Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 41
Cập nhật lúc: 21/02/2026 07:01
Khi Triệu Minh Dịch lấy điện thoại ra trao đổi phương thức liên lạc với cậu, bắt đầu có những sinh viên khác phát hiện ra xe và ùn ùn kéo về phía này.
Tầm bốn, năm giờ chiều nay, có không ít sinh viên ra cổng trường định mua đồ nướng nhưng hoàn toàn không tìm thấy bóng dáng ông chủ đâu. Bây giờ thấy ông chủ xuất hiện, rất nhiều sinh viên cũng giống như Triệu Minh Dịch, đều cảm thấy phải xin phương thức liên lạc, nếu không lỡ ngày nào đó ông chủ không tới thì chẳng biết đi đâu mà tìm.
Thế là, Mộc Thiêm còn chưa kịp nướng xiên nào đã phải liên tục nhấn đồng ý kết bạn với một đống người, sau đó còn có sinh viên trực tiếp lập một cái nhóm và kéo cậu vào trong.
Kết bạn xong xuôi, đám sinh viên mới yên tâm và bắt đầu quan tâm hỏi han lý do hôm nay cậu không đến đúng giờ.
“Ông chủ, chiều nay anh đi đâu thế?”
Mộc Thiêm lật mặt những xiên nấm hương cần phải trở tay liên tục rồi trả lời: “Chiều nay lúc đi qua đây thì thấy đang sửa đường nên phải đi vòng sang phía đường Dục Tài. Lúc đi ngang qua trường THPT Thực nghiệm số Hai có học sinh muốn mua đồ nướng nên tôi bán ở bên đó một lát.”
Vốn dĩ đám sinh viên còn tưởng cậu bận việc gia đình nên mới tới muộn, vừa nghe thấy chiều nay cậu lại đi bán ở chỗ khác, trong lòng họ liền nảy sinh cảm giác “kho báu” mình vất vả lắm mới tìm thấy sắp bị người khác cướp mất.
Không được!
Trong đầu các sinh viên đồng loạt hiện lên hai chữ này, ngay sau đó bắt đầu thi triển đủ mọi “phép thần thông” để thuyết phục.
“Chạy đi chạy lại chi cho cực thân hả anh, với lại học sinh cấp ba thì làm gì có tiền, cứ mua một xiên hai xiên một thì tốn công lắm, lần sau anh cứ trực tiếp đến chỗ bọn em mà bán.”
“Đúng đấy ạ, nếu em nhớ không nhầm thì giờ tan học của cấp ba có hạn lắm, anh sang bên đó cũng chẳng bán được bao lâu đâu.”
“Học sinh cấp ba bây giờ quan trọng nhất là học tập, anh sang đó bán đồ nướng làm ảnh hưởng các em ấy lắm. Nghe em đi, lần sau cứ đến trường em mà bán, bọn em là sinh viên đại học rồi, không sợ bị ảnh hưởng đâu.”
“Thực ra học sinh cấp ba bây giờ cũng có tiền lắm đấy, em họ em là học sinh cấp ba mà còn giàu hơn cả em đây này.”
“Ông đứng phe nào đấy? Không biết nói chuyện thì im miệng đi.”
“Cái con đường c.h.ế.t tiệt đó không biết bị làm sao nữa, chẳng phải hai năm trước mới sửa sao, giờ lại sửa tiếp? Ông chủ em bảo anh này, còn một con đường nhỏ khác cũng dẫn đến trường em được, không cần đi qua đường Dục Tài đâu... Với lại, chẳng phải anh còn yêu cầu giải đề đó sao? Học sinh cấp ba thì biết gì về giải đề chứ.”
Mấy câu kia Mộc Thiêm không phản ứng gì, nhưng khi nghe đến chuyện giải đề, cậu liền u uất ngẩng đầu nhìn đám sinh viên trước mặt: “Học sinh cấp ba giải đề nhanh lắm, hơn nữa cơ bản là đề nào cũng biết làm.”
Cảm giác như lời ông chủ nói đầy ẩn ý, đám sinh viên nhìn nhau trân trân, chẳng ai dám nhìn thẳng vào mắt cậu.
Cậu sinh viên vừa lỡ miệng nói “Học sinh cấp ba thì biết gì về giải đề” lại càng hối hận, cảm thấy mình thật là vạ miệng, nói cái gì không nói lại đi nói đúng cái chuyện nhạy cảm này.
Đều là những người từng trải qua thời cấp ba, thực ra chỉ cần động não một chút là nhận ra ngay, học sinh cấp ba có khi còn rành giải đề hơn cả bọn họ.
“Ông chủ, sao hôm nay Khang Khang không đến ạ?” Một sinh viên rất nhanh trí chuyển chủ đề.
“Anh ấy hơi khó chịu nên được bác đón về nhà rồi.” Mộc Thiêm nói xong không tán gẫu nữa mà tập trung nướng đồ.
Kiên nhẫn của cậu thực sự rất tốt, dù mỗi ngày đều lặp đi lặp lại những động tác nướng đồ giống nhau nhưng chưa bao giờ tỏ ra mất kiên nhẫn, vẫn nghiêm túc kiểm soát độ lửa cũng như tỉ lệ gia vị cho từng xiên nướng.
Thời gian trôi qua, mùi thơm đặc trưng của đồ nướng tỏa ra từ bếp than, hương móng giò, hương ngô, hương nấm hòa quyện vào nhau đầy mời gọi, theo gió thổi đi khiến người ta lập tức bị thu hút thêm đông đảo.
“A! Ông chủ, cuối cùng anh cũng tới rồi!”
Có một sinh viên đang ăn hủ tiếu xào ở bên kia đường, vừa ngẩng đầu phát hiện chiếc xe bán đồ ăn quen thuộc liền bưng luôn bát hủ tiếu chạy sang, hít một hơi thật sâu mùi thơm nồng nàn.
Cảm thán xong, cậu ta cũng chẳng buồn ăn tiếp bát hủ tiếu trên tay nữa mà trực tiếp ra phía sau xếp hàng, định bụng lát nữa sẽ kẹp đồ nướng ăn cùng hủ tiếu luôn cho đã.
Phía trước, Triệu Minh Dịch và mấy người cùng phòng đã nhận được đồ nướng, mấy người họ không hẹn mà gặp đều cùng c.ắ.n một miếng thịt cừu nướng trước.
“Vẫn là thịt cừu này ăn mới thơm! Cái món thịt cừu xào thì là trong hộp đồ ăn ngoài lúc nãy là cái quái gì không biết, khó ăn muốn c.h.ế.t.”
“Ngon, quá ngon luôn, đây mới là đồ cho người ăn chứ!”
“Cái móng giò nướng này thực sự tôi ăn một trăm lần cũng không thấy chán.”
Không phải ai cũng có thể ra hoặc vào trường đúng vào lúc này, trong khi nhóm người Triệu Minh Dịch may mắn được ăn đồ nướng, thì bên trong khuôn viên Đại học Q, không ít sinh viên đang vừa ăn cơm nhà ăn vừa thở ngắn thở dài.
“Ông chủ quầy Thi Mới Nướng bị sao thế nhỉ? Sao hôm nay không đến? Tôi đã cố tình nhịn mấy ngày không đi, định bụng hôm nay sẽ đi đ.á.n.h chén một bữa, kết quả anh ấy lại không đến! Cũng chẳng cần phải tiết kiệm tiền hộ tôi kiểu đó đâu.”
“Cơm rang chẳng ngon tí nào, tôi muốn ăn đồ nướng cơ…”
“Tôi cũng muốn ăn đồ nướng, món chân gà nướng sống nhà anh ấy ngon dã man, tôi cực thích cái cảm giác giòn dai sần sật đó.”
“Haizz, sao hôm nay ông chủ không đến nhỉ? Chẳng lẽ mai anh ấy cũng không tới luôn sao?”
“Chắc là không đâu, biết thế lúc trước xin số điện thoại cho rồi.”
