Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 45
Cập nhật lúc: 21/02/2026 07:02
“Liệu có làm mất thời gian của em không?” Nghe cô gái sẵn lòng giúp đỡ, anh shipper vừa muốn đồng ý lại vừa thấy hơi ngại.
Cô gái lắc đầu đáp: “Không sao đâu, không tốn thời gian mấy đâu.”
Hai người nói chuyện chưa được bao lâu thì cô đã nhận được phần đồ nướng của mình, gồm có xiên thịt cừu, chân gà, bắp và món đậu hũ khô nướng mới ra mắt hôm nay.
“Đi thôi, ra phía sau xếp hàng đi.” Cô vừa cầm đồ nướng vừa nói với anh shipper đang đợi bên cạnh.
Hai người đi xuống cuối hàng, cô gái không nói chuyện với anh ta nữa mà bắt đầu chụp ảnh món đồ nướng trên tay để gửi tin nhắn. Đầu dây bên kia hình như là bố của cô, thấy ảnh thì rất hưởng ứng, khen đồ nướng nhìn ngon quá, còn hỏi sao cô không mua nhiều thêm một chút.
Cô gái dĩ nhiên sẽ không nói vì đồ nướng quá đắt nên cô không nỡ mua nhiều, chỉ đáp rằng một bắp ngô là đã đủ no bụng rồi, mua nhiều quá cô ăn không hết.
Gửi tin nhắn xong, cô cầm lấy xiên thịt cừu đưa lên miệng c.ắ.n một miếng. Vị ngoài giòn trong mềm, hương thơm tỏa ra khắp khoang miệng khiến cô lập tức hiểu tại sao các bạn cùng trường đều khen đồ nướng quầy này ngon.
Ăn xong xiên thịt cừu, cô vẫn còn thèm thuồng dư vị, không kìm được lại nhắn tin cho bố:
[Bố ơi, thịt cừu nướng ngon lắm ạ, hóa ra thực sự có loại thịt cừu không bị hôi! Tay nghề ông chủ cũng tốt lắm, nướng ngoài giòn trong mềm. Hôm nào bố đến trường con, con nhất định phải dẫn bố đi nếm thử quầy đồ nướng này!]
Bố cô không làm con gái mất hứng, sau khi bảo khi nào có dịp sẽ đến nếm thử, ông lại hỏi tiền trong túi cô còn đủ tiêu không, bảo cô thích ăn gì cứ mua, đừng quá tiết kiệm.
Thổi làn gió đêm, ăn đồ nướng, thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu với bố, đến khi cô gái ngẩng đầu lên lần nữa thì đã thấy mình đã đứng ở đầu hàng rồi.
Cô đưa tay cầm lấy máy tính bảng thì phát hiện đề này không hề đơn giản, đôi lông mày hơi nhíu lại bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, vài phút sau mới bắt đầu động tay giải đề. Anh shipper đứng cạnh, phát hiện đề trên màn hình mình nhìn còn chẳng hiểu gì thì trong lòng thầm thấy may mắn vì có người giúp đỡ.
“Xong rồi, anh cứ chọn món trên này là được.” Cô gái giải xong đề liền đưa máy tính bảng cho anh.
“Cảm ơn nhé.” Anh shipper nói xong, thấy cô chuẩn bị đi liền vội vàng gọi: “Hay là để anh gửi em cái bao lì xì nhé, đơn này có tiền boa lớn lắm, nếu không có em giúp thì chưa chắc anh đã hoàn thành được.”
“Không cần đâu, bố em cũng là shipper giao hàng, ngày nào cũng chạy ngoài đường dãi nắng dầm mưa, da cũng bị rám nắng đen giống như anh vậy. Em giúp anh cũng giống như đang giúp bố mình thôi.” Điều cô gái không nói ra là cô hy vọng khi bố mình gặp khó khăn ở bên ngoài, cũng sẽ có người giúp đỡ ông như cách cô đang làm.
Thực ra ban đầu cô không định mua đồ nướng ăn, chỉ là lúc trò chuyện cô có nhắc với bố rằng trước cổng trường có quầy đồ nướng phải giải đề mới được mua. Bố nghe thấy các bạn cùng phòng cô đều đã đi ăn nên mới chuyển cho cô 100 tệ để cô đi nếm thử cho biết.
Anh shipper trong lòng có chút xúc động, không tự chủ được mà nhớ đến đứa con ở nhà: “Làm nghề giao hàng đúng là vất vả thật, nhưng có một cô con gái hiểu chuyện như em, bố em chắc chắn sẽ cảm thấy mệt mỏi đến mấy cũng xứng đáng.”
Cô gái mỉm cười, không nói gì thêm, vẫy vẫy tay rồi cầm xiên chân gà cuối cùng vừa chạy vừa biến mất về phía cổng trường.
Không gửi được bao lì xì, anh shipper chỉ còn biết nhìn theo bóng lưng cô rời đi, sau đó bắt đầu gọi món cho khách hàng.
“Ông chủ, có biên lai không?”
Đơn hàng mua hộ yêu cầu shipper phải trả tiền trước, sau đó dựa vào biên lai để khách thanh toán lại, nên gọi món xong anh ta vội ngẩng đầu hỏi.
Xe do hệ thống cung cấp có đồ đạc cực kỳ đầy đủ, món đồ như biên lai này bình thường tuy không dùng tới nhưng thực sự là có sẵn. Thấy khách hàng có nhu cầu, Mộc Thiêm thuận tay bấm in biên lai bên cạnh rồi đưa cho anh ta.
“Ông chủ, anh đỉnh thật đấy!”
Cậu sinh viên đứng trước xe thấy Mộc Thiêm một tay in biên lai, tay còn lại vẫn có thể một mình nướng đồ, giọng điệu lộ rõ vẻ khâm phục.
Trên bếp than, thịt cừu, chân gà và đậu hũ khô đều đã chín tới tầm, Mộc Thiêm thu tay về rồi bắt đầu lấy hộp đóng gói. Biết anh shipper này đang đi giao hàng cho người khác, Mộc Thiêm sau khi đóng gói xong còn đặc biệt lấy thêm khăn giấy và găng tay dùng một lần trong ngăn kéo bỏ vào.
“Cảm ơn ông chủ.” Anh shipper nhận lấy đồ nướng, nghĩ đến tiền boa của đơn này mà tâm trạng rất tốt.
Nhà khách hàng ở hơi xa Đại học Q, may mà thời tiết bây giờ vẫn còn khá nóng nên không lo đồ nướng bị nguội. Dù vậy, anh shipper vẫn cố gắng tăng tốc, tranh thủ giao đến sớm nhất có thể.
Tại một khu chung cư, một thanh niên đang livestream chơi game tại nhà vừa kết thúc một ván đấu. Trong lúc đang cùng fan trong phòng livestream điểm lại những pha xử lý “đi vào lòng đất” của đồng đội vừa rồi, điện thoại bỗng đổ chuông.
“Chắc là đồ ăn đến rồi, tôi đi lấy đồ ăn cái đã.”
Anh ta đứng dậy rời khỏi bàn máy tính, nhanh ch.óng đi ra phòng khách mở cửa.
“Chào anh, đồ nướng của anh đây ạ.” Lúc anh shipper đưa túi đồ nướng ra, trong lòng có chút lo lắng, không chắc liệu khách có thực sự đưa nhiều tiền boa như vậy không.
Thời buổi này, khách hàng thích hứa lèo không hề thiếu. Lần trước anh ta đã gặp một người nhờ vứt rác giúp, bảo sẽ lì xì 10 tệ, kết quả anh ta hì hục xách bảy tám túi rác từ tầng sáu xuống đổ xong, đối phương liền lật lọng không đưa xu nào.
