Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 121
Cập nhật lúc: 26/02/2026 05:06
“Ngon quá đi mất, cảm giác ngồi xe hơn một tiếng đồng hồ đến đây thực sự không phí công chút nào!”
Cô gái thưởng thức miếng thịt ba chỉ nướng than thơm lừng, ngoài từ “ngon” ra thì chẳng thể tìm được tính từ nào tuyệt hơn để tán thưởng vị ngon này, đôi mắt cô sáng rực lên đầy phấn khích.
Trước đây cô chưa từng đến đây chỉ vì nơi ở cách trường Đại học Q hơi xa, nhưng lúc này chỉ sau một xiên thịt ba chỉ, cô đã cảm thấy dù có xa hơn nữa cũng hoàn toàn xứng đáng.
Bạn trai cô thì đã ngon đến mức không thốt nên lời, vừa nhai miếng thịt ba chỉ giòn rụm vừa miệng mà không hề ngấy, vừa dùng ánh mắt tìm kiếm chỗ để đặt hộp đồ nướng.
Sau khi tìm được chỗ, cả hai đều dùng cả hai tay, cắm cúi ăn không thèm ngẩng đầu lên.
Thịt ba chỉ nướng không khô không cứng, móng giò nướng da giòn thịt mềm, cá nướng tươi ngon thanh vị, đậu hũ khô nướng đậm đà hương đậu...
Mỗi loại nguyên liệu đều ngon đến mức khiến họ say đắm. Cặp đôi trẻ tuy miệng bận không nói được câu nào, nhưng trong lòng đã “bão bình luận”, từ "ngon quá” chuyển thành “sao trên đời lại có thứ ngon thế này” rồi đến “hạnh phúc quá đi”.
Thực ra không chỉ riêng họ, quầy đồ nướng Thi Mới Nướng của Mộc Thiêm chưa bao giờ làm bất kỳ vị khách nào lặn lội đường xa tới đây phải thất vọng. Đây có lẽ chính là ý nghĩa của việc cậu thường xuyên miệt mài học tập trong không gian hệ thống.
“Ông chủ, có thể giúp tôi kẹp thịt ba chỉ nướng vào bánh nướng được không?”
“Được chứ.” Mộc Thiêm đáp lời, khi đồ nướng vừa ra lò, cậu thuận tay dùng con d.a.o nhỏ rạch đôi chiếc bánh nướng từ giữa.
Bề mặt chiếc bánh nướng vừa ra lò cực kỳ giòn rụm, khi d.a.o cứa lên còn nghe thấy tiếng “rắc” giòn tan. Sau khi kẹp miếng ba chỉ nướng hấp dẫn vào trong và rút xiên ra, một phần bánh mì kẹp thịt thơm lừng đã hoàn thành.
Vị khách đó rõ ràng là đã có chuẩn bị từ trước, sau khi nhận được đồ nướng và chiếc bánh kẹp thịt, anh ta liền lấy rau xà lách tự mang theo kẹp vào bánh, rồi thích thú c.ắ.n một miếng thật lớn, ngon đến mức nheo cả mắt lại.
“Thịt nướng nhà ông chủ đâu có ngấy, sao phải cho thêm xà lách làm gì nhỉ?” Một người bên cạnh tò mò hỏi.
Vị khách đang ăn bánh kẹp thịt đáp: “Không phải vấn đề ngấy hay không, mà là tôi thích ăn kết hợp cả rau cả thịt cho cân bằng.”
Nói xong, nghĩ đến việc trên quầy hiện tại vẫn chưa có rau xanh, anh ta không nhịn được ngẩng đầu hỏi: “Ông chủ, đã có cà tím nướng rồi, khi nào mới có hẹ nướng đây?”
“Để xem đã.” Mộc Thiêm đưa ra một câu trả lời không chắc chắn, tay bắt đầu nướng mẻ mới theo đơn đặt hàng.
Trong đó có một đơn gọi mười phần, nhưng có tới năm món là bánh nướng, điều này khiến cậu chú ý, không nhịn được ngẩng đầu hỏi vị khách xem có đặt nhầm không.
“Không nhầm đâu, đúng là năm cái đấy. Bánh nướng nhà anh là cái bánh thơm nhất tôi từng ăn trong đời, tôi thích mê luôn!”
Có thể thấy vị khách nam này xác suất lớn là một tín đồ tinh bột, cực kỳ mê đồ bột, nếu không người bình thường dù có thích bánh nướng đến mấy cũng không mua nhiều như vậy.
"Anh có thể ăn một lúc năm cái bánh nướng sao?” Giọng Mộc Thiêm mang chút kinh ngạc nhẹ.
Bánh nướng nhà cậu kích cỡ không hề nhỏ, ăn kèm với thịt và các xiên nướng khác thì chỉ cần hai cái là đã rất no rồi, thường thì cậu và Khang Khang mỗi lần cũng chỉ ăn tối đa hai cái.
“Cũng không hẳn thế, tôi định ăn ba cái, còn lại một cái để mai hâm nóng bằng lò vi sóng làm bữa sáng.”
Mộc Thiêm lộ vẻ thắc mắc: “Thế còn một cái nữa?”
“Tôi sợ là về đến nhà sẽ thèm, trước khi đi ngủ không nhịn được mà ăn mất, nên mua dư một cái để xem lúc về có ăn hay không. Nếu ăn mất thì để lại một cái làm bữa sáng, nếu không thì để lại hai cái.”
Anh ta vừa dứt lời, một vị khách phía sau không nhịn được xen vào: “Này người anh em, lỡ như trước khi ngủ không nhịn được mà ăn sạch cả hai cái thì sao?”
“Cũng không phải là không có khả năng đó…” Vị khách mua năm cái bánh nướng không hề phản bác, vì anh ta nhớ lại lần trước mua một túi bánh mì định làm bữa sáng, kết quả ngay tối hôm đó đã không kìm lòng được mà ăn sạch.
Tuy nhiên, khi bánh nướng đến tay, anh ta ngay lập tức không còn đắn đo nữa mà bắt đầu ăn luôn khi còn nóng. Những chiếc bánh qua lửa than tỏa ra mùi lúa mạch nồng nàn, khi c.ắ.n xuống lớp vỏ bên ngoài giòn tan còn bên trong lại dai mềm, kết hợp với gia vị và vừng rắc bên trên, các loại mùi thơm hòa quyện, cộng thêm cảm giác no bụng do món chính mang lại, khiến người ta thỏa mãn vô cùng.
Mộc Thiêm vừa nướng thịt vừa không nhịn được dùng khóe mắt quan sát vị khách này, thấy anh ta chẳng cần kẹp gì mà cứ thế đ.á.n.h bay hai chiếc bánh nướng, cho đến cái thứ ba mới bắt đầu chậm lại, ăn kèm với các món nướng khác, thầm thấy bánh nướng đúng là chân ái của anh ta.
Trong lúc sự chú ý bị khách hàng thu hút, Khang Khang vốn đang chơi đùa phía sau xe ngẩng đầu thấy có người ngã trên đường, không chút do dự liền chạy lon ton tới.
Vài phút sau, bên lề đường bỗng vang lên tiếng khóc. Dù khu vực quanh quầy đồ nướng rất ồn ào, Mộc Thiêm vẫn lập tức nhận ra đó là tiếng khóc của Khang Khang, cậu vội vàng quay đầu nhìn theo hướng âm thanh.
Phát hiện là ở phía bên kia đường, tim cậu thắt lại một cái, vội vàng rời khỏi xe chạy về phía đó. Từ xa cậu đã nhìn thấy Khang Khang và một ông lão đang ngồi dưới đất.
“Khang Khang, anh không sao chứ?” Mộc Thiêm định đỡ Khang Khang dậy, nhưng ông lão kia lại nắm c.h.ặ.t lấy Khang Khang không buông tay.
Khang Khang nhìn thấy cậu, vừa vùng vẫy trong tay ông lão vừa gào khóc gọi em trai.
Thấy anh hình như không bị thương, Mộc Thiêm hơi yên tâm hơn một chút, ngay sau đó cau mày nhìn ông lão: “Xin hỏi đã xảy ra chuyện gì?”
“Anh trai cậu đ.â.m vào tôi còn định bỏ chạy, cái bộ xương già này của tôi sắp bị nó đ.â.m hỏng rồi đây này!” Ông lão giận dữ nói.
