Bạn Học Họ Đường, Ngọt Đến Phát Hoảng - Chương 9
Cập nhật lúc: 16/09/2026 05:05
"Anh em ơi! Kế hoạch đi ăn thịt nướng tối nay tạm thời gác lại nhé, bây giờ tất cả chúng ta mau ch.óng xuất quân đi giải cứu em dâu trước đã!"
Toàn bộ đám anh em trong phòng liền đồng thanh hò reo khí thế, hô vang khẩu hiệu đi giải cứu em dâu, rồi cùng tôi hớt hải lao thục mạng hướng về phía quán b.ún bò ở khu làng đại học.
Trên đường đi, tôi còn nhanh tay bấm máy gọi điện cho mấy cậu lớp trưởng của các phòng ký túc xá nam khác trong lớp, hô hào anh em mau ch.óng tập hợp lực lượng kéo đến chi viện.
Tôi điên cuồng dồn hết sức bình sinh đạp chiếc xe đạp công cộng màu vàng lao v.út đi trên đường phố.
Vừa mới phanh kịt xe trước cửa quán b.ún bò, đập ngay vào mắt tôi là cảnh tượng thân hình nhỏ nhắn, mảnh mai của Điền Văn đang kiên cường đứng dang hai tay chắn ngay trước mặt Tùy Tĩnh, dẫu cho cả thân mình cô ấy lúc này đang run lên bần bật vì sợ hãi, thế nhưng cô ấy vẫn một mực bướng bỉnh dùng tấm thân gầy guộc của mình để che chở bảo vệ cho cô bạn thân.
Còn Tùy Tĩnh thì đang ôm c.h.ặ.t lấy một bên má ngồi bệt dưới đất khóc thút thít.
Đứng sừng sững ngay trước mặt Điền Văn lúc này là một gã chủ quán b.ún bò thân hình vạm vỡ, hộ pháp to con, khuôn mặt đằng đằng sát khí hung dữ, thế nhưng đôi mắt hí dâm tà của gã lại không giấu nổi vẻ cợt nhả, đang không ngừng đảo lia lịa nhìn trừng trừng từ đầu đến chân người con gái của tôi.
Ngọn lửa giận dữ bùng cháy dữ dội, tôi lao thẳng một mạch vào quán, nhanh tay kéo Điền Văn nép hẳn ra phía sau lưng mình để che chở, tay trái vươn ra túm c.h.ặ.t lấy cổ áo của gã chủ quán nhấc bổng lên, còn nắm đ.ấ.m tay phải gân guốc đã giơ cao lên không trung, chuẩn bị giáng thẳng một cú trời giáng nện nát bản mặt gã.
Thế nhưng ngay vào cái khoảnh khắc định mệnh ấy, một bàn tay nhỏ bé mềm mại lại một lần nữa khẽ níu c.h.ặ.t lấy vạt áo của tôi, tôi quay đầu lại nhìn.
Toàn thân Điền Văn lúc này đã không còn run rẩy nữa, thanh âm ngọt ngào cất lên cũng đã bình tâm hơn rất nhiều, thế nhưng bên trong từng lời nói vẫn ngập tràn sự lo lắng thiết tha:
"Tiểu Bạch ơi... cậu đừng có đ.á.n.h nhau mà..."
Tôi khẽ ừ một tiếng trầm thấp, quay đầu lại, từ từ mở nắm đ.ấ.m tay phải ra rồi vung tay đẩy mạnh một cú khiến gã chủ quán loạng choạng lùi lại phía sau:
"Mày liệu mà đứng cách xa bạn gái tao ra nghe chưa!"
Khuôn mặt gã chủ quán b.ún bò tuy không còn vẻ hung hăng dữ tợn như ban nãy nữa, thế nhưng gã vẫn đùng đùng nổi giận quát tháo:
"Con nhỏ bạn gái của mày ăn hết sạch hai bát b.ún bò lớn của tao, vậy mà khi đứng lên thanh toán lại chỉ chịu trả có đúng tiền của một bát b.ún mà thôi!"
Tôi đương nhiên đời nào chịu mở mồm tin vào những lời lẽ xằng bậy dối trá ấy của gã, tôi liền quay sang nhìn Điền Văn và Tùy Tĩnh, dịu giọng hỏi han ngọn ngành:
"Có chuyện gì đã xảy ra thế hai cậu?"
Tùy Tĩnh lúc này mới quẹt nước mắt ngừng khóc, tức tưởi phân bua:
"Sức ăn của tớ và Điền Văn xưa nay vốn rất nhỏ, hai đứa gọi chung đúng một bát b.ún bò lớn là đã ăn no căng bụng rồi, làm sao có chuyện bọn tớ ăn tới hai bát b.ún cho được cơ chứ!"
Vào cái khoảnh khắc ấy, tôi mới bàng hoàng nhìn thấy trên một bên má của Tùy Tĩnh vẫn còn in hằn rõ mồn một vết năm ngón tay đỏ ửng sưng vù.
Dưới sự kể lại tường tận của Điền Văn và Tùy Tĩnh, tôi đã nhanh ch.óng nắm bắt được toàn bộ diễn biến của vụ việc:
Điền Văn cùng Tùy Tĩnh bước chân vào quán này gọi chung một suất b.ún bò, ăn xong đứng dậy quẹt thẻ thanh toán, nào ngờ đâu gã chủ quán đốn mạt lại ngang nhiên chặn đường không cho đi, trơ tráo vu khống rằng hai cô gái đã ăn hết hai bát b.ún, trong lúc đôi co gã còn liên tục buông những lời lẽ cợt nhả, sàm sỡ và đùa cợt khiếm nhã.
Tùy Tĩnh bức xúc đứng lên tranh cãi lý lẽ với gã, liền bị gã chủ quán vung tay tát thẳng một cái tát trời giáng vào mặt.
Và đúng vào cái thời điểm căng thẳng ấy, toàn bộ năm anh em trong phòng ký túc xá của tôi cũng đã kịp thời chạy tới nơi, đồng loạt sải bước tiến vào đứng dàn hàng ngang phía sau lưng tôi để thị uy thanh thế.
Tôi đảo mắt nhìn quanh một vòng toàn bộ không gian quán ăn, thong thả bước lại gần bức tường nơi đang treo khung kính giấy phép đăng ký kinh doanh, rút chiếc điện thoại ra chụp lại toàn bộ thông tin pháp lý của quán.
Sau đó tôi quay người sải bước tiến lại đứng sát sạt ngay trước mặt gã chủ quán:
"Mày vừa khẳng định chắc nịch rằng bạn gái tao và bạn cô ấy ăn hết hai bát b.ún của mày đúng không?"
"Đúng thế! Hai đứa chúng nó chắc chắn một trăm phần trăm là đã ăn hết sạch hai bát b.ún bò lớn!" Nhìn thấy quân số bên phe chúng tôi kéo đến quá đông, âm lượng giọng nói của gã chủ quán đã bắt đầu có dấu hiệu nhỏ dần và chột dạ.
"Trong quán của mày chẳng phải có lắp đặt camera giám sát an ninh ở góc tường kia sao?" Tôi đưa ngón tay chỉ thẳng lên chiếc camera trên trần nhà, "Đừng có mở cái mồm ra bảo với tao rằng chiếc camera kia chỉ là đồ chơi để trang trí làm cảnh nhé!"
Gã chủ quán ngước mắt nhìn lên chiếc camera, ánh mắt liền lộ rõ vẻ lúng túng và né tránh:
"Ổ cứng lưu trữ bị đầy dung lượng từ lâu rồi, tao bận rộn chưa kịp bấm nút xóa nên nó không ghi hình được dữ liệu mới đâu."
Tôi khẽ bật cười khẩy một tiếng đầy vẻ mỉa mai, cái thứ lý lẽ vớ vẩn ấy chỉ có thể đem đi lừa gạt lũ trẻ con ba tuổi mà thôi:
"Khéo thật đấy chứ lị, toàn bộ anh em chúng tôi đây tình cờ đều là sinh viên chuyên ngành Khoa học Máy tính cả đấy, sẵn tiện tay đây để anh em chúng tôi trổ tài sửa chữa và khôi phục lại dữ liệu ổ cứng giúp mày luôn nhé!" Tôi ngoảnh đầu nhìn sang người anh cả của phòng ký túc xá, "Lão đại ơi, trình độ công nghệ thông tin của anh là đỉnh cao nhất phòng, anh mau ra tay sửa chữa ổ cứng giúp chủ quán đi anh!"
Lão đại liền nhanh miệng cất tiếng phụ họa đầy ăn ý:
"Không thành vấn đề chú em ơi! Sau khi anh sửa xong xuôi đâu vào đấy, gã chủ quán này bắt buộc phải bao trọn gói cho toàn bộ anh em phòng mình đến đây ăn b.ún bò miễn phí suốt cả năm đấy nhé!"
Gã chủ quán nào dám để cho đám sinh viên công nghệ thông tin chạm tay vào trích xuất camera thật, liền cuống cuồng vươn hai tay ra ngăn cản lão đại:
"Tao... tao không tin tưởng tay nghề của lũ chúng mày!"
"Thế thì vụ việc này nan giải và rắc rối to rồi đấy nhé!" Tôi chỉ tay sang phía Tùy Tĩnh, nở một nụ cười lạnh như băng, "Hay là chi bằng bây giờ mày cầm d.a.o m.ổ b.ụ.n.g cô bạn này ra, để tận mắt kiểm tra xem bên trong dạ dày cô ấy rốt cuộc là có một bát b.ún hay là hai bát b.ún nhé?"
Gã chủ quán sợ hãi xua tay lia lịa:
"Thôi thôi xin cậu... làm cái trò dã man ấy thì c.h.ế.t người mất mạng như chơi đấy!"
"Thế thì để chúng tôi đổi sang một phương án nhân đạo khác không gây c.h.ế.t người nhé!" Tôi nhếch mép nở một nụ cười ấm áp nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như lưỡi d.a.o, chậm rãi gằn từng chữ, "Đó là móc hai con mắt ch.ó của mày ra, nhét thẳng vào trong bụng của cô ấy, như vậy thì hai con mắt của mày sẽ có thể tha hồ tự mình nhìn thấy tường tận xem cô ấy rốt cuộc là đã ăn một bát b.ún hay là hai bát b.ún nhé!"
Có lẽ nụ cười trên khuôn mặt tôi lúc này toát lên vẻ quá đỗi hiền từ và đôn hậu, khiến cho gã chủ quán cảm động đến mức suýt chút nữa bật khóc nức nở ra tiếng, giọng nói của gã run lên bần bật vì khiếp sợ:
"Cậu... cậu là sinh viên đại học đàng hoàng cơ mà, cớ sao hành vi lời nói lại có thể tàn bạo và man rợ đến mức độ này cơ chứ, hết đòi m.ổ b.ụ.n.g người ta lại quay sang đòi m.ó.c m.ắ.t tôi..."
"Ối chà chà, sinh viên đại học thì làm sao hả mày?! Chẳng lẽ sinh viên đại học chúng tao sinh ra là để ngoan ngoãn đứng yên một chỗ cho cái thứ lưu manh như mày tha hồ ức h.i.ế.p và bắt nạt hay sao?!" Tôi giơ màn hình chiếc điện thoại ra trước mặt gã, giọng điệu vô cùng ôn tồn nhưng đanh thép:
"Giấy phép đăng ký kinh doanh của quán mày tao đã chụp lại sắc nét toàn bộ rồi nhé, trên đó có ghi rõ họ tên và địa chỉ thường trú quê quán của mày. Thời buổi công nghệ số phát triển như vũ bão hiện nay, việc tao muốn truy lùng ra toàn bộ thông tin gia đình và nhân thân của mày quả thực chẳng có gì là khó khăn cả."
Lúc này thì gã chủ quán b.ún bò mới thực sự run rẩy như cầy sấy, hốt hoảng mở mồm ra sức khuyên can tôi:
