Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 62
Cập nhật lúc: 24/02/2026 07:03
Mộc Thiêm còn chưa kịp tiếp lời, một cậu sinh viên bên cạnh đã bắt đầu nằm mơ giữa ban ngày, nhưng ngay lập tức bị bạn bè trêu chọc: “Nằm mơ mà không dám mơ lớn hơn chút à? Nếu tôi có tiền, tôi sẽ mời thẳng ông chủ về nhà, bắt anh ấy chuyên nướng cho mình tôi ăn, ngày ăn ba bữa luôn!”
“Không sợ nóng trong người thật à?” Mộc Thiêm bật cười nói, sau đó mới quay sang nhìn cậu sinh viên lúc đầu hỏi mình đã xem nhóm chưa, “Không sao đâu, tôi chợt nhớ ra là giấy tờ của tôi đã làm đầy đủ hết rồi, không cần sợ quản lý đô thị nữa.”
“Hả? Ông chủ, anh có giấy phép sao lúc nãy còn phải chạy?”
Mộc Thiêm không thể nói thật là chính cậu cũng mới biết mình có giấy phép, bèn bảo: “Mọi người cứ hét bảo tôi chạy đi, nên tôi cũng chạy theo quán tính thôi.”
Cậu vừa dứt lời, đám sinh viên nhớ lại cảnh tượng lúc nãy, ai nấy đều bật cười thành tiếng: “Đậu xanh! Chuyện gì thế này không biết...”
Vui một mình không bằng vui cùng mọi người, chẳng mấy chốc đám sinh viên đứng trước quầy đồ nướng đã không nhịn được mà chia sẻ chuyện “ông chủ thực ra có giấy phép nên không cần chạy” vào trong nhóm.
[Vậy rốt cuộc, lúc nãy là ai khơi mào bảo ông chủ chạy đầu tiên thế?]
[Cười c.h.ế.t mất, ông chủ hài hước thật đấy, có giấy phép sao không nói sớm, chạy làm gì không biết.]
[Ha ha ha ha, ông chủ kiểu: Tôi có biết gì đâu, mọi người bảo chạy mau thì tôi chạy thôi.]
Khách hàng trong nhóm sau khi biết về sự cố dở khóc dở cười này, cười xong thì cũng hoàn toàn yên tâm, chỉ có vị khách trước đó đòi đầu tư là cảm thấy hơi tiếc nuối.
Vị khách đòi đầu tư không phải ai khác chính là Dư Hướng Thiên. Là một “ông chủ cho thuê nhà” có cả tòa nhà trong tay, anh ta thực sự không thiếu tiền. Anh ta muốn đầu tư vào quầy đồ nướng thậm chí không phải vì thấy vị trí tốt hay chắc chắn kiếm ra tiền, mà là nghĩ nếu mình làm ông chủ thì sẽ không phải giải đề mà được ăn tùy thích, muốn ăn lúc nào thì ăn.
Sau một đêm, dù đã biết ông chủ có giấy phép, nhưng sang ngày hôm sau các sinh viên Đại học Q vẫn có chút lo lắng. Chưa đến bốn giờ chiều, đã có rất nhiều sinh viên không có tiết học đến đợi sẵn ở cổng trường.
May mà Mộc Thiêm luôn rất đúng giờ, không để họ phải chờ lâu.
“Mọi người biết hôm nay có sườn nướng nên mới cố tình chạy đến đây đợi à?” Mộc Thiêm nhìn thấy những vị khách quen mặt này, mỉm cười trêu chọc.
Hôm qua cậu mới học được món sườn nướng từ thầy giáo người que, đến một người bán đồ nướng như cậu còn suýt ngất ngây vì mùi thơm, nên cậu tin chắc khách hàng sẽ rất thích.
Đám sinh viên vốn dĩ định hỏi han xem cậu có những loại giấy tờ gì, có thật là không cần sợ quản lý đô thị nữa không, nhưng vừa nghe thấy thế, sự chú ý lập tức bị món sườn nướng hút trọn.
“Sườn nướng! Em mê món này nhất! Em giải đề ngay đây, ông chủ nướng mau đi!”
“Oa, vậy mà lại có sườn nướng, may mà mình đến sớm!”
Mộc Thiêm nghe thấy những tiếng reo hò phấn khích của khách hàng, mỉm cười bắt đầu nhóm than.
Sườn đã được tẩm ướp sẵn từ nhà nên giờ đã ngấm gia vị. Từng dẻ sườn được xếp lên bếp, dù chưa bắt đầu nướng trông đã rất bắt mắt. Theo hơi nóng của than hồng, lớp mỡ trên sườn bắt đầu sôi xèo xèo, mùi thịt thơm phức dần lan tỏa.
Thời gian nướng càng lâu, mùi thơm của dẻ sườn và gia vị càng hòa quyện vào nhau, thấm đẫm trong từng thớ thịt, tỏa ra một hương thơm khiến người ta khó lòng cưỡng lại. Vị khách vừa giải xong đề ngửi thấy mùi hương kích thích vị giác này, vốn dĩ chỉ định gọi hai dẻ sườn nướng đã lập tức gọi thêm một dẻ nữa.
Dưới sức nóng của than hồng, dẻ sườn không chỉ thơm mà trông còn cực kỳ hấp dẫn. Bề mặt sườn không chỉ bóng loáng lớp mỡ xèo xèo mà còn được nướng thành màu vàng kim hơi cháy cạnh, khiến người ta nhìn thôi cũng cảm nhận được độ giòn rụm của lớp thịt bên ngoài.
“Ông chủ ơi, người khác bán đồ nướng lấy tiền, còn anh bán đồ nướng đúng là đòi mạng mà, thèm c.h.ế.t em rồi!” Một sinh viên tối qua không ăn được đồ nướng ngửi thấy mùi sườn mà nước miếng như muốn trào ra.
Mộc Thiêm nhanh nhẹn lật mặt sườn rồi bảo: “Sắp xong rồi đây.”
Chẳng riêng gì khách hàng, ngay cả Khang Khang ngày nào cũng ở bên cạnh xem cậu bày hàng cũng bị cám dỗ, hiếm khi không chạy đi chơi quanh đó mà cứ đứng mãi bên cạnh.
Sườn cuối cùng cũng ra lò, Mộc Thiêm lấy trước hai dẻ đưa cho Khang Khang, dặn anh cẩn thận nóng rồi ra một bên từ từ thưởng thức.
“Cảm ơn em trai~” Khang Khang cầm lấy sườn nướng, vui mừng khôn xiết, nói xong mới chịu rời khỏi bếp.
Trong khu tập thể không có mấy đứa trẻ thích chơi với anh, nhưng ở cổng Đại học Q anh lại kết giao được một người bạn tốt, đó là một cậu bé học lớp Lá trường mẫu giáo, nhà mở siêu thị mini gần đó.
Cậu bé tên là Đậu Đậu. Lúc đầu có lẽ vì bị hấp dẫn bởi đồ nướng trên tay Khang Khang nên mới chủ động tìm anh chơi, dần dần hai người thực sự trở thành bạn bè. Khang Khang thường chia đồ nướng của mình cho Đậu Đậu, còn Đậu Đậu thì sẽ lấy kẹo và sữa từ siêu thị nhà mình để chia sẻ cùng anh.
Phụ huynh của Đậu Đậu rất tốt, không hề ngăn cản hai người chơi với nhau. Mộc Thiêm quan sát một thời gian, thấy Đậu Đậu không những không bắt nạt Khang Khang mà thậm chí còn biết chăm sóc anh, nên cậu cũng mặc nhiên đồng ý để Khang Khang đến tìm Đậu Đậu chơi.
Đúng vậy, đừng nhìn Khang Khang có ngoại hình của người lớn, nhưng trí não của anh chậm chạp, so ra thực sự không tinh ranh bằng những đứa trẻ bình thường. Trước đây cũng từng có trường hợp mấy đứa trẻ bắt nạt anh, cuối cùng còn bị phụ huynh bên kia đổ vấy cho là Khang Khang làm con nhà họ sợ hãi.
Lúc này Khang Khang cầm hai dẻ sườn nướng, đi thẳng tới tìm người bạn tốt của mình.
“Oa~” Đậu Đậu nhìn thấy những dẻ sườn nướng thơm phức, không kìm được mà nuốt nước miếng cái ực.
