Kỳ Khước đứng trên ban công, gió lạnh thổi qua mái tóc, anh vậy mà không cảm nhận được cái lạnh. Vì tim đã lạnh thấu rồi, hệ thống cảm ứng nhiệt phản ánh thế giới bên ngoài đã bị đình trệ. Tối nay mặt trăng xuất hiện một cách lạ kỳ, ánh trăng lại ban phát chút ánh sáng cho Kỳ Khước, rơi trên người anh biến thành lá rụng, rồi bị những ký ức dần mờ nhạt kia nhuộm thành màu vàng kim.

Lá ngô đồng khi giẫm lên sẽ phát ra tiếng giòn tan, chỉ trong một đêm cành cây đã trở nên trơ trụi. Ngẩng đầu là bầu trời sương mù u ám, cúi đầu là một bảng pha màu dưới đất. Kỳ Khước ngồi xổm xuống nhặt một chiếc lá ngân hạnh, khi ngẩng đầu lên lần nữa, hai bên đường đều là những cặp tình nhân nắm tay nhau ngắm cảnh thu.

Vẻ đẹp của lá rụng và ánh nắng chiếu rọi là sự tàn lụi trước lúc tĩnh lặng. Nhiều năm sau, dù người cùng ngắm cảnh năm nào không còn nữa, nhưng cảnh thu độc nhất vô nhị của ngày hôm đó sẽ mãi tồn tại trong dòng sông ký ức.

Những năm trước anh đều vội vã đi qua mùa thu Bắc Kinh trong sự bận rộn, thậm chí chưa kịp nhìn lá rụng lần cuối đã bước vào mùa đông. Bây giờ anh cuối cùng cũng có thể dừng chân đứng lại thưởng ngoạn, nhưng nó không tươi đẹp như anh tưởng tượng, bởi vì bây giờ anh thật cô đơn.

Trong sân trường, chú mèo nằm trên chiếc giường mềm mại bện bằng lá rụng đang lười biếng chợp mắt. Kỳ Khước đưa tay xoa đầu mèo, rồi dùng chiếc lá ngân hạnh trên tay che mắt nó, giúp nó chắn ánh nắng. Một ngày thu vẫn có thể khiến chú mèo vô tư lự, vậy rốt cuộc cái gì mới có thể khiến mình vui vẻ đây? Kỳ Khước nghĩ.

Là mình muốn quá nhiều sao? Hay là quá tham lam? Không đúng, rõ ràng anh vẫn luôn đ.á.n.h mất. Mất thời gian, mất mục tiêu, mất dũng khí. Mất đi người mình muốn.

Anh biết tất cả những điều này đều do mình gây ra, nhưng chính là không cách nào vẹn cả đôi đường, anh chỉ có thể đối xử tốt với Thẩm Đạm Dẫn theo cách mà anh nghĩ. Hy vọng là tốt.

"Alo, có chuyện gì?" Một cuộc điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

Nửa giờ sau, Bồ Cánh Tuyên và anh cùng ngồi hóng gió bên hồ.

"Kỳ Khước, rốt cuộc cậu đang làm cái gì vậy?"

"Không biết nữa."

Bồ Cánh Tuyên hiếm khi nghiêm túc, giọng điệu cũng trầm xuống: "Cách làm hiện tại của cậu không chỉ làm tổn thương chính mình, cậu có bao giờ nghĩ cho Thẩm Đạm Dẫn chưa?"

Nhắc đến Thẩm Đạm Dẫn, đôi mắt vốn u ám của Kỳ Khước thoáng hiện một tia sáng khó nhận ra.

"Chẳng phải tôi đang nghĩ cho em ấy sao?"

Bồ Cánh Tuyên: "Vậy tại sao cậu lại tỏ tình với cậu ấy? Tại sao tỏ tình xong rồi lại hối hận? Những việc cậu làm mâu thuẫn như vậy mà còn nói là nghĩ cho cậu ấy? Lừa người khác thì thôi đi, đừng tự lừa cả chính mình."

"Bồ Cánh Tuyên, cậu biết không? Ngày hôm đó tận mắt chứng kiến sư huynh của em ấy nhảy lầu, đầu óc tôi lúc đó trống rỗng. Tôi theo bản năng đã che mắt Thẩm Đạm Dẫn lại, nhưng lại không kịp che mắt mình. Lúc đó tôi nghĩ hóa ra cái c.h.ế.t lại đơn giản đến thế, chỉ vài giây, một khoảnh khắc."

Kỳ Khước nghẹn giọng, "Khi tôi nhìn Thẩm Đạm Dẫn nằm ngất trên giường, khoảnh khắc đó, cậu có biết tôi sợ hãi nhường nào không? Cậu hãy thử đặt mình vào vị trí đó xem, nếu một ngày nào đó cậu rời đi trước Chử Khởi Thừa, cậu có nhẫn tâm để những ngày tháng sau này của anh ấy đều đau khổ không?"

Nghe lời anh nói, Bồ Cánh Tuyên không khỏi nhớ lại vài chuyện xưa, im lặng hồi lâu mới lên tiếng: "Không nhẫn tâm, nhưng tôi biết sẽ có người thay tôi tiếp tục yêu anh ấy. Có lẽ sự tồn tại của tôi chỉ là một khoảnh khắc trong cuộc đời anh ấy, nhưng ý nghĩa trong đời người chính là một khoảnh khắc đó. Trước đây lúc Chử Khởi Thừa tranh biện có nói một đoạn, tôi nhớ rất kỹ."

"Anh ấy nói: 'Tình yêu hư ảo có thể khiến con người mất đi lý trí. Có người dùng cả đời để chứng minh mình được yêu, có người sau khi mất đi tất cả thì thứ duy nhất có thể trao đi chỉ còn lại tình yêu. Chẳng lẽ những người này dành cả đời theo đuổi đều là hư vô sao? Không phải, đó là hơi ấm trao đổi cho nhau, là ráng chiều cùng ngắm sau khi mặt trời lặn, là một chiếc lá rụng rẻ tiền nhất trong ngày thu. Tất cả những thứ này đều thực sự tồn tại, nhưng cuối cùng chúng đều đón nhận sự tan biến, cái c.h.ế.t. Còn tình yêu chính là không ngừng kiến tạo, kiến tạo sự chạm mặt mới, gặp gỡ ráng chiều mới, đón nhận một mùa thu khác. Nếu tình yêu đều phải lo trước ngó sau, rụt rè sợ hãi, thì sau khi trắng tay cậu chẳng còn lại gì cả. Sự lụi tàn về tinh thần mới là cái c.h.ế.t thật sự. Đôi khi lo nghĩ quá nhiều không bằng đi đến nơi nước tận, ngồi ngắm lúc mây bay.'"

Bồ Cánh Tuyên vừa nói vừa nhìn Kỳ Khước: "Chuyện tương lai không ai nói trước được. Thay vì lo lắng về cái 'sau này' không chắc chắn, chi bằng hãy nghĩ xem hiện tại làm sao để vui vẻ. Bây giờ cậu đau khổ, Thẩm Đạm Dẫn cũng buồn bã, hà tất gì phải giày vò lẫn nhau?"

Ánh mắt Kỳ Khước dừng lại ở bờ hồ đối diện, dần dần tập trung: "Lúc tôi tỏ tình với em ấy, em ấy đã do dự. Nhưng khi biết tôi bị bệnh, em ấy lại kiên định. Đó là di chứng sau chấn thương, em ấy không phải thích tôi, mà là phản ứng ứng kích, nên mới muốn giữ tôi lại."

"Cậu đã đích thân hỏi cậu ấy chưa?" Bồ Cánh Tuyên hỏi.

Kỳ Khước im lặng.

Bồ Cánh Tuyên hiểu rõ: "Đừng cố dùng cái gọi là kiến thức chuyên môn hay tư tưởng cá nhân của cậu để suy đoán bất cứ ai. Kỳ Khước, tâm bệnh của cậu quá nặng rồi. Người có di chứng sau chấn thương không phải Thẩm Đạm Dẫn, mà là cậu. Người sợ hãi không phải Thẩm Đạm Dẫn, cũng là cậu. Ít nhất theo tôi thấy, trong mối quan hệ này, Thẩm Đạm Dẫn luôn dũng cảm hơn cậu."

Kỳ Khước thu hồi ánh mắt, anh cụp mắt rơi vào trầm tư: "Tôi thừa nhận mình đã chọn cách trốn tránh, chị tôi cũng nói vậy."

Bồ Cánh Tuyên thở hắt ra, lắc đầu: "Nếu tình yêu đều cần phải cân nhắc lợi hại, tôi chỉ có thể nói một là cậu yêu không đủ sâu, hai là cậu quá ngu ngốc."

Kỳ Khước cười một tiếng: "Cậu mắng rất đúng."

"Có thể mắng cho cậu tỉnh ra không?"

"Có lẽ cần một chút thời gian." Ánh mắt Kỳ Khước trầm xuống, "Tim tôi bị hổng một lỗ, tôi không biết đó rốt cuộc là cái gì, tôi phải tìm được nó mới biết câu trả lời."

Bồ Cánh Tuyên mỉm cười: "Hy vọng chuyến này tôi không đi công cốc."

"Sao vậy? Có việc à?"

"Giờ này đúng ra tôi đang trên lớp."

Kỳ Khước xì một tiếng: "Bỏ tiết tới giáo huấn tôi, vất vả rồi, có cần trả học phí cho cậu không?"

"Cậu đưa cho Chử Khởi Thừa đi, anh ấy đang học hộ tôi đấy."

"Hửm?"

Bồ Cánh Tuyên: "Anh ấy bảo tôi tới đấy, nói là hành thiện tích đức."

Kỳ Khước cười: "Tôi đã bảo sao dạo này cậu cảm tính thế."

"Đừng phụ lòng tốt của Chử Khởi Thừa, càng đừng phụ lòng người vì cậu mà làm nhiễu loạn cả hồ nước xuân khiến bây giờ chẳng còn chút tinh thần nào kia." Bồ Cánh Tuyên nhìn thời gian, sau đó đứng dậy, "Sắp tan học rồi, tôi đi đây."

"Ừm, không tiễn."

"Nói câu cuối nhé, đừng đợi đến lúc người ta thực sự buông bỏ cậu rồi, có người mới rồi, cậu mới hối hận. Lúc đó chẳng ai giúp được cậu đâu." Bồ Cánh Tuyên vỗ vai anh, rồi rời đi.

Kỳ Khước ngồi một mình bên hồ rất lâu, cho đến khi đèn đường bật sáng.

Ừm, nên về nhà thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bạn Bệnh Cứ Muốn Dính Lấy Tôi - Chương 84: Chương 84 | MonkeyD