Bạn Cùng Phòng Của Tôi Rất Thích Giả Vờ Giàu Có - 4

Cập nhật lúc: 19/06/2026 05:05

Sáng hôm sau, tiết học đầu tiên của Tống Hà là môn Kinh tế vi mô nhưng từ sáng đến trưa, cô ta đều không xuất hiện. Đến tận chiều, khi chúng tôi vừa tan học trở về ký túc xá thì mới nhìn thấy bóng dáng cô ta. Khác với vẻ mệt mỏi sau khi thức đêm thường thấy, hôm nay Tống Hà lại tràn đầy xuân phong đắc ý. Hai má hồng hào, khóe môi luôn treo nụ cười, thậm chí còn trang điểm kỹ hơn bình thường. Điều đáng chú ý nhất là…trên tay cô ta lại xuất hiện thêm một chiếc túi mới. Là một thương hiệu tầm trung cao cấp khá nổi tiếng, giá không hề rẻ, ít nhất cũng phải vài nghìn tệ. Thanh Thanh vừa nhìn thấy đã huýt sáo:

- Oa, bạn trai cậu lại mua cho à?

Tống Hà cố ý hất tóc, giọng điệu không giấu nổi sự đắc ý.

- Đúng vậy. Anh ấy cứ nhất quyết đòi mua cho tớ, cản cũng không được.

Nói xong, cô ta còn như vô tình liếc sang phía tôi. Hiển nhiên vẫn đang ghi nhớ chuyện tối qua. Tôi giả vờ như không nhìn thấy. Dù sao thì…bạn trai phú nhị đại của cô ta bỗng nhiên trở nên hào phóng như vậy, lại còn đúng vào sau một đêm cô ta không về ký túc xá, ai cũng hiểu là như nào. Chuyện này vốn chẳng có gì đáng để khoe khoang nhưng Tống Hà lại đặc biệt thích cảm giác được người khác ngưỡng mộ. Mấy ngày sau đó, cô ta gần như đi đâu cũng mang theo chiếc túi mới ấy. Đi học mang theo, ăn cơm mang theo, đi thư viện cũng mang theo. Thậm chí chỉ xuống tầng dưới lấy chuyển phát nhanh, cô ta cũng nhất định phải xách chiếc túi đó theo. Mỗi lần có người hỏi, cô ta đều cười rất ngọt ngào:

- Bạn trai tặng đấy. Anh ấy đối xử với mình tốt lắm.

Nghe nhiều đến mức tôi gần như thuộc lòng luôn rồi. Chỉ tiếc là…niềm vui của Tống Hà chẳng kéo dài được bao lâu. Bởi vì cô ta hoàn toàn không biết rằng…bên ngoài đã bắt đầu âm thầm lan truyền một vài lời đồn. Mà những lời đồn ấy…dường như đều có liên quan đến đêm cô ta không trở về ký túc xá hôm đó.

Hai tuần sau, đến sinh nhật của Tống Hà. Cô ta nói bạn trai sẽ mời cả ký túc xá đi ăn tối, còn cố ý nhấn mạnh rằng phải dẫn cả bạn trai theo cùng. Ban đầu tôi không định đi nhưng cô ta cứ liên tục dùng mấy lời bóng gió mỉa mai để khích tôi. Mà tôi lại là kiểu người dễ bị kích động. Cho nên theo bản năng, tôi đồng ý luôn. Bảy giờ tối, một nhà hàng Pháp gần khu đại học. Tôi từng tới đây vài lần cùng bạn bè. Đồ ăn ngon, nhưng giá cả cũng không hề rẻ. Sau khi ngồi xuống, chúng tôi lần đầu tiên gặp bạn trai phú nhị đại của Tống Hà, Tần Lý. Tần Lý đúng chuẩn kiểu thiếu gia nhà giàu. Dù tôi không hiểu nhiều về hàng hiệu, nhưng vẫn nhận ra ngay logo Gucci cực kỳ nổi bật trên người anh ta. Sau khi mọi người tới đông đủ, bắt đầu gọi món. Tống Hà cố ý đưa thực đơn sang cho tôi:

- Gia Gia, xem thử đi, cậu muốn ăn gì?

Tôi không nhận.

- Mọi người gọi trước đi.

Khóe môi Tống Hà hơi cong lên. Chắc cô ta cho rằng tôi không hiểu thực đơn nên chột dạ. Cô ta không nói gì, trực tiếp đưa thực đơn lại cho Tần Lý. Nhưng lúc này Tần Lý đang cúi đầu xem điện thoại.

- Em gọi trước đi.

Anh ta thuận miệng nói. Tống Hà khựng lại một chút. Lúc cô ta định đưa thực đơn trả lại lần nữa, vẻ mặt nhíu mày mất kiên nhẫn của Tần Lý đã lộ rõ sự không vui. Bị ép vào thế khó, Tống Hà chỉ có thể miễn cưỡng mở thực đơn ra. Nhà hàng này dùng thực đơn hoàn toàn bằng tiếng Pháp, không có bản dịch tiếng Trung. Sau khi nhìn qua một lượt, Tống Hà chỉ đại vào một dòng:

- Tôi muốn món này…

Người phục vụ nhìn cô ta, vẻ mặt hơi khó xử.

- Xin lỗi quý khách, đó là tên nhà hàng của chúng tôi.

Không khí lập tức yên lặng đến mức ngượng ngùng. Để giảm bớt bầu không khí khó xử, Tống Hà gượng cười:

- Hôm nay là sinh nhật tôi, hay gọi một chai vang đỏ đi.

Người phục vụ rất tinh ý. Nghe vậy lập tức lật tới trang đồ uống. Tống Hà nhìn một lượt rồi chỉ vào một chai:

- Cho tôi chai vang đỏ năm 1945 này.

Người phục vụ khựng vài giây, sau đó nhẹ giọng sửa lại:

- Xin lỗi quý khách… đây là giá tiền 1945.

Tôi thật sự không nhịn được mà cong khóe môi. Sau khi nghe giá, Tống Hà hơi do dự, quay đầu nhìn Tần Lý. Lúc này Tần Lý cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu lên.

- Không sao, cứ gọi đi.

Vị thiếu gia này quả thật không hề keo chuyện tiền bạc. Có lẽ vì cảm thấy Tống Hà vừa làm mình mất mặt nên Tần Lý trực tiếp cầm lấy thực đơn, gọi luôn món cho cả hai người. Mà Tống Hà vì xấu hổ nên lập tức giật lại thực đơn, tiếp tục nhét sang phía tôi. Đây đã là lần thứ hai cô ta đưa thực đơn cho tôi. Nếu tôi còn từ chối nữa, chắc chắn cô ta sẽ nhân cơ hội chế giễu tôi. Tôi tùy tiện lướt qua thực đơn, gọi món khai vị và món chính đều là đặc sản của quán. Trước đây tôi từng ăn rồi, hương vị cũng không tệ. Đến lúc đưa thực đơn cho Thời Dịch, anh thậm chí còn chẳng nhìn, trực tiếp gập thực đơn lại.

- Cho tôi giống y như cô ấy.

Phía đối diện vang lên một tiếng cười khẽ. Tôi ngẩng đầu nhìn lên, là Tống Hà. Tôi thật sự cạn lời. Thời Dịch mắc chứng khó khăn trong việc lựa chọn, từ trước tới nay đều không thích gọi món. Chẳng lẽ cô ta cho rằng Thời Dịch cũng không hiểu thực đơn giống mình? Lúc này, người phục vụ đưa thực đơn cho Cố Như đang ngồi bên phải tôi. Cố Như cầm thực đơn, vẻ mặt rõ ràng lúng túng. Nhưng với tư cách chủ tiệc hôm nay, Tống Hà hoàn toàn không có ý định giúp cô ấy thoát khỏi bầu không khí khó xử. Ngược lại, cô ta còn mỉm cười chờ xem Cố Như tự làm trò cười. Tôi thật sự không nhìn nổi nữa nên lên tiếng:

- Hay cậu gọi giống tôi đi. Tôi gọi toàn món đặc trưng của quán, trước đây từng ăn rồi, vị cũng ngon lắm.

Cố Như lập tức thở phào nhẹ nhõm.

- Được.

Ngồi bên cạnh, Tống Hà lại bắt đầu bóng gió:

- Nhà hàng này đắt lắm đó, Gia Gia, trước đây cậu từng tới rồi à?

Tôi lười để ý cô ta, chỉ thản nhiên đáp:

- Từng tới với bạn.

- Ồ~

- Bạn cậu chắc giàu lắm mới dẫn cậu tới đây ăn nhỉ? Bạn trai cậu không ghen à?

Cô ta che miệng cười, lời nói đầy ám chỉ. Tôi thật sự chẳng buồn giải thích. Cũng lười nói cho cô ta biết rằng “bạn” mà tôi nói là năm đứa con gái, hơn nữa hôm đó còn là tôi trả tiền. Sau bữa ăn, ngoài chuyện được ăn no thì Tống Hà rõ ràng chẳng vui vẻ gì. Không khoe khoang thành công thì thôi, ngược lại còn liên tục tự làm mình mất mặt. Cả bữa tối, cô ta gần như không ăn gì. Chỉ cố uống cho hết chai vang đỏ giá 1945 kia. Đến tối, rượu bắt đầu ngấm. Tống Hà trực tiếp kéo cả ba chúng tôi xuống giường. Cô ta khoanh tay, nói rất đương nhiên:

- Bạn trai tôi đâu có nghĩa vụ mời các cậu ăn cơm. Chúng ta chia tiền đi, nhớ chuyển khoản cho tôi đó!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bạn Cùng Phòng Của Tôi Rất Thích Giả Vờ Giàu Có - Chương 4: 4 | MonkeyD