Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 16
Cập nhật lúc: 20/02/2026 02:04
“Mèo á? Tôi thấy bà mới chính là con “mèo tham ăn” đó!”
Nhìn đống gia vị đồ nướng còn dính trên khóe miệng chưa lau sạch của cô nàng, đám bạn mà tin cô mới là lạ. Họ liền đè cô xuống giường rồi cù lét một trận.
“Ha ha ha… tôi sai rồi, nhưng thật sự không trách tôi được mà… ha ha… đều tại ông chủ hết… ha ha… tại ông chủ nướng thịt ngon quá đi mất ha ha ha ha…”
Mộc Thiêm đang đứng trong xe bán đồ ăn bỗng dưng bị “đổ thừa”, cũng may là cậu không hắt hơi cái nào, nếu không làm ngành ăn uống mà hắt hơi trước mặt khách thì dù có đeo khẩu trang cũng khiến người ta thấy ái ngại.
Lúc này đã hơn chín giờ tối, gần mười giờ, nhưng lượng khách trước xe không những không giảm mà còn tăng thêm. Một đám sinh viên vây quanh, người thì ăn thịt, người thì xem giải đề, cười nói rôm rả, vô cùng náo nhiệt.
“Chỉ còn lại ba mươi xiên cuối cùng thôi, những ai đứng sau đừng xếp hàng nữa nhé.”
Mộc Thiêm nhận ra nguyên liệu sắp hết, trong lòng hơi ngạc nhiên, liền vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
“Hả! Em còn chưa được ăn mà, ông chủ sao anh không chuẩn bị nhiều thêm một chút.”
“Đừng mà! Em cất công từ trong trường ra đây là để nếm thử xem xiên thịt phải giải đề mới được ăn này ngon đến mức nào đó.”
“Vẫn còn sớm mà, hay là ông chủ về lấy thêm nguyên liệu ra đây bán tiếp đi.”
Đám sinh viên không nói thì Mộc Thiêm cũng không để ý, giờ nhìn đồng hồ mới thấy đã gần mười giờ: “Sắp mười giờ rồi, không còn sớm đâu.”
Cậu đến đây từ hơn ba giờ chiều, đã nướng liên tục hơn năm tiếng đồng hồ, đến giờ mới bắt đầu cảm thấy hơi mệt.
Hôm nay cậu chuẩn bị tổng cộng tám trăm xiên thịt cừu, vốn dĩ cậu nghĩ bán được một nửa đã là tốt lắm rồi, không ngờ lại bán sạch bách mà vẫn còn không đủ. Thực ra với lượng khách này, nếu không phải có một số người giải đề hơi chậm thì cậu đã có thể dọn hàng về nhà từ tám giờ tối rồi.
“Mười giờ mà đã muộn á? Mười giờ cuộc sống về đêm mới chỉ bắt đầu thôi.”
“Đúng đó, ông chủ anh còn trẻ thế này, đang tuổi xông pha, sao cứ nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi thế! Nghe em đi, về lấy thêm thịt ra bán tiếp.”
Chưa nói đến việc ở nhà cũng chẳng còn thịt, chỉ riêng việc đi đi về về lúc này cũng đã mười một giờ đêm, nướng xong chắc đến rạng sáng mất.
Mộc Thiêm nghĩ đến việc bản thân còn chưa ăn tối, liền ôn tồn bảo: “Hay là mọi người thương lượng một chút, mỗi người mua một xiên ăn thử trước, để ngày mai tôi chuẩn bị nhiều thịt hơn mang tới.”
Còn lại ba mươi xiên thịt, mà số người chưa mua được cũng tầm hai ba mươi người. Đều là bạn học cùng trường, cộng thêm mấy người đứng đầu cũng chỉ định mua vài xiên, nên sau khi bàn bạc, mọi người đều đồng ý.
“Ai giải đề đây?”
Ba mươi xiên thịt chỉ cần giải ba đề là được, có người không muốn động não, cũng có người thấy vui nên muốn lên thử sức.
Mộc Thiêm rắc lớp gia vị cuối cùng lên mẻ thịt, đợi khi thịt vừa chín tới liền thu lại, giơ cao đưa cho khách: “Thịt cừu của các bạn xong rồi đây, cẩn thận nóng nhé.”
Bán hết sạch thịt, cậu có thể dọn hàng về nhà rồi, việc đầu tiên là dập tắt than trong bếp than củi.
Trong lúc cậu dọn dẹp, trong số những sinh viên vừa ăn được miếng thịt cuối cùng, có người đã bắt đầu hối hận. Biết ngon thế này thì lúc nãy đã không đồng ý chia đều cho mọi người, dù sao mình cũng đứng đầu hàng, hoàn toàn có thể mua nhiều hơn.
Nhưng giờ đây ông chủ đã dọn hàng chuẩn bị đi, có hối hận cũng chẳng kịp nữa, cậu bạn chỉ đành gặm đi gặm lại cái cành liễu đỏ đã sạch thịt, rồi nhìn chằm chằm hỏi: “Ông chủ, mai mấy giờ anh lại tới?”
Xiên thịt ngoài giòn trong mềm vừa c.ắ.n xuống, mùi thịt quyện với mùi gia vị đã đ.á.n.h thức hoàn toàn cơn thèm trong bụng cậu, một xiên thực sự ăn không bõ dính răng.
Không chỉ mình cậu ta, những sinh viên khác cũng chỉ ăn được một xiên đều thấy luyến tiếc, cảm thấy món ngon thế này mà chỉ được một xiên đúng là cực hình.
“Khoảng bốn giờ chiều mai nhé.” Mộc Thiêm bị đám sinh viên nhìn bằng ánh mắt khao khát thì thấy hơi không tự nhiên, nói xong liền vội vàng lái xe rời đi.
Cậu đi không lâu sau thì đám sinh viên cũng tản ra, nhưng trên đường đi vào trường, chủ đề câu chuyện của họ vẫn xoay quanh thịt cừu xiên.
--------------------
Khu tập thể Hướng Dương
Khi Mộc Thiêm về đến nhà đã là mười giờ rưỡi, trong khu tập thể nhiều nhà đã tắt đèn đi ngủ, chỉ còn lác đác vài hộ vẫn còn sáng đèn.
Cậu đỗ xe xong, vừa vào đến nhà đã nóng lòng kiểm tra sổ sách. Khi phát hiện ra hôm nay mình kiếm được tận sáu nghìn tệ, trong lòng cậu vừa kinh ngạc vừa vô cùng phấn khích.
800 xiên thịt cừu, mỗi xiên 15 tệ, tổng cộng bán được 12.000 tệ, nhưng hệ thống thu một nửa làm chi phí nguyên liệu, nên cậu chỉ còn lại một nửa. Nhưng dù chỉ là một nửa số tiền đó thì đối với cậu vẫn là rất nhiều. Cần biết rằng tiền lương một tháng trước đây của cậu cũng chỉ tầm đó, mà còn là mức lương sau khi đã làm việc được mấy năm.
Một ngày 6.000, một tháng sẽ là 180.000 tệ. Mộc Thiêm nhẩm tính trong lòng, thậm chí nảy sinh ý nghĩ nhiều tiền thế này không biết tiêu sao cho hết.
Thật là không có tiền đồ.
Nhưng giây tiếp theo cậu liền tự mắng mình một câu, sau đó đứng dậy đi làm bữa tối. Lúc này đã rất muộn, cậu rõ ràng không thể xào nấu cầu kỳ nữa, đành nấu mì ăn cho xong.
Nghĩ đến việc hôm nay kiếm được 6.000 tệ, sau khi xào trứng và thêm rau xanh vào bát mì, Mộc Thiêm hào phóng chiên thêm cho mình hai quả trứng nữa.
Quả trứng trong nước mì thì mềm mịn, trứng chiên lại có vị cháy giòn, ăn kèm với rau xanh thanh mát, sợi mì trơn mượt và nước dùng đậm đà, cậu ăn thấy cực kỳ ngon miệng.
