Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 105

Cập nhật lúc: 25/02/2026 17:17

Vì Mộc Thiêm trông cũng trạc tuổi họ nên lúc đầu mấy sinh viên đều nghĩ xe đồ nướng này là cậu thuê hoặc mượn, hoàn toàn không nghĩ tới việc cậu chính là chủ nhân của nó.

Giờ đây, nhìn thấy động tác nướng thịt điêu luyện của cậu, cùng với việc các loại nguyên liệu dưới bàn tay cậu trở nên ngày càng thơm, vẻ ngoài ngày càng hấp dẫn, họ mới nhận ra mình đã gặp phải dân chuyên nghiệp rồi.

“A! Tôi nhớ ra rồi!”

Ngay khi đồ nướng sắp ra lò, một bạn nữ tóc ngắn bỗng lộ ra vẻ mặt chợt hiểu.

“Sao thế?”

“Anh ấy chính là ông chủ quầy đồ nướng Thi Mới Nướng từng rất hot trên mạng đấy, trước đây tôi từng lướt thấy video rồi!” Bạn nữ tóc ngắn nói xong liền rút điện thoại ra tìm video chia sẻ với cả nhóm.

“Đúng là anh ấy rồi!”

“Ông chủ, đây là anh đúng không?”

Mộc Thiêm nhìn chiếc điện thoại đưa tới trước mặt, liếc qua màn hình một cái rồi gật đầu.

Dù có chút ngạc nhiên vì mình lại bị nhận ra, nhưng cậu cũng chẳng phải đại minh tinh gì, không thấy việc bị nhận ra có gì to tát cả.

“Vận may của tụi mình tốt thật đấy, tôi thấy trên mạng có bao nhiêu người muốn được ăn đồ nướng anh ấy làm.”

“Vừa nãy tôi đã thấy kỹ thuật của ông chủ rất chuyên nghiệp rồi, quả nhiên không nhìn lầm mà.”

Đám sinh viên cảm thấy mình thật may mắn, đặc biệt là khi nếm thử món đồ nướng do chính tay Mộc Thiêm làm, mắt ai nấy đều sáng rực lên.

“Quá tuyệt vời!”

“Ngon quá! Đây mới là đồ nướng chứ, cảm giác mấy thứ tôi nướng ban nãy cứ như đống phân vậy.”

Cũng không cần phải nói mình như thế đâu…

Mộc Thiêm thầm nghĩ một cách buồn cười, thuận tay vừa sơ chế lại chỗ nguyên liệu còn lại vừa đặt lên bếp.

Đây chắc là nguyên liệu họ tự mua, trông cũng khá tươi, chỉ có điều cần cải thiện một chút, ví dụ như tỉ lệ mỡ nạc của xiên thịt, cánh gà cần khía vài đường để nướng dễ thấm gia vị hơn, hay hoa văn trên xúc xích khía quá nông, cần phải khía sâu thêm chút nữa.

Vừa rồi Mộc Thiêm chỉ là đang “cứu vớt” những nguyên liệu bị họ nướng hỏng mà đã khiến mấy sinh viên xuýt xoa khen ngon, đến khi cậu dùng nguyên liệu mới đã qua sơ chế đặt lên bếp, bắt đầu nướng lại từ đầu, quá trình trông lại càng hấp dẫn hơn.

Đám sinh viên nhìn cậu thong dong sơ chế nguyên liệu, rồi đặt lên lò, quét dầu, tiếp tục sơ chế, lật mặt những thứ cần lật, rồi bắt đầu rắc gia vị, không khỏi nghĩ đến cảnh tượng mấy người bọn họ vừa nãy cùng nướng mà vẫn chân tay luống cuống.

Dưới ánh mắt thán phục của họ, Mộc Thiêm luôn cảm thấy mùi thơm của đồ nướng trên tay vẫn thiếu thiếu thứ gì đó. Cậu cúi đầu ngửi kỹ mấy loại gia vị, lại nhúm một chút cho vào miệng, phát hiện bột thì là không đủ thơm, bột ớt vị cũng chẳng ra sao.

Có lẽ vì ngay từ tiết học đầu tiên đã tiếp xúc với gia vị do hệ thống cung cấp nên yêu cầu của cậu đối với đồ nướng đã cao lên lúc nào không hay. Lúc này cậu không hề do dự mà gạt đống gia vị đám sinh viên mua sang một bên, thay vào đó lấy gia vị của mình ra.

Sau khi bột thì là và bột ớt được rắc đều lên, mùi khói của than củi, mùi thơm của nguyên liệu và hương vị đậm đà của gia vị hòa quyện hoàn hảo vào nhau, xộc vào mũi, thật sự là thơm đến c.h.ế.t người.

Mộc Thiêm ngửi thấy mùi hương này mới thấy hài lòng. Trong lúc cậu khẽ gật đầu, mấy bạn sinh viên đứng ngoài xe không kìm được mà lấy điện thoại ra quay video.

Đã trải qua đợt bán hàng mệt đứt hơi trong kỳ nghỉ Quốc Khánh, tốc độ nướng của Mộc Thiêm cũng đã được rèn luyện, không bao lâu sau đã nướng xong hai đĩa đồ nướng đầy ắp.

“Ông chủ vất vả rồi, anh ăn trước đi!”

Mấy sinh viên rõ ràng là thèm đến chảy nước miếng nhưng vẫn bưng đĩa chờ đợi vị đại đầu bếp ăn trước.

“Không cần đâu, các bạn tự ăn đi.”

Mộc Thiêm chẳng thèm đồ nướng chút nào, nhưng không chịu nổi sự nhiệt tình của họ, họ còn nói nếu cậu không ăn thì họ cũng không nỡ ăn, thế là cậu đành lấy đại mấy xiên mang cho Khang Khang.

Có lẽ vì vừa nãy ăn phải xiên thịt cừu dở tệ nên Khang Khang khá thận trọng, ngửi thử hai cái rồi mới dè dặt c.ắ.n một miếng, thấy ngon mới bắt đầu ăn lấy ăn để.

Trước đây khi Mộc Thiêm trốn quản lý đô thị, dù ở trong ngõ nhỏ vẫn có thể thu hút khách hàng, huống hồ chỗ đậu xe này còn không hẻo lánh bằng cái ngõ đó, chẳng mấy chốc mùi thơm đã lôi kéo được vài người qua đường.

Người qua đường đi tới thấy mấy sinh viên vây quanh xe ăn đồ nướng ngon lành, cảm thấy họ không giống đang làm ăn chân chính cho lắm, bởi lẽ làm gì có ai bán hàng mà không rao, ngược lại còn tự mình ăn trước như thế.

Nhưng đối với những người đi chơi công viên cả buổi sáng, vốn dĩ đã hơi đói bụng mà nói, mùi đồ nướng ngửi thực sự quá hấp dẫn, nên họ cũng chẳng buồn để tâm đến chút thắc mắc trong lòng nữa mà mở miệng hỏi: “Đồ nướng bán thế nào vậy?”

Mấy sinh viên đang chìm đắm trong hương vị tuyệt hảo của đồ nướng phải mất một nhịp mới phản ứng lại được là người ta đang hỏi mình, sau khi nhìn nhau một cái đều không nhịn được mà bật cười.

“Ngại quá, chúng tôi không phải người bán đồ nướng ạ.” Bạn nữ tóc dài nói xong như sực nhớ ra điều gì, cầm hai xiên đồ nướng đưa qua: “Nhưng mọi người có thể nếm thử, nếu thấy thích thì hôm nào đó đến cổng trường Đại học Q là có thể mua được ạ.”

Dứt lời, dù mấy sinh viên khác có hơi tiếc nuối món đồ nướng mỹ vị này, nhưng vẫn cùng nhau chia sẻ cho người lạ.

Họ rõ ràng không phải là ăn không hết, chỉ là nghĩ đến ông chủ tốt bụng như thế, vừa cho mượn xe vừa giúp họ nướng đồ, nên muốn giúp cậu thu hút thêm chút khách hàng.

Những người qua đường cầm xiên nướng ăn thử vài miếng, ai nấy đều gật đầu khen ngợi: “Xiên thịt này nạc mỡ rất vừa vặn, ăn vào ngoài giòn trong mềm, thật sự rất ngon.”

“Ngon quá, ở cổng trường Đại học Q đúng không? Tôi nhớ rồi, lần sau nhất định sẽ qua mua.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.