Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 88

Cập nhật lúc: 25/02/2026 08:08

Kỳ nghỉ lễ dài kết thúc, mọi người ai nấy đều phải đi làm, đi học, khu tập thể yên tĩnh trở lại, không còn cảnh trẻ con nô đùa ầm ĩ dưới tầng suốt ngày như đợt nghỉ lễ nữa.

Đang lúc Mộc Thiêm tận hưởng sự thanh bình hiếm hoi để thong thả lau xe, thì Hạ Quyên ở tầng trên đi từ bên ngoài về, nhìn thấy cậu liền dừng bước.

“Mộc Thiêm, chị có việc này muốn thương lượng với em một chút.”

Mộc Thiêm hơi ngạc nhiên không biết chị ấy có chuyện gì cần bàn bạc với mình, nhưng vẫn tạm dừng tay nghe chị nói.

Đợi Hạ Quyên nói xong, cậu lắc đầu bảo: “Chuyện này em không quyết định được. Hay là thế này, để em hỏi ý kiến Khang Khang rồi bàn bạc lại với bác của anh ấy xem sao.”

“Được, vậy làm phiền em nhé.”

Chuyện Hạ Quyên muốn bàn bạc với cậu không phải việc gì khác, mà là muốn thuê lại căn nhà của Khang Khang.

Chuyện nhà chị trong khu phố này sớm đã chẳng còn là bí mật gì. Mộc Thiêm trước đó bận bày hàng không có thời gian, sau khi Hạ Quyên nói với cậu chuyện thuê nhà, buổi chiều cậu đi loanh quanh trong khu đã nghe ngóng được tin tức, biết rằng chị đã ly hôn với chồng ngay sau Tết Trung Thu và dọn đồ đạc rời khỏi nhà.

Rõ ràng bình thường hàng xóm láng giềng đều ghét chồng Hạ Quyên, bảo gã là kẻ lười biếng, nhưng khi Hạ Quyên ly hôn xong, mọi người lại quay sang nói chị là kẻ nhẫn tâm, bỏ rơi hai đứa con.

Mộc Thiêm cảm thấy những người này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, việc nhà mình còn chưa lo xong mà tối ngày cứ đi chỉ trích người này người nọ.

Hơn sáu giờ tối, nhân lúc bác qua đón Khang Khang, Mộc Thiêm đã kể lại chuyện Hạ Quyên muốn thuê nhà.

Khang Khang chẳng hiểu gì cả, Mộc Thiêm nói gì anh cũng chỉ biết trả lời “Vâng”. Bác thì suy nghĩ một lát, nghĩ bụng đằng nào bây giờ Khang Khang cũng không ở đó, thay vì để nhà trống thì chi bằng cho thuê lấy chút tiền.

Ý của bác là cho thuê nhà, rồi tiền đó đưa cho Mộc Thiêm giữ, coi như là tiền sinh hoạt phí cho Khang Khang ăn cơm ở nhà cậu ban ngày.

Đừng nói là Mộc Thiêm bây giờ không thiếu tiền, cho dù có thiếu cậu cũng không lấy. Bởi tình trạng của Khang Khang như thế, sau này còn nhiều việc cần dùng đến tiền, khó khăn lắm mới có chút thu nhập thì nhất định phải dành dụm cho anh.

Bác khuyên vài câu, thấy cậu kiên quyết không nhận, lúc này bác mới gật đầu đồng ý để toàn bộ tiền thuê nhà vào sổ tiết kiệm cho Khang Khang.

Sau khi dắt Khang Khang về nhà, bác không nhịn được nói với vợ: “Vẫn là mẹ mình biết nhìn người, thằng bé Mộc Thiêm thực sự rất tốt. Nếu không phải con gái nhà mình đã gả đi rồi, tôi đều muốn nhận nó làm con rể.”

“Em trai tốt lắm!” Khang Khang nghe bác khen Mọc Thiêm, dù không hiểu hết ý nhưng cũng khen theo.

“Ngày nào cũng nghe ông khen, mà chẳng thấy ông mời người ta về nhà ăn bữa cơm bao giờ.” Bác gái nói.

Bác trai đáp: “Tôi có mời chứ, trước Trung Thu tôi đã gọi rồi mà nó không chịu đến.”

Trong khi bên kia đang khen ngợi Mộc Thiêm, thì cậu đã làm việc rất hiệu suất bằng cách gọi điện thông báo cho Hạ Quyên, nói rằng Khang Khang và bác đều đồng ý cho thuê nhà.

“Thật sự cảm ơn em nhiều lắm...” Hạ Quyên hiện đang ở tạm trong khách sạn, nhà đẻ của chị sớm đã không còn ai, nên khi gặp chuyện chẳng có người nào để bàn bạc. Lúc này sau khi cảm ơn xong, chị không nhịn được mà nói thêm vài câu: “Chị còn phải đi làm, hoàn toàn không có cách nào đưa hai đứa trẻ đi cùng. Nhà bên đó đối xử với chị không tốt, nhưng đối với hai đứa trẻ thì vẫn được. Chị chỉ nghĩ đến việc thuê một căn phòng ở gần đây, vừa không ảnh hưởng đến việc kiếm tiền, lại có thể thuận tiện ở bên cạnh chúng, tránh để nhà đó ngày nào cũng nói xấu chị bên tai bọn trẻ, làm chúng nó không thân với chị nữa...”

“Dạ, như vậy cũng tốt.” Mộc Thiêm không biết an ủi người khác thế nào, giọng điệu có chút khô khốc, nhưng trong lòng lại vô thức nghĩ đến mẹ mình.

Thật ra cậu không trách bà, suy cho cùng ngay cả kẻ ngốc bị đ.á.n.h còn biết chạy, huống chi bà là một người bình thường. Chỉ là khi thấy mẹ nhà người ta dù đã được giải thoát nhưng vẫn luôn lo lắng cho con cái, trong lòng cậu vẫn có chút cảm giác khó tả.

Biết Hạ Quyên đang gấp rút thuê nhà để ổn định chỗ ở, Mộc Thiêm hẹn chị ngày mai ký hợp đồng thuê nhà rồi cúp điện thoại.

Ngay khi cậu đang cầm chiếc điện thoại đã tắt màn hình và hơi thẫn thờ, bên tai bỗng vang lên tiếng chuông thông báo tin nhắn. Cậu theo bản năng mở điện thoại ra, thấy có người @ mình trong nhóm đồ nướng số hai.

[@Thủy Mộc Đi làm đã đủ đau khổ rồi, đau khổ hơn là sau khi tan làm còn không có đồ nướng để ăn. Ông chủ ơi, ngày mai anh có thể vô tình đến dưới công ty tôi bày hàng không?]

[@Thủy Mộc Ông chủ, tôi không giống cậu ấy, tôi không cần anh đến công ty, anh có thể ngay bây giờ vô tình đến dưới nhà tôi bày hàng được không?]

[A a a! Tại sao kỳ nghỉ trôi qua nhanh như vậy? Tại sao con người phải đi làm? Tại sao hôm nay ông chủ lại không bày hàng?]

Mộc Thiêm nhìn ra được nhóm khách hàng này chắc chắn là đang mắc “hội chứng sau kỳ nghỉ”, không nhịn được thấy hơi buồn cười. Không trách cậu thiếu lòng cảm thông, ai bảo trong kỳ nghỉ lễ dài vừa rồi cậu làm việc đến kiệt sức để bày hàng, mà đám người trong nhóm này còn cười nhạo cậu.

[Thủy Mộc: Vậy mọi người có thể vô tình chuyển khoản cho tôi được không?]

[Chỉ cần ông chủ đến dưới nhà tôi, tôi lập tức chuyển khoản cho anh ngay!]

Mộc Thiêm tán gẫu vu vơ với khách hàng trong nhóm một lát rồi nhanh ch.óng về phòng đi ngủ.

Sáng hôm sau, cậu ký hợp đồng thuê nhà với Hạ Quyên, sau khi giao chìa khóa cho chị, điện thoại lại vang lên thông báo tin nhắn khách hàng @ cậu.

[Thủy Mộc: Mọi người không muốn đi làm, nhưng lại rất biết cách thúc giục tôi đi làm đấy.]

Than vãn thì than vãn vậy, nhưng sau khi bị khách hàng ở cả hai nhóm thay phiên nhau @, thậm chí còn lôi cả mấy con mèo trong trường vào, nói rằng lũ mèo cũng nhớ cậu, cuối cùng Mộc Thiêm cũng chỉ nghỉ ngơi ba ngày rồi mang theo món cá đù vàng nướng mới học được để mở hàng trở lại.

Tất nhiên, khi dọn hàng cậu cũng tiện tay treo bảng thông báo, cho biết kể từ giờ mỗi tuần cậu sẽ nghỉ bán một ngày.

“Ông chủ, anh thay đổi rồi, trước đây anh có nghỉ bao giờ đâu!” Khách hàng nhìn thấy thông báo mà không khỏi đau lòng thốt lên.

Mộc Thiêm vừa đặt cá đù vàng lên bếp vừa nói: “Tôi nghỉ một ngày cũng là để cho ví tiền của mọi người được nghỉ ngơi còn gì, tốt biết bao.”

Cùng với việc cá đù vàng tỏa ra mùi thơm đặc trưng của cá nướng dưới nhiệt độ cao, khách hàng tạm thời không còn tâm trí để để ý đến việc cậu nghỉ một ngày nữa, mà dán mắt nhìn chằm chằm vào bếp than.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.