Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 72
Cập nhật lúc: 25/02/2026 08:02
“Bánh Trung Thu chắc cũng là khách tặng à?” Anh shipper vốn định trêu đùa, không ngờ cậu lại gật đầu xác nhận. Anh shipper kinh ngạc: “Khách nhà anh là những thần tiên phương nào vậy? Sao mà tốt thế? Vừa tặng cua vừa tặng bánh?”
“Tôi bày hàng ở Đại học Q, bánh là do các bạn sinh viên tặng, hình như là căng tin trường phát cho.”
“Bánh của Đại học Q à? Thế thì tôi phải nếm thử mới được, để hưởng tí hơi văn hóa của đại học.” Thấy cậu thực sự không ăn hết đống bánh này, anh shipper nhận lấy ba cái, sau đó quay người lấy từ trong thùng hàng ra hai món đồ tặng lại cho cậu.
“Sao anh có cả hai loại thế này?”
Mộc Thiêm nhìn hai món đồ trang trí mũ bảo hiểm khá dễ thương trong tay, nhận ra đây là phụ kiện của hai hãng giao đồ ăn khác nhau.
“Cái chong ch.óng tre là trạm của tôi phát, còn cái kia là tôi “cướp” của anh shipper bên cạnh đấy.” Nói đến đây anh shipper có vẻ khá đắc ý.
Mộc Thiêm không khách sáo với anh ta, cảm ơn xong liền thuận tay dán hai món đồ trang trí lên xe mình, trông cũng khá đáng yêu.
“Anh thích thì lần sau tôi lại giúp anh lấy thêm mấy cái.” Anh shipper hào phóng nói.
Thấy anh ta nói như thể mình là một tên lưu manh, Mộc Thiêm không nhịn được mà bật cười.
Hai người đứng tại chỗ tán gẫu thêm vài câu rồi mới chào tạm biệt, ai nấy lái xe về phía nhà.
Khi Mộc Thiêm về đến nhà đã hơn mười một giờ đêm, tắm rửa xong là cậu lên giường đi ngủ ngay.
Trước Trung Thu một ngày, bác của Khang Khang khi đến đón anh đã nói rằng hai đứa con nhà bác sẽ về nghỉ lễ Quốc Khánh, có người chơi cùng Khang Khang nên mấy ngày tới không cần gửi anh qua nữa. Vì vậy ngày hôm sau là mùng 1 tháng 10, buổi sáng Mộc Thiêm vẫn ở nhà một mình, thong thả sơ chế các loại nguyên liệu.
Hơn mười một giờ trưa, lúc chuẩn bị nấu cơm cậu mới phát hiện trong bếp hết nước tương, bèn cầm điện thoại và chìa khóa định ra ngoài mua một chai.
Ngay cổng khu tập thể có một tiệm tạp hóa mở đã nhiều năm, trước cửa có mấy cây cổ thụ, không ít người lớn tuổi quanh đó dù không mua đồ cũng thích ngồi ở cửa tán chuyện. Những nơi tương tự như “trung tâm tình báo” của khu phố thế này thường thì thanh niên sẽ không thích lắm, họ thà đi vòng xa hơn một chút tới siêu thị mini mua đồ.
Nhưng chỉ mua một chai nước tương nên Mộc Thiêm ngại đi xa, vẫn chọn tiệm tạp hóa này. Cậu còn chưa tới gần đã thấy mấy người đang giữ hai đứa trẻ nhà Hạ Quyên ở tầng trên lại để nói chuyện.
“Nghe nói mẹ cháu sắp ly hôn với bố cháu à?”
“Nếu mẹ cháu mà ly hôn thật thì sẽ không cần hai đứa nữa đâu, bọn cháu có sợ không?”
Mộc Thiêm nghe mà nhíu mày, không khỏi nhớ lại lúc mình còn nhỏ cũng có người nói vào tai mình câu “mẹ mày bỏ mày rồi”, cảm thấy những người này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.
“Sao hai đứa vẫn còn chơi ở đây? Mẹ đang gọi về ăn cơm kìa.”
Hai đứa trẻ nhà Hạ Quyên vẫn chưa lớn lắm, nghe người lớn nói những lời mà họ tự cho là đùa giỡn nhưng thực chất lại rất đáng ghét thì không biết phải trả lời ra sao.
Sau khi Mộc Thiêm lên tiếng, hai đứa trẻ lập tức hất tay những người đang giữ mình ra, quay người chạy thẳng về nhà.
Nhìn theo hai đứa trẻ rời đi, cậu bỗng nhiên không muốn mua nước tương ở tiệm tạp hóa này nữa, cứ thế đi thẳng tiếp về phía trước để tới siêu thị.
Từ lúc cậu đi tới cho đến khi rời đi, không khí trước cửa tiệm tạp hóa bỗng im lặng lạ thường, rõ ràng là những người có mặt ở đó đều nhớ đến việc mẹ cậu đã bỏ đi từ khi cậu còn nhỏ, biết rằng những lời vừa rồi có thể chạm vào nỗi đau của cậu nên theo bản năng đều im bặt.
Có thể thấy, họ không phải không biết lời nào không nên nói, mà chỉ đơn giản là thấy trẻ con dễ bắt nạt nên có thể nói năng tùy tiện.
Mộc Thiêm cũng chẳng để tâm trạng bị ảnh hưởng, dù sao cậu đã sớm nhận ra kiểu người đáng ghét này ở đâu cũng có, nếu cứ để tâm mà tức giận thì e là tức không xuể.
Tuy nhiên, nghĩ đến việc đám người rảnh rỗi kia chắc chắn là những kẻ thạo tin nhất khu, cậu cảm giác nhà Hạ Quyên ở tầng trên có lẽ sắp ly hôn thật.
Mộc Thiêm hồi tưởng lại lúc đôi vợ chồng tầng trên cưới nhau cậu còn từng tranh kẹo mừng, trong lòng cũng có chút bùi ngùi, nhưng chuyện hàng xóm ly hôn suy cho cùng cũng chẳng liên quan gì đến mình, chút cảm thán đó đến nhanh mà đi cũng nhanh. Mua nước tương xong cậu về nhà nấu cơm, ăn uống, đến chiều thì lái chiếc xe nhỏ màu xanh trắng của mình đi bày hàng.
Trước cổng Đại học Q, khách hàng hôm nay tìm đến quầy đồ nướng lúc đầu thì mừng, lúc sau lại kinh ngạc. Mừng là vì lại được ăn đồ nướng thơm phức, còn kinh ngạc là vì dưới thực đơn có thông báo: Ngày mai và ngày kia ông chủ nghỉ phép hai ngày.
“Đừng mà ông chủ ơi! Không có anh tôi sống sao đây!”
“Tôi đã bày hàng liên tục hơn một tháng rồi, hôm qua Trung Thu, hôm nay Quốc Khánh cũng vẫn dọn hàng bình thường, cũng phải để tôi nghỉ ngơi hai ngày chứ.” Mộc Thiêm nhẹ giọng thương lượng với họ.
“Hay là ông chủ đợi hết kỳ nghỉ Quốc Khánh rồi hãy nghỉ? Bình thường tôi phải đi làm, chỉ có lúc này mới có thời gian qua xếp hàng ăn đồ nướng nhà anh thôi.”
Thực ra vốn dĩ hôm nay thực đơn sẽ thêm món cua nướng, nhưng Mộc Thiêm chỉ sợ khách hàng không cho mình nghỉ nên đặc biệt thương lượng với hệ thống, hôm nay tạm thời chưa đưa ra.
“Thế này đi, cứ để tôi nghỉ hai ngày, đợi ba ngày nữa quay lại tôi sẽ làm món cua nướng cho mọi người ăn.”
