Bạn Học Họ Đường, Ngọt Đến Phát Hoảng - Chương 14
Cập nhật lúc: 16/09/2026 05:07
Trời đất ơi, bảo tôi giương mắt đứng nhìn người bạn gái yêu dấu của mình đi đóng cảnh yêu đương, hôn hít và tạo hiệu ứng cặp đôi CP với một thằng đàn ông xa lạ khác trên màn ảnh sao?!
Cửa đó căn bản tuyệt đối không bao giờ có đâu nhé!
Phía công ty làm phim thấy tôi kiên quyết từ chối liền lén lút cử người trực tiếp đến tiếp cận Điền Văn.
Nào ngờ đâu Điền Văn vừa nghe xong liền lập tức dõng dạc chỉ tay gọi người quản lý đại diện duy nhất của mình ra mặt...đó chính là Bạch Băng tôi đây!
Đúng vậy, người đại diện độc quyền của cô ấy suốt đời này chỉ có thể là tôi mà thôi.
Cuối cùng, vị đại diện hãng phim đành phải vỗ n.g.ự.c tha thiết cam kết:
"Bạn học Điền Văn ơi, chỉ cần bạn chịu gật đầu đồng ý nhận lời vào vai nữ chính, thì bất kỳ điều kiện đãi ngộ nào bạn đưa ra công ty chúng tôi cũng đều sẵn sàng đáp ứng hết mình!"
"Thế sao ạ?" Điền Văn đưa đôi mắt trong veo nhìn vị đại diện, nụ cười ngọt ngào trên môi không hề suy giảm, "Nếu như các vị nhất quyết bắt buộc phải để tôi đóng vai nữ chính, thì tôi chỉ có duy nhất một điều kiện duy nhất này thôi: Đó là bạn trai Bạch Băng của tôi bắt buộc phải đảm nhận vai nam chính!"
Người phụ trách của hãng phim đứng trầm ngâm suy tính suốt nửa ngày trời, cuối cùng đành phải gãi đầu đáp lại:
"Cá nhân tôi thấy phương án này quả thực cũng không phải là không khả thi, thế nhưng tôi bắt buộc phải báo cáo lại với ban giám đốc để họp bàn đ.á.n.h giá. Hai bạn nhất định phải kiên nhẫn chờ tin tốt của tôi nhé!"
Thế nhưng cuối cùng hai đứa chúng tôi vẫn lựa chọn cách lịch sự từ chối nhã ý thịnh tình của đoàn làm phim.
Nguyên nhân thứ nhất là vì: Điền Văn dẫu cho tính cách hiện tại đã trở nên hoạt bát, vui vẻ và cởi mở hơn rất nhiều rồi, thế nhưng sự tự nhiên ấy cũng chỉ giới hạn thể hiện trước mặt vài người bạn bè thân thiết ruột thịt của chúng tôi mà thôi.
Mỗi khi phải đối diện trực tiếp với những người xa lạ ngoài xã hội, cô ấy dẫu sao vẫn còn vô cùng e thẹn và rụt rè.
Còn nguyên nhân thứ hai, thú thật là do lòng dạ của thằng đàn ông như tôi vô cùng hẹp hòi và ích kỷ: Tôi chỉ muốn một mình bản thân mình được độc quyền thưởng thức trọn vẹn nhan sắc tuyệt mỹ của cô ấy mà thôi.
Tôi căn bản không muốn để cho hàng vạn thằng đàn ông xa lạ ngoài kia ngày ngày dán mắt vào màn hình mà thèm thuồng chảy nước miếng nhìn ngắm người con gái của tôi.
Dẫu vậy, hai đứa chúng tôi vẫn vui vẻ cùng nhau xuất hiện tại buổi lễ bấm máy khai máy long trọng của bộ phim truyền hình 《Cô Bạn Học Họ Đường》.
Hình ảnh hai chúng tôi xuất hiện bên nhau đã được hãng phim tận dụng triệt để làm một chiêu bài truyền thông vô cùng đắt giá.
Và đối với riêng hai đứa chúng tôi, đây cũng chính là một lời tuyên bố chính thức công khai tình yêu của mình trước toàn thể xã hội.
Tôi và Điền Văn, mãi mãi là nam nữ nhân vật chính duy nhất trong cuốn tiểu thuyết cuộc đời của nhau, các diễn viên phụ xin miễn làm phiền!
Bàn về chuyện Điền Văn ngày càng trở nên hoạt bát, vui tươi và tràn đầy sức sống, trong lòng tôi thực chất luôn đan xen giữa niềm vui sướng và nỗi âu lo.
Điều khiến tôi vui mừng khôn xiết chính là: Giờ đây cô ấy đã có thể đường đường chính chính, tự tin ngẩng cao đầu giao tiếp vui vẻ cùng các bạn học trong trường, không còn chút bóng ma tự ti mặc cảm nào nữa.
Và đương nhiên rồi, khuôn mặt đáng yêu thanh tú như tạc tượng ấy, khi được kết hợp hoàn hảo cùng mái tóc đen nhánh, dày dặn và óng mượt bồng bềnh, cô ấy hoàn toàn xứng đáng là hoa khôi danh giá số một không thể bàn cãi của cả trường đại học chúng tôi, cái nhan sắc tuyệt đỉnh ấy căn bản không cho phép cô ấy được tự ti thêm một giây phút nào.
Thế nhưng điều khiến tôi thầm tiếc nuối và lo âu lại chính là: Kể từ nay về sau, tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ còn cơ hội được nhìn thấy hình bóng của một cô bạn nhỏ nhắn rụt rè, ngoan ngoãn cúi gằm mặt bước từng bước nhỏ lẽo đẽo theo sau lưng tôi, cất chất giọng ngọt ngào như đường phèn lí nhí gọi tên tôi như một chiếc bánh bao nhỏ đáng yêu năm nào nữa.
Đúng là lòng dạ đàn ông tham lam không đáy, có lẽ đó chính là cái giá tất yếu của sự trưởng thành.
Trong sâu thẳm trái tim Điền Văn bấy lâu nay luôn ấp ủ một ước mơ cháy bỏng, dẫu cho cô ấy chưa từng một lần mở miệng thổ lộ cho tôi nghe, thế nhưng tôi thừa thấu hiểu rõ ràng:
Cô ấy luôn khát khao đến ngày tốt nghiệp ra trường, bản thân có thể tích lũy đủ tiền để mua đứt một căn hộ nhỏ ấm cúng gần trường đại học, rồi đích thân về quê đón người bà nội già cả lên thành phố an dưỡng tuổi già.
Chính vì lẽ đó, cô ấy lúc nào cũng vô cùng nỗ lực, chăm chỉ làm việc tại cửa hàng hoa quả, và đương nhiên thành tích học tập trên lớp cũng tuyệt đối chưa từng một lần sa sút.
Bên cạnh việc hoàn thành xuất sắc toàn bộ các môn học chuyên ngành, cô ấy còn ngày đêm miệt mài cày cuốc học thêm tiếng Anh, bởi vì mục tiêu lớn của cô ấy là bắt buộc phải thi đỗ chứng chỉ tiếng Anh cấp bốn trước khi kết thúc năm nay.
Thế nhưng điều mà cô ấy không hề hay biết chính là: Bản thân tôi dạo gần đây cũng bận rộn tối mắt tối mũi không kém phần, ngoài việc ngày ngày kề vai sát cánh chăm sóc chu đáo cho cô ấy, tôi còn phải dùng trăm phương ngàn kế để dựng hàng rào chắn, xua đuổi toàn bộ những gã trai trẻ, những công t.ử nhà giàu, những chàng soái ca và cả những gã đàn ông thành đạt đang nhăm nhe muốn nhào tới tán tỉnh hoa khôi của tôi.
Và điều quan trọng hơn cả là: Bản thân tôi cũng bắt buộc phải không ngừng trau dồi và làm phong phú thêm bản lĩnh của chính mình.
Bên cạnh việc tiếp tục cặm cụi sáng tác những bộ tiểu thuyết mới, tôi còn đứng ra tập hợp một nhóm bạn sinh viên cùng chí hướng trong khoa Công nghệ Thông tin để bắt tay vào nghiên cứu, lập trình và phát triển một ứng dụng di động APP mới toanh.
Ý tưởng của tôi vô cùng đơn giản và thực tế: Tôi muốn số hóa toàn bộ dữ liệu sinh viên tích hợp vào ứng dụng di động, kết hợp cùng hệ thống hồ sơ tín dụng cá nhân, để thay thế hoàn toàn cho những chiếc thẻ sinh viên, thẻ ăn căng-tin bằng nhựa rườm rà truyền thống.
Bởi vì sinh viên thời đại này đã hình thành thói quen ra khỏi cửa chỉ cần mang theo duy nhất một chiếc điện thoại thông minh là đủ.
Một khi ứng dụng này được phát triển và phổ biến rộng rãi, sinh viên có thể dùng nó để học tập, mua sắm và sinh hoạt tại khắp tất cả các trường đại học trên toàn quốc, và sau khi tốt nghiệp ra trường còn có thể kết nối dữ liệu việc làm trực tiếp với các doanh nghiệp lớn để gia tăng cơ hội tuyển dụng.
Ngoài ra, tôi cũng đã âm thầm dùng chính tên tuổi và chứng minh nhân dân của Điền Văn để đặt cọc thanh toán tiền mua trả góp đợt đầu cho một căn hộ chung cư cao cấp nằm ngay trong khu đô thị sát cạnh trường đại học.
Để có đủ nguồn tài chính vững chắc lo liệu cho các đợt trả góp ngân hàng sau này cũng như chi trả chi phí phát triển ban đầu của phần mềm, tôi đành phải c.ắ.n răng phối hợp với nhà xuất bản liên tục bay đi khắp các tỉnh thành xa xôi để tổ chức các buổi ký tặng sách và giao lưu cùng người hâm mộ.
Hỡi người đàn ông, cái tên thiêng liêng thứ hai của anh, chính là hai chữ Trách Nhiệm!
Hôm qua tôi vừa phải vượt qua chặng đường hàng ngàn cây số xa xôi đến tận thành phố C để tổ chức buổi ký tặng sách cho độc giả, mãi đến tận nửa đêm về sáng mới có thể đáp chuyến bay quay trở về, vì sợ giờ giấc muộn màng sẽ làm phiền giấc ngủ của các bạn cùng phòng ký túc xá, nên tôi quyết định ghé vào một khách sạn gần trường thuê phòng ngủ tạm.
Nào ngờ đâu vừa mới chợp mắt ngả lưng xuống gối chưa được bao lâu, thì một hồi chuông điện thoại inh ỏi đã kéo tôi bừng tỉnh giấc.
Ban đầu tôi toan bấm nút tắt máy đi ngủ tiếp, thế nhưng vừa liếc mắt nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình là Mười Ba, tôi liền lập tức tỉnh ngủ bấm nút nghe máy ngay tức khắc.
"Tiểu Bạch ơi... thẻ dự thi tiếng Anh cấp bốn của tớ bị mất tích không tìm thấy đâu nữa rồi cậu ơi..." Giọng nói nghẹn ngào, run rẩy và đầy vẻ sợ hãi của Điền Văn truyền qua ống nghe, "Hôm qua vì sợ làm nát hỏng thẻ dự thi nên tớ đã cẩn thận kẹp nó vào bên trong một cuốn sách giáo trình, vậy mà bây giờ tớ lại không tài nào tìm ra cuốn sách ấy ở đâu nữa rồi..."
