Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 49

Cập nhật lúc: 21/02/2026 07:03

Không biết có phải do ánh đèn ở đây hơi tối khiến Tiểu Lý không nhìn rõ vẻ mặt của sếp mình, hay là cậu ta cố tình mắt nhắm mắt mở cho qua, tóm lại là điệu bộ của cậu ta vẫn rất hùng hồn và đầy lý lẽ.

Ngược lại, bên phía đối tác đã nhận ra ông sếp kia đang chuẩn bị bốc hỏa, liền lên tiếng trấn an: “Ăn đồ nướng tốt mà, tôi cũng thích ăn món này. Chắc Tiểu Lý nhớ lần trước nói chuyện tôi có bảo mình thích ăn đồ nướng nên mới đặc biệt tìm chỗ này.”

Trước mặt đối tác, ông sếp không tiện mắng nhân viên, chỉ đành hùa theo vài câu, còn nói thêm rằng bình thường mình cũng thích làm vài xiên đồ nướng uống chút bia, lát nữa nhất định phải cùng ông bạn uống vài chai cho đã.

Tiểu Lý làm việc cho một công ty quảng cáo nhỏ, sếp có quan hệ họ hàng xa với nhà cậu ta. Lúc đầu Tiểu Lý vốn chẳng mặn mà gì với việc vào công ty người quen làm, nhưng bố mẹ cứ nhất quyết bắt đi. Sau vài tháng, cậu ta càng làm càng thấy mất tự do, thử xin nghỉ việc không thành nên đành chuyển sang trạng thái “mặc kệ đời”. Thực ra cậu ta cũng chưa từng ăn ở quầy đồ nướng này, chỉ là vô tình lướt thấy video của một streamer đi thẩm định, thấy có vẻ ổn nên mới dẫn họ tới.

Hôm nay sếp bảo muốn chiêu đãi đối tác, cậu ta lại đang thèm đồ nướng nên tiện tay dắt họ đến đây luôn. Cậu ta nghĩ bụng nếu làm sếp không vui rồi bị đuổi việc thì càng tốt, mà nếu không bị đuổi thì ít nhất cũng được đ.á.n.h chén một bữa đồ nướng ngon lành, kiểu gì cũng không lỗ.

Tiểu Lý thấy cả đối tác lẫn sếp đều không có vẻ gì là khó chịu, trái lại còn bắt đầu rôm rả bàn về chủ đề đồ nướng, cậu ta bèn bồi thêm một câu đầy vẻ thách thức: “Sếp ơi, quầy này ăn đồ nướng có điều kiện đấy.”

“Một cái quầy đồ nướng vỉa hè thì có điều kiện gì? Đặt mức tiêu dùng tối thiểu à?”

Tiểu Lý: “Người ta không có dung tục như thế đâu. Điều kiện là phải giải đề mới được đặt đơn, hơn nữa mỗi người chỉ được mua tối đa mười xiên. Thế nên nếu muốn ăn no, mỗi người chúng ta đều phải tham gia giải đề.”

Ông sếp thực sự rất muốn túm vai cậu ta mà lắc mạnh hỏi cho ra lẽ: Đã biết có điều kiện oái oăm như thế, tại sao còn rảnh rỗi dẫn họ đến đây làm gì?

Nhưng trước mặt đối tác, ông sếp không thể nổi cáu, chỉ đành lườm cậu ta một cái rồi lại nở nụ cười: “Ngô tổng này, hay là chúng ta đổi chỗ khác ăn nhé?”

Lúc này Ngô tổng đã ngửi thấy mùi thơm mời gọi tỏa ra từ quầy đồ nướng, cảm thấy nó thơm hơn hẳn tất cả những quán nướng mình từng ăn trước đây.

“Đến cũng đến rồi, cứ nếm thử xem sao. Tôi cũng muốn xem liệu nó có thực sự ngon như lời Tiểu Lý nói không.”

Nghe Ngô tổng nói vậy, ông sếp chỉ còn cách chiều lòng đến cùng. Nhưng ăn vỉa hè thì thôi đi, không thể để đối tác cũng phải đứng xếp hàng rồng rắn được, ông sếp quay sang thì thầm ra lệnh: “Đừng có đứng ngây ra đó nữa, mau lên phía trước mua lấy một chỗ đi.”

Được ăn sớm thì Tiểu Lý đương nhiên sẵn lòng, cậu ta chạy tót lên đầu hàng để thương lượng. Vì là tiền công ty chi trả nên cậu ta rất hào phóng, trực tiếp ngỏ lời với ba vị khách đang đứng đầu hàng: trả 300 tệ cho mỗi người để mua lại vị trí của họ.

300 tệ đủ để ăn sạch sành sanh tất cả các món trên thực đơn mà vẫn còn dư, kẻ ngốc mới không đồng ý. Ba vị khách nhận được tiền chuyển khoản liền hớn hở nhường chỗ rồi quay xuống cuối hàng xếp lại từ đầu.

Tiểu Lý mới tốt nghiệp năm ngoái, cầm máy tính bảng lên suy nghĩ một lát là giải xong ngay, nhanh tay bắt đầu gọi món. Không phải tiêu tiền của mình nên cậu ta toàn chọn món đắt: móng giò nướng quất luôn ba cái, định bụng nếu ăn không hết thì gói một cái mang về, thịt cừu xiên và thịt bò xiên mỗi loại hai xiên, thêm một xiên chân gà. Sau cùng, vì thấy mùi bắp và đậu hũ khô thơm quá chịu không nổi nên mới gọi thêm hai xiên chay.

Vị Ngô tổng bên cạnh vận may khá tốt, đề trên máy tính bảng tương đối đơn giản, suy nghĩ một lúc cũng giải ra, cảm thấy khá có thành tựu. Đặc biệt là khi so sánh với ông sếp nhà mình đang cầm máy tính bảng chán chê vẫn không giải nổi, cuối cùng đành phải bỏ tiền thuê một cậu sinh viên đứng cạnh giải hộ.

Ba người họ vừa bỏ tiền mua chỗ, vừa bỏ tiền thuê người giải đề khiến Mộc Thiêm không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn thêm vài lần. Thấy có người mặc vest chỉnh tề đến ăn đồ nướng vỉa hè, cậu cảm thấy có chút kỳ quặc.

Nhưng kỳ quặc đến đâu thì cũng là khách hàng, cậu tập trung lật từng xiên nướng, rắc thêm một nắm gia vị cuối cùng. Cảm thấy nướng thêm một lúc nữa là có thể bỏ ra, cậu đưa tay sắp sẵn hộp đựng.

Ngô tổng khen ngợi: “Tay nghề ông chủ này nhìn chuyên nghiệp thật, đồ nướng trông bắt mắt quá.”

“Cảm ơn ạ, đồ nướng của mọi người xong rồi đây.” Mộc Thiêm thuận miệng đáp lễ, sau đó bắt đầu đóng gói và đưa túi đồ sang.

Cả ba người cộng lại gọi ba mươi xiên nướng, phân lượng không hề ít. Tiểu Lý thấy đồ nướng thực tế trông còn ngon hơn trên video, mùi hương thì đúng là thơm c.h.ế.t đi được. Trong tâm trạng rất vi vẻ, cuối cùng cậu ta cũng nhớ ra thân phận nhân viên của mình mà chủ động đưa tay đỡ lấy toàn bộ số đồ nướng.

“Sếp ơi mình đi đâu ăn bây giờ?”

Thấy cậu ta còn dám hỏi mình câu đó, ông sếp lườm một cái cháy mặt, cuối cùng quyết định tìm một quán KTV gần đó để ngồi ăn. Tiện thể trong KTV có bia, ăn xong còn có thể hát hò một chút, đúng là một công đôi việc.

Thế là ba người họ xách túi đồ nướng tìm đến một quán KTV cho phép mang thức ăn bên ngoài vào. Vừa vào phòng bao, Tiểu Lý đã nóng lòng mở ngay túi đồ nướng ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.