Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 103
Cập nhật lúc: 25/02/2026 11:08
Hai người lần đầu thả diều đã chơi ở bãi đất trống rất lâu, cho đến khi bụng bắt đầu thấy đói mới chịu thu diều lại.
Mộc Thiêm dẫn Khang Khang định về xe lấy đồ ăn tìm chỗ ngồi dã ngoại, thì giữa đường đi ngang qua khu cắm trại của công viên.
Nơi họ đang ở là một công viên vùng ngoại ô, trong công viên có cung cấp bãi cắm trại. Khi Mộc Thiêm phát hiện trước khu cắm trại có sẵn bếp nướng để dùng, cậu không khỏi nhớ đến Triệu Minh Dịch.
Nhưng rõ ràng không có chuyện trùng hợp đến thế, cậu không thấy Triệu Minh Dịch trong khu cắm trại, mà lại thấy một cảnh náo nhiệt khác.
Vài nam nữ thanh niên dường như đang xảy ra xung đột với nhân viên khu cắm trại, đôi bên không chỉ cãi vã mà còn suýt chút nữa là động tay động chân, cuối cùng quản lý khu cắm trại phải bắt nhân viên của mình xin lỗi mới giải quyết xong chuyện này.
Sự việc giải quyết xong, vốn dĩ nhóm thanh niên kia có thể ở lại tiếp tục chơi, nhưng họ rất có tự trọng, không muốn ở lại đó nữa nên đã xách đồ đạc rời đi ngay.
Khi họ đi đến gần chỗ Mộc Thiêm, túi của một người bị rách, những quả quýt bên trong rơi ra lăn lóc khắp mặt đất.
“Xin lỗi, đều tại tôi mà mọi người không thể tiếp tục nướng thịt được nữa…” Một cô gái tóc dài vừa nhặt quýt vừa nói, nghĩ đến việc mọi người đã chuẩn bị bao nhiêu nguyên liệu mà giờ không nướng được phải mang về nhà, trong giọng nói đã mang theo chút nghẹn ngào.
Hai cô gái khác lập tức an ủi: “Liên quan gì đến bà đâu, rõ ràng là do gã đàn ông đáng ghét kia miệng lưỡi thối tha thôi.”
Nhóm có tổng cộng năm người, ba nữ hai nam. Hai chàng trai thì xắn tay áo bày tỏ kẻ lúc nãy căn bản không đáng mặt đàn ông, thậm chí còn chẳng đáng làm người.
Mộc Thiêm không cố ý nghe lén họ nói chuyện, chỉ là có hai quả quýt rơi đến bên cạnh, cậu thuận tay giúp họ nhặt lên, thế nên vô tình nghe được đầu đuôi câu chuyện.
Hóa ra cô gái tóc dài kia là người khuyết tật, một chân của cô là chân giả. Chỉ vì cô mặc váy để lộ chân giả ra ngoài mà bị một nhân viên chỉ trỏ, bảo cô đã què rồi còn bày đặt làm điệu.
Cô gái nghe xong rất tức giận, yêu cầu gã xin lỗi. Tên nhân viên bị chính chủ nghe thấy chẳng những không hối lỗi mà còn lý sự cùn kiểu như “vốn dĩ là thế mà, cô đi ra ngoài như vậy sẽ làm người khác sợ đấy”.
May mà bạn bè của cô rất kiên quyết mới ép được đối phương phải xin lỗi t.ử tế, nhưng cũng khiến cả nhóm không muốn ở lại khu cắm trại nướng thịt nữa, vì họ cảm thấy dù là tên nhân viên hay tay quản lý đến sau thì lời xin lỗi cũng chỉ là để chuyện không làm lớn thêm mà thôi.
Khi Mộc Thiêm trả lại quýt đã nhặt được, Khang Khang cũng nhặt được một quả và đưa theo.
“Cảm ơn nhé, quýt này ngọt lắm, tặng mọi người ăn này.”
Tâm trạng đi chơi của mấy bạn trẻ đã bị phá hỏng hoàn toàn, họ nghĩ đống đồ này thay vì xách về thì thà tặng người khác còn hơn.
“Mọi người định đi nướng thịt à? Chúng tôi tặng thêm cho mọi người ít nguyên liệu nữa nhé.”
Mộc Thiêm nhìn nhóm thanh niên này, không khỏi nghĩ đến các sinh viên ở Đại học Q, nên hỏi thêm một câu: “Các bạn là sinh viên à?”
“Đúng vậy, tụi tôi là sinh viên Đại học H.”
Mộc Thiêm vốn có mối quan hệ rất tốt với sinh viên Đại học Q, nghĩ đến việc bình thường họ còn chủ động giúp đỡ đủ chuyện nhỏ nhặt tại quầy đồ nướng, nên không khỏi có chút thiện cảm lây sang họ.
“Tôi có bếp nướng, có thể lấy cho các bạn dùng để nướng thịt.”
“Hả?” Nghe lời Mộc Thiêm nói, mấy sinh viên thoáng ngẩn người, giây tiếp theo lại tưởng cậu là người tranh giành làm ăn với khu cắm trại lúc nãy, họ nhìn nhau dò hỏi xem có nên đi không.
“Đi đi.” Cô gái tóc dài không muốn vì mình mà phá hỏng kế hoạch của cả nhóm.
Sau khi xác định sẽ đi, chàng trai mặc áo đen nhìn về phía Mộc Thiêm: “Được thôi, bếp nướng của anh ở đâu?”
“Đi theo tôi.”
Mộc Thiêm nói xong liền dẫn Khang Khang đưa họ cùng đi về phía chỗ đậu xe.
“Sao cảm thấy càng đi càng vắng vẻ thế này…”
“Sợ cái gì, ban ngày ban mặt, vả lại mình có năm người, họ chỉ có hai người thôi.”
Mấy bạn sinh viên đi theo sau cậu tuy có chút cảnh giác nhưng không nhiều.
Đến chỗ đậu xe, Mộc Thiêm mở tung toàn bộ xe của mình, chuyển sang chế độ bày hàng rồi nói: “Tới nơi rồi đây.”
“Oa! Hóa ra là một chiếc xe có cả bếp nướng, kỳ diệu quá!”
“Xe có bếp nướng gì chứ, đây là xe chuyên bán đồ nướng mà, sao mình không nghĩ ra chuyện có thể trực tiếp lái xe đồ nướng đi chơi nhỉ, đúng là một ý tưởng tuyệt vời!”
Nhóm sinh viên vây quanh chiếc xe màu xanh trắng ngắm nghía, tâm trạng dần trở nên tốt hơn.
Trong xe của Mộc Thiêm tuy không có nguyên liệu thực phẩm, nhưng những thứ khác như than củi cây ăn quả, gia vị đồ nướng đều có đủ. Cậu giới thiệu sơ qua các thứ để ở đâu, rồi cầm đồ ăn mang theo trên xe đưa cho Khang Khang.
“Chúng tôi có mang theo than, gia vị cũng có.”
Một bạn nam giơ mớ trang bị đầy đủ trong tay cho cậu xem, rồi mới sực nhớ ra hỏi: “Hết bao nhiêu tiền ạ?”
“Không cần đâu, cho các bạn mượn dùng đấy, dùng xong dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ là được.”
Cách chỗ đậu xe không xa có một t.h.ả.m cỏ nhỏ, Mộc Thiêm tạm giao quyền sử dụng xe cho họ rồi dẫn Khang Khang qua đó dã ngoại.
