Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 57
Cập nhật lúc: 23/02/2026 08:01
[Thành xe đồ nướng lưu động thật rồi, tôi bỗng thấy ngồi trên xe ăn đồ nướng hình như cũng khá ổn, cảm giác hay ho phết.]
[Đúng vậy, góc chụp từ trên xe này nhìn cứ như có cảm giác trong anime ấy.]
Trong lúc nhóm chat đang bàn luận sôi nổi, Mộc Thiêm cũng không lái xe đi quá xa mà rẽ vào một con ngõ cũ vắng vẻ rồi dừng lại.
“Ông chủ, em vừa giải xong đề rồi này.”
Mấy vị khách trên xe cũng không hề rảnh rỗi, ngay khi còn ở trên xe họ đã tranh thủ giải đề và chốt đơn luôn.
“Được, tôi nướng cho mọi người ngay đây.” Mộc Thiêm nói xong, thấy than củi vẫn chưa tắt hẳn, cậu cầm cái gậy khều vài cái rồi trải lại nguyên liệu lên bếp than.
Hiện giờ chỉ có bốn vị khách nên Mộc Thiêm có thời gian, phục vụ chu đáo hơn hẳn, cậu còn hỏi riêng từng người muốn thịt nướng cháy cạnh một chút hay nướng mềm.
Triệu Tiền: “Cho em cháy một chút, cho nhiều bột thì là vào nhé.”
“Bánh nướng có cần cắt ra không?” Mộc Thiêm hỏi xong, sau khi nhận được câu trả lời đồng ý liền tiện tay dùng con d.a.o nhỏ cắt bánh ra.
Lúc cắt cho khách, cậu cũng tiện tay cắt thêm hai cái, kẹp thêm mấy xiên thịt định bụng sẽ cùng Khang Khang ăn tối.
Bình thường vào giờ này, hàng dài người xếp hàng trước quầy đồ nướng sẽ dài dằng dặc, Mộc Thiêm bận túi bụi không ngơi tay. Hôm nay lại hiếm khi thảnh thơi, sau khi đưa đồ nướng cho khách, cậu và Khang Khang mỗi người cầm một cái bánh nướng từ từ thưởng thức.
“Ông chủ, cái bánh này anh nướng ngon thật đấy! Thịt cũng ngon nữa!” Triệu Tiền và cậu bạn cùng lớp cuối cùng cũng được ăn lại món đồ nướng mỹ vị, vừa ăn vừa khen nức nở.
Khang Khang c.ắ.n bánh gật đầu theo: “Em trai ngon.”
“Là đồ nướng em trai làm ngon.” Mộc Thiêm chỉnh lại lời cho anh.
Tuy rằng việc bị quản lý đô thị truy đuổi không phải chuyện gì đáng vui vẻ, nhưng việc dẫn theo khách hàng cùng “bỏ trốn”, sau đó trốn trong ngõ nhỏ cùng nhau ăn đồ nướng quả là một trải nghiệm mới lạ.
Ngay khi Mộc Thiêm đang tìm niềm vui trong cảnh khổ, hai sinh viên gọi cậu xem nhóm chat, bảo cậu rằng có người muốn đầu tư cho cậu mở quán đồ nướng.
Cậu còn chưa kịp xem thì tiếng hệ thống đã vang lên, nhắc nhở cậu chỉ được phép kinh doanh bằng xe bán đồ ăn.
[Tại sao?]
[Ký chủ vẫn chưa mở khóa toàn bộ nguyên liệu đồ nướng, sau khi mở khóa hoàn toàn mới có thể thay đổi mô hình kinh doanh.]
[Nhưng xe như này sẽ bị quản lý đô thị bắt, tôi đâu thể ngày nào cũng trốn chui trốn lủi như thế này.]
Lúc nãy khi lái xe, Mộc Thiêm có nghe thấy lời đám sinh viên nói, biết quản lý đô thị tới là do có người báo cáo. Đã là báo cáo thì chắc chắn không phải cậu cứ trốn thoát ngày hôm nay là xong chuyện.
Cậu không phải không thể đổi địa điểm bày hàng, chỉ là có yêu cầu về việc giải đề, rõ ràng bày ở cổng trường là thích hợp nhất. Bởi vì nhìn từ hiệu quả giải đề của khách hàng hằng ngày, hiệu suất của sinh viên cao hơn hẳn so với khách bình thường.
[Ký chủ sở hữu giấy phép bày hàng hợp pháp, không cần sợ quản lý đô thị.]
Đến lúc này Mộc Thiêm mới biết hóa ra trên xe còn có cả giấy tờ. Cậu c.ắ.n nốt mấy miếng bánh nướng trong tay rồi vào trong xe tìm kiếm. Trong một ngăn kéo bí mật mà nếu hệ thống không nói thì cậu chẳng bao giờ phát hiện ra, nhìn thấy một xấp giấy tờ, cậu sững sờ cả người.
Giấy phép kinh doanh thực phẩm, giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm, giấy khám sức khỏe, giấy đăng ký thuế, giấy đăng ký xe, bằng lái xe... có thể nói là những giấy tờ cần thiết đều có đủ.
Công việc trước đây của cậu là cửa hàng trưởng một cửa hàng tiện lợi, ở đó có tiếp xúc với các món như Oden, xúc xích nướng nên hằng năm đều làm giấy khám sức khỏe. Thế nên cậu có giấy khám sức khỏe cũng không lạ, điều lạ là cả giấy khám sức khỏe và bằng lái xe của cậu đều được đặt sẵn trong ngăn kéo này.
Nhưng nghĩ lại thì đến cả hệ thống còn có được, chút chuyện nhỏ này xem ra cũng không có gì kỳ quái. Dù sao thì xe bán đồ ăn bình thường rất khó xin được giấy phép kinh doanh thực phẩm, hệ thống có thể làm ra cái này mới thực sự là có bản lĩnh.
Còn về giấy phép kinh doanh cá thể, cái đó yêu cầu phải có địa chỉ cửa hàng cố định, xe bán đồ ăn không cần làm và cũng không làm được.
[Sao lúc trước cậu không nói là tôi có giấy tờ?]
[Ký chủ không hỏi tôi.]
Mộc Thiêm cảm thấy cái hệ thống này có chút “ngứa đòn”, nhưng nhìn đống giấy tờ này, trong lòng cậu vẫn thấy vui nhiều hơn.
[Đúng rồi, cái giấy đăng ký thuế này là dùng để nộp thuế à? Sau này bao lâu tôi phải đi nộp thuế một lần?]
Mộc Thiêm trước đó còn chưa nghĩ tới chuyện nộp thuế, nhìn thấy tờ giấy này liền phản ứng lại ngay.
[Ký chủ không cần bận tâm, tôi sẽ dựa trên lợi nhuận kinh doanh để hỗ trợ nộp thuế đúng hạn.]
Vốn dĩ Mộc Thiêm còn hơi khó chịu vì hệ thống không báo trước chuyện giấy tờ trên xe, nghe thấy nó sẽ giúp xử lý vấn đề thuế má, trong phút chốc lại cảm thấy hệ thống này cũng khá tốt.
Người ta thường nói “rượu thơm không sợ ngõ sâu”, thực tế đồ nướng khi đã thơm thì cũng vậy. Vốn dĩ cậu cố ý chọn một con ngõ cũ khá yên tĩnh, không ngờ theo mùi thơm của đồ nướng bay ra ngoài, lại thu hút thêm vài người tìm đến.
“Tớ đã bảo trong này chắc chắn có đồ nướng mà! Tớ ngửi thấy mùi thơm phức luôn!”
Chạy đến đầu tiên là hai cậu học sinh cấp hai, ban đầu định ra quán net chơi, giữa đường ngửi thấy mùi thơm nên bị thu hút tới.
“Ông chủ, cho em một chiếc bánh nướng với một phần đậu hũ khô nướng.”
“Em lấy đậu hũ khô, chân gà với bắp nướng.”
Hai cậu học sinh cấp hai không có nhiều tiền, món móng giò nướng 30 tệ một cái không thèm ngó tới, xiên thịt cừu 15 tệ cũng lưỡng lự một hồi rồi không gọi, cuối cùng tính toán tiền nong rồi mỗi người gọi hai ba món.
Có giấy tờ rồi thì không sợ quản lý đô thị bắt nữa, Mộc Thiêm đang định quay lại cổng trường Đại học Q, không ngờ ở đây vẫn có khách tìm đến cửa, đành phải lên tiếng: “Ngại quá, đồ nướng nhà anh phải giải đề mới được gọi món.”
