Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 19

Cập nhật lúc: 20/02/2026 02:05

Gã đàn ông tầm ba bốn mươi tuổi, ban đầu gã còn định nhắc nhở ông chủ quầy đồ nướng đuổi cái đứa có ngoại hình làm ảnh hưởng cảm giác thèm ăn kia đi chỗ khác, không ngờ lại bị một đám sinh viên mắng cho vuốt mặt không kịp.

“Hê, sinh viên bây giờ bị làm sao thế? Mất dạy thế này, học chữ thầy trả hết cho thầy rồi à!”

Ở đây người vô văn hóa nhất chính là gã, thấy gã không biết tự soi lại mình mà còn quay sang dạy đời, đám sinh viên suýt thì cười ra nước mắt vì tức.

“Ông đang gây ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tôi, mời ông rời đi cho.” Mộc Thiêm biết loại người này sẽ không bao giờ thấy mình sai, cậu dùng từ ngữ lịch sự nhưng giọng điệu không hề khách khí đuổi khách.

Gã đàn ông có lẽ không hiểu tiếng người, lại còn trơ trẽn hỏi vặn lại: “Tôi ảnh hưởng gì đến việc làm ăn của cậu?”

Mộc Thiêm chưa kịp trả lời, đã có một chàng trai nhanh trí đáp thay: “Tại vì mồm ông thối quá, mùi nồng nặc khiến chúng tôi chịu không nổi.”

“Đúng đấy, mau đi đi, đừng ở đây làm hỏng chuyện làm ăn của ông chủ.”

“Chuẩn luôn, đồ nướng thơm thế này mà còn không át nổi cái mùi hôi bốc ra từ người ông, khiếp quá~”

“Các... các người…” Gã đàn ông nghe những lời mỉa mai châm chọc xung quanh, mặt đỏ gay vì tức.

Trong trường hợp không bị chỉ đích danh, Khang Khang không hề nhận ra mình đang bị kỳ thị. Thấy mọi người đang trút giận giúp mình, anh nhìn khuôn mặt đỏ bừng tức khắc của gã đàn ông, vỗ tay cười hớn hở, dường như thấy rất thú vị.

Mộc Thiêm không sợ gã đàn ông kia, nhưng cậu sợ Khang Khang sẽ chọc giận gã, khiến gã nói ra những lời quá đáng hơn làm anh tổn thương, thế là cậu vội đưa một xiên thịt cừu qua để chặn miệng anh lại.

Bị xiên thịt thơm phức đ.á.n.h lạc hướng, Khang Khang lập tức không còn quan tâm đến việc tại sao mặt người kia lại đỏ như m.ô.n.g khỉ nữa.

Ngay lúc gã đàn ông tức đến mức muốn động thủ, một chàng trai đang cầm máy tính bảng lên tiếng: “Ái chà, sao các bạn lại thế nhỉ? Chú đây nhìn qua là biết người có học rồi, chú ấy chẳng thèm chấp các bạn thôi, các bạn đừng có mà quá đáng. Chú ơi cháu bảo này, quầy này phải giải đề mới được mua đồ nướng, nào, cái máy này cháu nhường chú dùng trước.”

Trên máy tính bảng là một đề hình học khá phức tạp, không có đầu óc thì thật sự không dễ tính ra.

Người ta bảo “Tay hung không đ.á.n.h mặt cười”, chưa kể chàng trai này có vẻ như đang nói giúp gã, cơn giận vừa tích tụ của gã đàn ông bỗng chốc xì hơi. Gã theo bản năng nhìn vào màn hình máy tính bảng đưa tới trước mặt, kết quả là chữ nào gã cũng biết, nhưng ghép lại với nhau thì hoàn toàn không hiểu gì.

“Không thể nào, không thể nào đâu nhỉ, chẳng lẽ có người đến cả đề đơn giản thế này cũng không biết làm sao?” Câu này tông giọng trầm bổng du dương, cực kỳ mỉa mai.

“Đến đề còn không biết làm mà cũng đòi ăn đồ nướng à?” Câu này thì bắt chước giọng điệu của giảng viên, nghe rất ra dáng.

“Chậc chậc, hóa ra thật sự có người vừa vô văn hóa vừa thiếu kiến thức, đúng là mở mang tầm mắt.” Câu này thì rõ ràng là chế giễu trực diện.

Chàng trai cầm máy tính bảng đâu phải thật lòng muốn giải vây cho gã, rõ ràng là muốn “g.i.ế.c người diệt khẩu”, lúc này cậu ta vờ vịt tiếc nuối nói: “Chú không biết làm ạ? Thế thì chịu rồi, chỉ đành để cháu tự làm thôi.”

Nói xong, cậu ta loáng cái đã giải xong đề, rồi nhanh tay đặt đơn thanh toán. Cùng lúc đó, tiếng loa thông báo vang lên: “Chúc mừng vị khách số 02 giải đề đúng, thành công nhận được tám xiên thịt cừu, hai xiên chân gà nướng sống!"

Cơn giận giữa chừng của gã đàn ông bị đứt đoạn, lúc này dù có tức nhưng trong đầu vẫn còn chút lý trí, biết là không được động thủ, vả lại động thủ thì e là cũng không đ.á.n.h lại được ngần này sinh viên. Thế là gã chỉ có thể hậm hực lườm nguýt mọi người một cái rồi rời khỏi quầy hàng.

“Cảm ơn mọi người.” Sau khi gã đó cuốn gói, Mộc Thiêm gửi lời cảm ơn đến các bạn sinh viên trước quầy.

“Khách khí gì chứ, loại người đó phải mắng cho chừa!”

“Đúng thế, cái thứ gì không biết, không xếp hàng mà cứ cố chen lên, vừa nãy còn giẫm vào giày tôi nữa.”

“Ông chủ không cần cảm ơn đâu, anh cứ lo nướng nhanh lên là được, em còn đang đợi ăn đây này.”

Hôm nay đám sinh viên đã có sự chuẩn bị trước, tốc độ giải đề rõ ràng nhanh hơn hôm qua, không ít người đã giải xong và đang đợi đồ nướng.

“Đường Bảo nghĩa là gì vậy ạ?”

Không phải tất cả sinh viên đều biết về hội chứng Down. Trong lúc chờ đợi những xiên đồ nướng, có người không kìm được mà đi hỏi người bạn đã thốt ra từ “Đường Bảo” lúc trước. Sau khi được giải thích Đường Bảo là gì, họ nhìn về phía Khang Khang đang đứng ngoài xe bán đồ ăn, vừa ăn xong thịt cừu lại đang mải mê gặm chân gà, trong lòng đều dâng lên một nỗi cảm thông.

Cái chân gà trên tay Khang Khang chính là do anh tự mình xiên lấy. Chân gà nướng sống có phần hơi khô nên anh ăn rất chậm, c.ắ.n một miếng nhỏ mà có thể nhâm nhi trong miệng nửa ngày trời. Những cái chân gà cháy cạnh tỏa hương thơm nức mũi, có vẻ như anh đang ăn rất vui vẻ, cứ cầm xiên chân gà bước ra khỏi xe, đi vất vưởng chỗ này một tí, chỗ kia một tẹo quanh xe bán đồ ăn.

“Anh tên là gì thế?” Có sinh viên thử bắt chuyện với anh.

“Anh là Khang Khang!”

“Khang Khang à, chân gà có ngon không?”

“Ngon lắm!” Khang Khang cầm xiên chân gà gật đầu thật mạnh, nói xong liền cúi đầu c.ắ.n thêm một miếng nữa.

Những cái chân gà vàng óng ánh phủ đầy gia vị, tỏa ra mùi thịt nướng nồng nàn. Vì là nướng sống nên nhìn tổng thể thịt hơi khô, đặc biệt là phần móng nhỏ. Khi Khang Khang c.ắ.n một ngón vào miệng, ngay cả xương cũng giòn đến mức có thể nhai nát. Tiếng giòn rụm ấy khiến những sinh viên vốn chỉ định trò chuyện bâng quơ cũng phải thèm thuồng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.