Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 66
Cập nhật lúc: 24/02/2026 07:03
Mộc Thiêm biết cậu bé này, gia đình cậu ta khá là ngang ngược nên cậu không muốn làm ăn với cậu ta lắm, bèn bảo đồ nướng nhà mình trước khi mua phải “thi cử”. Nghe đến chữ “thi”, cậu béo lập tức vắt chân lên cổ chạy mất hút, vừa chạy vừa hét: “Chú có phải giáo viên đâu, cháu không thèm thi đâu!”
Cậu béo vừa chạy, đám trẻ khác cũng chạy theo. Mộc Thiêm mở cửa xe rồi lái đi luôn.
Có lẽ vì thời tiết mát mẻ cộng thêm không khí lễ hội, khu tập thể hôm nay đặc biệt náo nhiệt, cảm giác đâu đâu cũng thấy người. Những người hàng xóm thấy cậu lái xe ra ngoài, có người không nhịn được mà lên tiếng: “Cái cậu Mộc Thiêm này, Trung Thu cũng chẳng nghỉ ngơi, xem ra bán đồ nướng kiếm bộn tiền nhỉ.”
“Bà nói thế mà nghe được, nhà nó không có ai giúp đỡ, chẳng phải tự mình nỗ lực thì sao.”
“Tôi nói thật nhé, nó đúng là tự rước việc vào người, cái cậu Vưu Khang đó họ Vưu chứ có phải họ Mộc đâu, bà bảo nó quản chuyện bao đồng đó làm gì không biết…”
Những kẻ rảnh rỗi trong khu tập thể vốn thích nói xấu sau lưng, cũng may Mộc Thiêm đã lái xe đi từ sớm nên chẳng nghe thấy mấy lời đó.
Trước khi đi, Mộc Thiêm cứ ngỡ kỳ nghỉ lễ dài ngày sinh viên đều đã về quê hết, hôm nay chắc chẳng có mấy người đến xếp hàng, không ngờ xe vừa đỗ ổn định đã có không ít người vây quanh.
“Ông chủ, cuối cùng anh cũng tới rồi! Trưa nay em còn chẳng thèm ăn cơm để dành bụng đợi món này của anh đấy!”
“Trưa không ăn cơm là không tốt cho dạ dày đâu, ăn cơm xong cũng đâu có ảnh hưởng gì đến việc ăn đồ nướng.” Mộc Thiêm không hiểu nổi tại sao cô gái này lại nhịn cả bữa trưa để đợi mình.
Bạn của cô nàng bèn bóc mẽ: “Ông chủ đừng nghe nó nói bậy, tối qua nó thức đêm nên ngủ trương mắt đến tận chiều mới dậy đấy.”
Trung Thu cộng thêm Quốc Khánh tổng cộng được nghỉ bảy ngày, hiếm khi có kỳ nghỉ dài như vậy nên phần lớn sinh viên đều về quê hoặc đi du lịch, số người ở lại trường chỉ là thiểu số. Nhưng dù thế, tiếng nói cười râm ran của họ vẫn khiến quầy đồ nướng trở nên đặc biệt náo nhiệt.
Mộc Thiêm mỉm cười, vừa nghe họ tán gẫu vừa bắt đầu nướng đồ. Ở bên cạnh họ lâu ngày, cậu cũng cảm thấy bản thân như trẻ ra. Thực ra cậu cũng chẳng lớn hơn đám sinh viên này là bao, chỉ vì đi làm sớm nên mới có vẻ chín chắn vượt tuổi.
“Ông chủ, Trung Thu vui vẻ! Mời anh ăn bánh Trung Thu ạ.”
Ngay khi mấy vị khách đầu tiên nhận được đồ nướng và ra một góc thưởng thức, vị khách tiếp theo sau khi đặt đơn đã đặt một chiếc bánh Trung Thu lên mặt quầy.
“Không cần đâu, cậu cứ giữ lấy mà ăn.” Mộc Thiêm vội vàng lên tiếng.
“Ông chủ đừng khách sáo, đây là bánh em “tiện tay” lấy ở căng tin trường hôm qua đấy, không mất tiền đâu.”
Cậu ta đã nói vậy, Mộc Thiêm thật sự không tiện từ chối thêm, bèn cười cảm ơn. Cậu vốn định tặng cậu ta một xiên đồ nướng nhưng cậu ta nhất quyết không nhận, cuối cùng đành thôi.
Sau khi có người tiên phong tặng bánh, Mộc Thiêm sơ sẩy một chút là trên mặt quầy lại mọc thêm vài chiếc bánh Trung Thu nữa, khiến cậu lộ vẻ mặt đầy bất lực. Nhà cậu không mua bánh Trung Thu, nếu nhận một hai cái thì có thể tự ăn coi như đón lễ, nhưng nếu nhiều quá thì thật sự là một vấn đề nan giải.
“Mọi người đừng tặng nữa, một mình tôi không ăn hết được nhiều bánh thế này đâu.” Mộc Thiêm thậm chí muốn gọi những người vừa tặng bánh quay lại lấy về, chỉ để lại một cái thôi, nhưng đám sinh viên cứ hì hục cười đùa, chẳng chịu phối hợp chút nào.
Có sinh viên thấy vẻ mặt bất lực của cậu khi nhìn đống bánh thì thấy thú vị, bèn chụp ảnh chia sẻ vào nhóm chat.
[Mọi người định bê hết bánh Trung Thu ở căng tin đi để “mượn hoa dâng Phật” đấy à?]
Có sinh viên nhận ra mấy chiếc bánh trong ảnh qua bao bì, rõ ràng là đồ từ căng tin trường, không nhịn được mà trêu chọc. Hôm qua căng tin Đại học Q có phát bánh Trung Thu, nhưng thời buổi này điều kiện tốt lên, miệng lưỡi sinh viên cũng kén chọn, bánh được phát miễn phí nhận xong lại chẳng thiết tha ăn, thế là hôm nay ra ngoài tiện tay đút túi, tìm cách tặng đi cho rảnh nợ.
[Bánh tôi lấy ở căng tin cũng chưa ăn, giờ phải ra ăn đồ nướng sẵn tiện tặng ông chủ luôn mới được.]
[Mọi người đừng thế, tôi cảm giác ông chủ sắp khóc đến nơi rồi.]
[Tôi quá hiểu cảm giác bánh Trung Thu nhiều đến mức ăn không xuể là thế nào mà. Nhà tôi hiện giờ có mấy hộp bánh liền, cảm giác thời gian tới sáng nào cũng phải gặm bánh Trung Thu thay bữa sáng mất.]
Chỉ có thể nói đám sinh viên này chẳng ai là người tốt cả. Mộc Thiêm càng bảo họ mang bánh đi, họ không những không mang mà nghe tin xong còn có người cố tình chạy tới để tặng thêm.
Mộc Thiêm hết cách với họ, đành phải tạm thời gõ một dòng chữ “Tặng bánh Trung Thu” lên màn hình ngoài xe. Hiện tại người xếp hàng toàn là sinh viên, thấy dòng chữ tặng bánh cũng chẳng ai lấy, may có một cô gái tốt bụng thấy một bác lao công đi ngang qua liền gọi lại nhận bánh.
“Bác lấy nhiều nhiều một chút mang về nhà ăn dần ạ.”
Mộc Thiêm chỉ hận không thể đẩy hết đống bánh cho đối phương, nhưng bác lao công ngại không dám lấy nhiều, chỉ nhận hai cái rồi bảo đủ rồi, cười cảm ơn rồi rời đi.
Mộc Thiêm nhìn mười mấy chiếc bánh trên mặt quầy, chợt nảy ra ý tưởng: “Mọi người có ăn bánh Trung Thu nướng không? Hay là để tôi nướng lên rồi chia cho mọi người cùng ăn nhé?”
Trung Thu là ngày đoàn viên, nhưng cậu lại thui thủi một mình, nhà không mua bánh đã đành còn phải ra ngoài bày hàng. Nói thật lòng, lúc nhận được chiếc bánh đầu tiên cậu cũng có chút cảm động, nhưng khi bánh ngày càng nhiều, cảm giác đó lập tức bay biến, bởi cái thứ này thực sự rất ngấy, nhiều quá nuốt không trôi.
“Ông chủ ơi, anh đừng có học mấy cái thói hư tật xấu đấy chứ. Căng tin trường em năm ngoái từng làm món bánh Trung Thu xào thịt, đúng là món ăn bóng đêm luôn!”
