Bạn Học Cấp Ba Là Ngôi Sao Hàng Đầu - Chương 3
Cập nhật lúc: 01/08/2026 10:03
Chiều hôm ấy, anh gửi cho tôi một bức ảnh.
Đó là phần bít tết trong một nhà hàng Tây, được bày biện rất tinh tế.
Tôi phóng to bức ảnh lên nhìn kỹ, chợt thấy ở mép ảnh lộ ra một bàn tay của anh.
Trên mu bàn tay có một vết xước đỏ còn rất mới.
[Tay anh bị sao vậy?]
Anh lập tức gửi một đoạn tin nhắn thoại.
Tôi bấm mở.
“Bị cành cây trên núi quẹt trúng, đau lắm.”
Khóe môi tôi bất giác cong lên, nhưng ngay sau đó lại nhận ra có gì đó không ổn.
Tôi mở lại đoạn ghi âm ấy thêm lần nữa.
Giọng anh khàn hơn bình thường, còn có cả tiếng gió.
[Anh bị cảm rồi à? Sao còn đứng ngoài gió vậy?]
Bên kia không trả lời.
Vài giây sau, yêu cầu gọi video hiện lên.
Tôi nhấn nhận.
Trong màn hình, ánh sáng rất mờ.
Tạ Vọng nửa dựa vào thân cây, gương mặt ửng đỏ, khẩu trang kéo xuống cằm, giọng khàn đặc.
“Bạn cùng bàn, anh sốt rồi.”
“Đã sốt rồi sao còn ở ngoài đó?”
Tôi nhíu mày.
Anh bất đắc dĩ cong môi cười.
“Nửa đêm rồi, chẳng lẽ lại gọi người khác dậy mua t.h.u.ố.c giúp anh?”
[Anh đang ở đâu?]
Anh nói tên một công viên.
Tôi vừa cúp cuộc gọi đã vội mặc áo khoác.
Đến lúc chạy ra khỏi khu chung cư mới nhớ ra mình vẫn chưa uống t.h.u.ố.c dạ dày.
8
Lúc chạy vào công viên, tôi đã thở hổn hển.
Trên tay là túi t.h.u.ố.c vừa mua ở hiệu t.h.u.ố.c mở cửa 24h.
Trên chiếc ghế dài trong công viên, Tạ Vọng co người ngồi một góc.
Chiếc mũ lưỡi trai kéo rất thấp, che gần nửa khuôn mặt.
Tôi vội bước tới, ngồi xổm xuống lay nhẹ vai anh.
“Tạ Vọng?”
Tôi đưa tay sờ lên trán anh.
Nóng hầm hập.
Anh bỗng cử động, tháo mũ xuống, ngước đôi mắt long lanh vì sốt nhìn tôi.
Tim tôi thắt lại.
Theo phản xạ, tôi giữ tay anh rồi đội chiếc mũ trở lại.
“Cẩn thận chứ. Lỡ có người nhìn thấy thì…”
Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, nhiệt độ trên người anh nóng đến mức khiến tôi rụt tay lại.
Tạ Vọng lại bật cười.
Nụ cười có phần ngốc nghếch.
“Tiêu Ninh, hay là em đến làm trợ lý cho anh đi?”
“Uống t.h.u.ố.c.”
Tôi xé vỏ t.h.u.ố.c hạ sốt, đưa viên t.h.u.ố.c đến bên môi anh, rồi mở nắp chai nước suối.
Anh ngoan ngoãn hé miệng ngậm viên t.h.u.ố.c, vịn tay tôi uống nước.
Yết hầu khẽ lên xuống.
“Anh còn nhớ đường về không? Em đưa anh về.”
Anh lắc đầu.
“Ngồi đây một lát thôi, được không?”
Đêm khuya, trong công viên không có lấy một bóng người.
Ánh đèn đường vàng nhạt phủ xuống mặt đất.
Tôi tháo chiếc khăn quàng trên cổ mình, quấn quanh cổ anh.
Tạ Vọng tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt ấy, ngay cả khi đang sốt vẫn sáng đến kinh ngạc.
Như đang ôm cả một nắm sao vụn.
“Tiêu Ninh.”
Anh bỗng gọi tôi.
“Ừ?”
“Cảm ơn em.”
Tôi đang định nói “không có gì”, thì anh lấy từ túi trong áo phao ra một chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ, đặt vào tay tôi.
“Tặng em.”
Chiếc hộp chỉ lớn bằng lòng bàn tay nhưng khá nặng.
Bề mặt chạm khắc hoa văn hoa sen vô cùng tinh xảo.
Tôi cảm ơn anh, ôm chiếc hộp mà không mở.
“Không mở ra xem à?”
Anh nhướng mày.
Tôi nhìn chằm chằm chiếc hộp gỗ đàn hương rất lâu, rồi khẽ hỏi:
“Tạ Vọng... anh đã đọc tiểu thuyết của em, đúng không?”
Nụ cười trên mặt anh khựng lại trong chốc lát.
“Người độc giả đã đồng hành với em suốt 5 năm... là anh.”
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
Một người dù có cố che giấu đến đâu, thói quen nói chuyện cũng rất khó thay đổi.
Tạ Vọng cười.
Trong nụ cười ấy có chút bất đắc dĩ vì bị vạch trần, nhưng cũng như vừa trút được gánh nặng.
“Ừ, là anh.”
“Đại đại Ninh An, văn của em hay lắm.”
Ninh An.
Đó là b.út danh của tôi.
Anh thừa nhận dứt khoát như vậy, ngược lại khiến tôi không biết nên nói gì.
Bởi vì nguyên mẫu của nam chính trong cuốn tiểu thuyết ấy chính là anh.
Tôi đã thử dò hỏi rất nhiều lần trong sự mơ hồ.
Vừa sợ anh là Tạ Vọng.
Lại vừa sợ anh không phải.
“Em phát hiện từ lúc nào?”
Anh hỏi.
“Quà sinh nhật tháng trước anh gửi cho em... giấy gói giống hệt giấy gói món quà anh tặng em hồi cấp ba.”
Anh sững người một chút, rồi bật cười.
“Em vẫn còn giữ tờ giấy gói đó à?”
“Vứt rồi.”
Anh nhìn tôi, đôi mắt cong cong.
“Em nói dối.”
Tôi không đáp.
Thực ra, tờ giấy gói ấy vẫn được kẹp ngay ngắn trong cuốn nhật ký của tôi.
“Tiêu Ninh.”
Tạ Vọng bỗng cúi người đến gần.
Khoảng cách gần đến mức tôi có thể nhìn rõ hàng mi dài của anh hắt xuống một mảng bóng nhỏ dưới mí mắt.
“5 năm trước... câu em nói với anh, vẫn còn tính chứ?”
“Em biết rõ mà.”
“Lần này anh đến thành phố bên cạnh... không phải để quay phim.”
9
Đêm tiệc tốt nghiệp 5 năm trước.
Bản nhạc cuối cùng trong hội trường lớn của trường mới phát được một nửa thì bỗng vang lên một tiếng “tách”, cả hội trường lập tức chìm vào bóng tối.
Tiếng hét, tiếng cười đùa, tiếng hò reo hòa lẫn vào nhau.
Có người bật đèn pin điện thoại lên quơ khắp nơi, từng chùm sáng đan xen giữa đám đông.
Tôi đứng ở một góc, mu bàn tay bỗng bị ai đó khẽ chạm vào.
Bên tai truyền đến hơi thở ấm nóng.
Giọng nói mang theo ý cười của chàng thiếu niên hạ rất thấp, chỉ đủ để mình tôi nghe thấy.
“Tiêu Ninh, em có bằng lòng cho anh một cơ hội không?”
Trong bóng tối, mặt tôi nóng bừng như bốc cháy.
Tiếng tim đập lớn đến mức át cả những âm thanh huyên náo xung quanh.
Khoảnh khắc ấy, tôi chẳng còn nghe thấy gì nữa.
Cả thế giới dường như chỉ còn lại hơi thở của anh khẽ lướt qua vành tai.
Nhưng rồi tôi nhớ đến việc mẹ anh vì phản đối anh theo con đường diễn xuất mà khóa thẻ ngân hàng của anh.
Nhớ đến vai diễn anh vừa thử vai xong, sau khi tốt nghiệp sẽ lập tức vào đoàn phim.
Nhớ đến khoảng cách giữa chúng tôi.
Gia cảnh.
Tiền đồ.
Con đường tương lai.
Mỗi một điều đều đang nói rằng: “Không phù hợp.”
Tôi cố nén niềm vui đang cuộn trào trong lòng.
“Tạ Vọng, anh có thể chờ em bao lâu?”
