Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 125
Cập nhật lúc: 27/02/2026 11:03
Từ lúc bắt đầu bày hàng bán đồ nướng đến nay, Mộc Thiêm đã tích góp được một khoản tiền gửi tiết kiệm lên đến sáu con số. Đối với nhiều người, sáu con số có thể không phải là quá nhiều, nhưng đối với cậu, nó đã đủ để giúp cậu đạt được tự do tài chính cơ bản.
Nghe Triệu Minh Dịch bảo mình mời khách, Mộc Thiêm không chút do dự mà đồng ý ngay.
Từ việc Mộc Thiêm sẵn lòng chăm sóc Khang Khang và lo liệu chuyện ăn uống cho anh là có thể thấy cậu không phải người keo kiệt. Đã hứa mời Triệu Minh Dịch ăn đồ nướng, ngày hôm sau khi bày hàng, cậu bảo đối phương cứ việc chọn món tùy thích.
Triệu Minh Dịch đặc biệt dẫn theo mấy người bạn cùng đến xếp hàng, lúc này cậu ta tỏ vẻ vô cùng đắc ý nhưng vẫn rất chừng mực, cố gắng chọn những món giá rẻ để gọi.
Dù sao đối với cậu ta, món nào trên quầy đồ nướng cũng đều ngon tuyệt vời, những món đắt tiền cậu ta có thể tự mua vào lần sau.
“Đù! Tôi bảo sao hôm nay ông cứ nhất định phải kéo bọn tôi ra đây ăn đồ nướng bằng được!” Thấy cậu ta không cần giải đề mà có thể trực tiếp gọi món, người bạn liền càm ràm.
“Ông chủ, tại sao cậu ta không cần giải đề ạ?”
“Cậu ấy có giúp tôi chút việc, nên tôi hứa mời cậu ấy một bữa.” Mộc Thiêm vừa rắc gia vị vừa nói.
Nói xong, thấy Triệu Minh Dịch chỉ toàn gọi món chay, cậu chờ mẻ đồ nướng trên tay chín xong liền tự mình thêm sườn nướng và chân gà nướng vào cho cậu ta.
“Cảm ơn ông chủ.” Triệu Minh Dịch không thiếu tiền một bữa đồ nướng, nhưng cậu ta thích cái cảm giác có thể diện này, bưng hộp đồ nướng đi khoe một vòng trước mặt bạn bè rồi mới bắt đầu ăn.
Món sườn nướng đúng là dù có ăn bao nhiêu lần vẫn thấy ngon, bề mặt thơm phức cháy cạnh, bên trong tươi mềm mọng nước, chỉ cần c.ắ.n nhẹ một cái là thịt đã tách khỏi xương.
Trong lúc dòng người trước quầy đồ nướng đang chậm rãi nhích dần về phía trước như một con rồng dài, Mộc Thiêm bỗng phát hiện một vị khách phía trước trông hơi quen mặt.
Khách quen trông quen mặt là chuyện bình thường, nhưng cậu chắc chắn đối phương không phải khách quen, thế mà lại không nhớ nổi đã gặp ở đâu, nên không khỏi nhìn thêm vài cái.
Đối phương bắt gặp ánh mắt của cậu nhìn qua, tưởng rằng mình đã bị nhận ra, liền lộ ra vẻ mặt có chút ngại ngùng.
Mộc Thiêm theo bản năng mỉm cười đáp lại, đợi đến khi lật xong mẻ thịt cừu, ba chỉ đang xèo xèo chảy mỡ trên bếp, cậu mới rốt cuộc phản ứng lại được, đây chính là một nhân viên của Cục Quản lý Giám sát Thị trường lần trước, chỉ là hôm nay đối phương không mặc đồng phục nên cậu suýt chút nữa không nhận ra.
Sau khi nhớ ra đối phương là ai, cậu không còn để tâm nữa, dù sao trước đây cũng có quản lý đô thị mặc thường phục qua mua đồ nướng ăn, cậu đã quen rồi.
Vị nhân viên Cục Quản lý thấy cậu không còn chú ý đến mình thì rõ ràng thấy tự nhiên hơn nhiều, nhìn những xiên đồ nướng đầy đủ sắc, hương, vị trên bếp nướng, trong lòng bắt đầu tràn đầy mong đợi.
Thực lòng mà nói, ngay lần đầu tiên đến kiểm tra, anh ta đã bị mùi thơm làm cho quyến rũ, nhưng lúc đó đang làm việc, dù sâu thèm trong bụng có bò ra thì ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ nghiêm túc.
Sau khi kiểm tra ra nguyên liệu nhà cậu không những không có vấn đề mà còn rất lành mạnh, anh ta đã nóng lòng muốn qua nếm thử, hôm nay cuối cùng cũng có thời gian để đến xếp hàng.
Lúc đến anh ta đã phát hiện ra, người xếp hàng trước quầy đồ nướng còn đông hơn cả trước đây, muốn ăn được một miếng thật chẳng dễ dàng gì. Khó khăn lắm mới xếp đến hàng đầu, giải đề xong và gọi món, anh ta không ngờ ông chủ lại có trí nhớ tốt đến vậy. Ban đầu còn sợ cậu sẽ gọi tên vạch trần thân phận của mình, thấy cậu không còn để ý đến mình nữa, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Đơn vị dĩ nhiên không có quy định cấm họ ăn đồ bên ngoài, chỉ là anh ta nghĩ đến việc cách đây không lâu mới qua kiểm tra quầy nhà người ta, quay đầu lại đã chạy tới mua, để người khác biết thì có chút ngượng ngùng.
Cuối cùng cũng nhận được phần đồ nướng của mình, anh ta né sang bên cạnh vài bước rồi trực tiếp ăn luôn. Vì sợ cá nguội sẽ bị tanh nên anh ta ăn cá đù vàng nướng trước, vừa c.ắ.n một miếng, da cá giòn rụm, thịt cá tươi mềm, xương cá đã hoàn toàn được nướng giòn, kết hợp với vị cay mặn thơm nồng của gia vị, cùng với mùi khói than củi thoang thoảng, thực sự là ngon không thể tả.
Trước đây anh ta cũng từng ăn cá nướng, nhưng chưa từng có con cá nào vị lại hoàn hảo đến thế, gần như không tìm được một điểm trừ nào.
Ăn hết cả con cá, anh ta vẫn thấy thòm thèm và bắt đầu ăn tiếp xiên thịt bò nướng. Thịt bò nướng ngoài giòn trong mềm được xử lý loại bỏ axit dư rất tốt, hoàn toàn không có mùi chua của thịt, khi vào miệng chỉ có hương thịt hòa quyện cùng mùi thơm của gia vị.
Trong lúc anh ta đang đắm chìm trong vị ngon của đồ nướng, một sinh viên nhìn anh ta vài cái rồi bỗng lên tiếng: “Ơ, anh chẳng phải là người của Cục Quản lý Giám sát lần trước sao? Anh cũng qua đây mua đồ nướng ăn à!”
“Chuyện này bình thường mà, với đồ nướng nhà ông chủ, ai thấy qua rồi mà không muốn ăn thì tôi mới thực sự nể đấy.” Một sinh viên khác nói.
Thấy họ hoàn toàn không hiểu thế nào là “nhìn thấu mà không nói toạc ra”, vị nhân viên vừa bất lực vừa tự trách sao mình lại tham ăn thế này, ngay cả việc mua xong mang đi xa một chút rồi mới ăn mà cũng không biết đường làm.
Trong xe, Mộc Thiêm thấy vị nhân viên kia bị mấy sinh viên hỏi đến mức chạy mất, đáy mắt hiện lên chút ý cười.
Thực ra lần trước khi có quản lý đô thị qua mua đồ nướng, cũng có sinh viên nhận ra họ, nhưng các anh quản lý đô thị đi theo nhóm đông người nên có phần thoải mái hơn, bị nhận ra thì trực tiếp thừa nhận luôn là vì đồ nướng nhà cậu ngửi thơm quá chịu không nổi.
