Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 298
Cập nhật lúc: 16/03/2026 09:40
Trên bàn thức ăn rất phong phú, có cánh gà kho, cà tím xào đậu que, cá đù vàng chiên giòn, cua lông hấp, và canh sườn nấu ngô. Vì ăn một mình nên mỗi món cậu làm lượng không nhiều, ăn trong hai bữa chắc là ổn.
Vì từ nhỏ đã sống khổ cực, nên dù Tết Trung Thu hôm nay chỉ có một mình, nhìn bàn ăn toàn những món mình thích, Mộc Thiêm không hề thấy quạnh quẽ, ngược lại còn có một cảm giác thỏa mãn không thốt nên lời.
Tận hưởng xong bữa trưa ngon lành, cậu về phòng nghỉ trưa một lát rồi lái xe ra ngoài bày hàng.
Vì đã thông báo trước với khách hàng là hôm nay chỉ bày hàng trong ba tiếng đồng hồ, nên những ai muốn ăn đồ nướng đều đã đứng chờ sẵn ở cổng trường từ sớm. Ngay khi thấy chiếc xe màu xanh trắng chạy tới, mọi người lập tức vây quanh xếp hàng.
Tết Trung Thu năm ngoái, Mộc Thiêm được các sinh viên tặng cho rất nhiều bánh trung thu, ăn mãi mấy ngày sau lễ mới hết. Thế nên hôm nay cậu rất cảnh giác, vừa thấy trong hàng người có ai cầm bánh trung thu là liền lên tiếng từ chối ngay, chẳng cần biết liệu có bị họ chê là tự luyến hay không.
“Tết Trung Thu là phải ăn bánh trung thu chứ ạ. Ông chủ, đây là món quà em đặc biệt mang cho anh, anh thực sự không nhận sao?”
“Tôi nhận tấm lòng rồi, ở nhà có sẵn rồi nên thật sự không cần đâu.” Mộc Thiêm vừa nói vừa nhóm lửa than, đồng thời để mắt tới những vị khách phía trước, đề phòng có ai thừa lúc cậu không chú ý mà lén để bánh trung thu lên xe.
Thấy cậu giống như một con mèo lớn đang cảnh giác, vừa bận rộn làm việc vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu quan sát, các vị khách đang xếp hàng đều cảm thấy buồn cười.
“Ông chủ, anh đáng yêu quá đi mất!”
“Đàn ông không được dùng từ đáng yêu, phải nói là đẹp trai.”
“Cấm trêu chọc ông chủ nhé, nếu không lát nữa đừng trách tôi run tay.”
Làm ăn phát đạt nên kiểu khách hàng nào cậu cũng từng gặp qua, lúc mới bắt đầu Mộc Thiêm còn thấy ngại ngùng khi bị khách trêu, nhưng giờ đã có thể thản nhiên đưa ra lời cảnh báo.
Thực khách nào dám đắc tội với đầu bếp, cậu vừa dứt lời là mọi người im bặt, bắt đầu tập trung vào việc của mình.
“Ông chủ, ngày mai anh bày hàng ở đây hay là sang bên Lễ hội Ẩm thực?” Một vị khách sau khi gọi món xong liền hỏi.
“Lễ hội Ẩm thực đến mùng 1 tháng 10 mới bắt đầu, ngày mai tôi không bày hàng, nghỉ ngơi một ngày.” Mộc Thiêm thừa biết những ngày diễn ra Lễ hội Ẩm thực chắc chắn sẽ rất bận rộn, nên cậu dự định ngày mai sẽ dưỡng sức thật tốt.
Các vị khách nghe vậy cũng không nỡ đòi cậu ngày mai phải bán tiếp, dù sao con lừa của đội sản xuất cũng phải có lúc nghỉ ngơi, nếu để ông chủ mệt quá mà đổ bệnh thì ở thành phố Q này chẳng tìm đâu ra món đồ nướng ngon thế này nữa.
Hôm nay Mộc Thiêm bày hàng sớm, về cũng sớm, chưa đầy bảy giờ tối đã dọn hàng về nhà. Những vị khách đến muộn tuy có phàn nàn vài câu nhưng cuối cùng vẫn gửi lời chúc Trung Thu và hẹn gặp lại vào đúng ngày Quốc Khánh tại Lễ hội Ẩm thực.
“Ông chủ, tiếp theo anh định đi đâu?”
“Về nhà.”
Vừa dứt lời, mấy sinh viên liền lên tiếng: “Về nhà sớm thế làm gì, hay là đi chơi với tụi em đi, hôm nay ở quảng trường có biểu diễn pháo hoa sắt đấy.”
“Đi cùng đi ông chủ ơi…”
Mấy sinh viên mỗi người một câu, Mộc Thiêm nghĩ về nhà cũng chẳng có việc gì nên cuối cùng đã đồng ý.
“Mấy người nói thật đi, rủ tôi đi có phải là để đi nhờ xe không đấy?” Khi thấy mấy đứa nhanh nhảu chui tọt vào trong xe của mình, Mộc Thiêm có cảm giác như bị sập bẫy.
Mấy sinh viên cười “hì hì”, cười xong mới xua tay bảo không phải, chỉ là có xe sẵn ở đây, không ngồi thì phí.
Phải nói thật là, dù trên bếp nướng không còn món gì, nhưng ngồi trong xe nhìn ra ngoài, tầm mắt như vậy thực sự rất thú vị, mấy sinh viên như lũ trẻ con vui vẻ nhìn Đông ngó Tây.
“Bị cảnh sát giao thông tóm được là tiêu đời đấy.” Mộc Thiêm vừa lái xe với tốc độ chẳng nhanh hơn xe điện là bao, vừa nói với mấy sinh viên nhất quyết đòi đi nhờ.
“Không sao đâu, tụi em trốn kỹ chút là không bị thấy đâu ạ.”
Một người vừa dứt lời, bỗng thấy ở ngã tư phía trước có bóng áo khoác dạ quang, liền vội vàng nhắc nhở: “Thôi c.h.ế.t! Phía trước có phải cảnh sát giao thông không?”
“Không thể nào! Ông chủ, anh đúng là miệng quạ đen mà!”
Mộc Thiêm nghe thấy có cảnh sát giao thông thì tim cũng thót lại một cái, nhưng khi nhìn kỹ lại thấy đó chỉ là một công nhân vệ sinh mặc áo có dải phản quang, cậu bực mình nói: “Không phải cảnh sát đâu, biết sợ mà còn cứ đòi ngồi xe tôi.”
Nhóm sinh viên sau khi xác định không phải cảnh sát thì vừa vỗ n.g.ự.c vừa lầm bầm: “Nhìn giống cảnh sát quá, dọa c.h.ế.t em rồi!”
“Lúc về chắc đi taxi thôi, hôm nay ngày lễ, chắc chắn trên đường có cảnh sát bắt xe đấy, vạn nhất bị tóm là xong đời thật.”
May mà nơi họ định đến không quá xa trường, qua hai cái đèn xanh đèn đỏ là tới. Mộc Thiêm tìm chỗ đậu xe rồi cùng họ dạo phố. Hồi còn đi học, Mộc Thiêm vừa không có tiền vừa chẳng có tâm trí đâu mà cùng bạn bè đi chơi, hôm nay đi cùng họ coi như bù đắp lại quãng thời gian đã mất.
Mấy sinh viên tính tình rất hướng ngoại, dắt cậu đi ăn uống chơi bời khắp nơi. Khi gần đến giờ biểu diễn pháo hoa sắt, họ lại đưa cậu đi chiếm chỗ trước.
