Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 144
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:24
“Thơm quá, nhìn thôi đã thấy rất dai và sướng miệng rồi.” Một vị khách nhìn gân bò trên bếp, bắt đầu tưởng tượng ra hương vị của nó.
Gân bò là loại nguyên liệu có kết cấu rất dai, nướng ra cực kỳ thơm. Cảm giác chỉ riêng mùi vị và vẻ ngoài này thôi đã khiến người ta khó lòng từ chối.
Có vị khách vừa thấy thực đơn còn bảo răng mình không tốt, nhưng đến lúc gọi món, tay lại rất thành thật mà thêm một xiên gân bò nướng vào.
Tối nay trời lặng gió, so với mấy hôm trước thì không quá lạnh. Đợt khách đầu tiên nhận được đồ nướng không vội đi ngay mà đứng ngay bên cạnh bắt đầu thưởng thức.
Dưới sự hun đúc của lửa than, bề mặt gân bò đã hơi cháy cạnh, đồng thời nhiệt độ cao giúp khóa c.h.ặ.t nước bên trong. Cắn một miếng, lớp ngoài giòn sém nhưng bên trong vẫn giữ được độ mềm, hai kết cấu khác biệt tạo nên sự tương phản thú vị. Hòa cùng bột thì là và bột ớt, hương vị ăn vào rất phong phú, đặc biệt là cực kỳ dai, càng nhai càng thấy thơm.
“Ngon thì thật sự ngon, nhưng mà hơi tốn răng một tí.” Một vị khách vừa ăn xiên gân bò thơm phức, nhai mãi chưa nuốt được, không nhịn được mà cảm thán.
Một vị khách khác bên cạnh đã ăn xong cả xiên, vừa nhai vừa nói: “Cũng ổn mà, nhai thêm vài cái rồi nuốt thôi. Gân bò này nướng thơm thật, ăn đã đời luôn, biết thế mua thêm mấy xiên nữa.”
“Ngon thật sự, cảm giác rất hợp để làm đồ nhắm rượu.”
Gân bò nướng được cho thêm chút bột hoa tiêu, ăn vào thấy thơm cay xen lẫn chút vị tê tê. Cách nêm nếm tổng thể kết hợp với kết cấu đặc biệt của gân bò khiến khách nào ăn xong cũng khen nức nở.
“Tôi cực kỳ thích cảm giác dai dai của gân bò, phải để dành nó đến cuối cùng mới ăn, nhấm nháp từ từ cái vị đó mới được!”
Có cô sinh viên mê gân bò nướng, dù chưa cầm được đồ nướng trên tay mà giọng điệu đã tràn đầy mong đợi. Đến khi thực sự được c.ắ.n miếng gân bò, cô không ngừng giơ ngón tay cái tán thưởng: “Ngon quá đi mất, thơm hơn hẳn loại gân bò đóng gói hay ăn, mà nhai đến cuối cùng dù gia vị nhạt đi rồi vẫn thấy thơm, chẳng có tí mùi tanh nào luôn...”
Thời gian dần trôi, người vây quanh quầy đồ nướng ngày một đông. Khang Khang vốn đang chơi gần đó cũng len lỏi vào trong xe, giúp Mộc Thiêm đưa món này món kia, phụ mấy việc vặt.
Từ lúc trời trở lạnh, có lẽ vì bện cỏ bị cóng tay nên quầy bện cỏ nhỏ của Khang Khang đã tạm dừng hoạt động, hằng ngày anh chỉ quanh quẩn chơi đùa gần quầy đồ nướng.
“Đói không? Có muốn đi mua cái bánh nướng áp chảo ăn không?” Mộc Thiêm tranh thủ lúc rảnh hỏi anh.
Trước khi ra ngoài họ đã ăn lót dạ ở nhà, nhưng mùa đông tiêu hao năng lượng nhanh, Mộc Thiêm sợ anh bị đói.
Khang Khang rất thích quán bánh nướng đó nên nghe xong liền gật đầu lia lịa đòi ăn.
Sau khi nhận tiền từ Mộc Thiêm, anh nhanh nhảu chạy đến quán bánh. Ông chủ quán vừa thấy anh đã chọn ngay cho hai cái bánh to nhất, ngon nhất.
“Em trai ăn đi.” Khang Khang bưng bánh nướng chạy lạch bạch quay lại.
Thấy Khang Khang còn biết mua cho mình một cái, Mộc Thiêm thấy mình không uổng công đối tốt với anh. Cậu nhận lấy cái bánh để sang bên cạnh, đợi nướng xong mẻ đồ này mới tranh thủ ăn.
Trong lúc cậu ăn bánh ngấu nghiến, Khang Khang ngồi xổm bên cửa xe vừa gặm bánh vừa cho mèo trắng ăn.
Thực ra Khang Khang rất thích chú ch.ó Golden kia, nhưng Mộc Thiêm bảo đó là ch.ó nhà người ta, anh dỗi một chút rồi cũng phải chấp nhận thực tế. Chủ yếu là không chấp nhận cũng chẳng ích gì, thường ngày Mộc Thiêm đối xử với anh rất tốt, nhưng những lúc anh nhắng nhít làm mình làm mẩy thì cậu chẳng bao giờ nuông chiều đâu.
May mà không có ch.ó thì có mèo cũng tốt, tính khí Khang Khang đến nhanh mà đi cũng nhanh, lúc này cho mèo ăn vẫn thấy rất vui vẻ.
Mộc Thiêm nhanh ch.óng giải quyết xong cái bánh nướng, ngẩng đầu lên thì thấy Triệu Minh Dịch dắt theo một thanh niên mặc đồ đen xếp hàng phía trước, trực tiếp nhét cái máy tính bảng vào tay đối phương bắt giải đề.
Thanh niên mặc đồ đen thắc mắc: “Giáo d.ụ.c trong nước đã cạnh tranh khốc liệt đến mức này rồi sao? Ăn đồ nướng cũng phải giải đề trước à?”
“Đừng có hỏi nhiều, giải đề đi.” Triệu Minh Dịch giục.
Thanh niên đồ đen ngửi thấy mùi thơm nồng nàn sộc vào mũi, tâm trí đâu còn ở chuyện giải đề nữa. Cậu ta nhìn máy tính bảng một cái rồi lại liếc bếp nướng hai cái, nước miếng chực trào ra. Cảm giác đồ nướng này thơm đến mức cậu ta có thể ăn sạch cả cái bếp lẫn đồ ăn bên trên.
Mộc Thiêm chạm phải ánh mắt của cậu ta, không biết có phải ảo giác không mà cậu thấy mắt thanh niên này như đang phát ra tia xanh lét vì thèm.
“Ông còn muốn ăn nữa không hả?” Triệu Minh Dịch thấy bộ dạng mất mặt của bạn mình, vỗ vào tay cậu ta một cái rồi ngẩng đầu giải thích với Mộc Thiêm: “Cậu ấy vừa từ nước ngoài về, lâu rồi không được ăn đồ nướng trong nước nên có chút thất thố thôi.”
Mộc Thiêm lúc lướt video trên mạng thường thấy bình luận của các du học sinh thèm món ngon quê nhà đến mức sụp đổ đòi về nước ngay lập tức. Lúc đầu cậu còn thấy hơi quá, giờ nhìn thanh niên trước mặt vừa giải đề vừa nhìn chằm chằm đồ nướng, cậu bỗng thấy hình như cũng không quá chút nào.
Dưới sự cám dỗ của đồ ăn ngon, dù bị mùi thơm làm phân tâm, du học sinh này vẫn giải đề rất nhanh. Chỉ có điều cậu ta hận không thể ăn sạch cả bếp nướng mà lúc gọi món chỉ được chọn mười phần, khiến cậu ta thấy rất hụt hẫng.
“Ăn xong nếu không đủ có thể quay lại mua.” Mộc Thiêm nói xong, thấy mắt cậu ta nhìn đồ nướng sắp xanh lè đến nơi, liền đưa trước phần đậu hũ khô và xúc xích đã chín cho cậu ta ăn trước.
Đậu hũ khô nướng sém ngoài mềm trong vừa vào miệng, hương đậu nồng nàn quyện cùng mùi thì là, vị mặn thơm cay nhẹ khiến du học sinh này muốn khóc. Cắn thêm một miếng xúc xích nướng nở bung, lớp vỏ giòn rụm phát ra tiếng kêu, hốc mắt cậu ta sắp đỏ lên đến nơi.
Đâu đến mức đó chứ...
Mộc Thiêm thầm nghĩ, tay thì nhanh ch.óng xếp móng giò nướng, gân bò, sườn cừu, thịt ba chỉ vừa ra lò vào hộp đưa cho cậu ta.
