Bản Năng Lừa Dối - Chương 6

Cập nhật lúc: 22/07/2026 20:02

17.

Hoắc Cảnh với ánh mắt u uất, rảo bước lại gần. Tin tức tố áp đảo của một Alpha lập tức bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh.

Một Alpha đỉnh cấp sinh ra đã có khả năng dùng tin tức tố để áp chế người khác. Mặc dù tôi không thể ngửi thấy mùi tin tức tố, nhưng vẫn cảm nhận được vài phần áp lực đè nặng vô cùng mãnh liệt. Càng miễn bàn đến Thẩm Cảnh Trình, người có cấp bậc thấp hơn Hoắc Cảnh.

Trông thấy sắc mặt Thẩm Cảnh Trình ngày càng trắng bệch, tôi không kìm được mà gắt lên: "Hoắc Cảnh, thu hồi tin tức tố của anh lại!"

Thế nhưng Hoắc Cảnh lại như thể không hiểu ý tôi, giọng anh ta lạnh ngắt: "Em đang nói đỡ cho cậu ta đấy à?"

"Tống Giản, chúng ta mới ly hôn bao lâu, em đã vội vã đi tìm mùa Xuân thứ hai rồi sao?" Khuôn mặt điển trai của anh ta méo xệch đi vì tức giận.

Hàng vạn mũi kim nhỏ li ti đ.â.m sâu vào trái tim tôi, tôi đột nhiên bật cười: "Hoắc Cảnh, bây giờ anh đang đứng trên danh nghĩa gì mà đến chất vấn tôi?"

"Là người yêu cũ đã chia tay, hay là người chồng cũ ngoại tình?"

Hoắc Cảnh ngẩn người, tin tức tố nồng nặc xung quanh lập tức biến mất không còn một dấu vết. Anh ta ấp úng vài tiếng, gục đầu xuống rồi khẽ khàng cất giọng: "A Giản, ý của anh là..."

"Em là một Beta, cho dù muốn tìm bạn đời mới thì cũng nên thận trọng. Đặc biệt là, nếu tìm một Alpha nữa..."

"Anh sợ tôi lại tìm phải một Alpha có bạn đời định mệnh là một Omega khác sao?" Tôi ngắt lời anh ta, trên môi vẫn giữ nụ cười nhưng giọng điệu đã lạnh đi vài phần, "Hoắc tiên sinh yên tâm, tôi chưa bao giờ vấp ngã hai lần ở cùng một cái hố. Cho nên, amh có thể đừng quấy rầy tôi và bạn tôi ôn lại chuyện cũ nữa được không?"

Hoắc Cảnh ngước mắt, ngẩn ngơ đăm đăm nhìn tôi. Tôi không đọc nổi cảm xúc nơi đáy mắt anh ta, mà cũng chẳng còn chút sức lực nào để đi đọc hiểu nó nữa.

"A Giản, xin lỗi em." Anh ta đột nhiên cất lời.

Năm nay, Hoắc Cảnh đã nói với tôi rất nhiều lần câu xin lỗi.

Bỏ lỡ kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, xin lỗi.

Đánh dấu vĩnh viễn với một Omega khác, xin lỗi.

Yêu một Omega khác mất rồi, xin lỗi.

Bội ước lời thề một đời một kiếp năm xưa, xin lỗi.

Tôi đã sớm phát ngán câu nói này rồi. Khi nghe thấy anh ta lại một lần nữa cất lời xin lỗi, trái tim tôi bình thản đến lạ kỳ. Tôi thản nhiên đáp: "Hoắc tiên sinh, anh nên đi rồi. Omega của anh bây giờ trông cũng đang rất sốt ruột đấy."

Hoắc Cảnh nương theo ánh mắt của tôi, xuyên qua tấm kính sổ, ánh nhìn đáp lại trên người An Thu đang dáo dác nhìn quanh ở bên ngoài. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, hình như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt ra từ nào, quay người bỏ đi.

Vì sự cố Hoắc Cảnh chen ngang, khoảng thời gian còn lại tôi và Thẩm Cảnh Trình đều chìm vào im lặng.

Lúc chia tay, Thẩm Cảnh Trình đột nhiên hỏi tôi: "Sư huynh, anh có hối hận không?"

Bước chân tôi khựng lại vài giây. Tôi không trả lời.

18.

Tôi lại về nhà muộn, lần này mẹ không nói gì thêm.

Ban đêm trời đất u ám, trút xuống một trận mưa rào ngang ngược. Tôi một mình đứng ngoài ban công ngẩn ngơ, ánh mắt vô định lướt qua bỗng dưng khựng lại khi chạm phải bóng người dưới lầu.

Mưa trút xuống ngày một lớn, nhưng người dưới lầu dường như chẳng hề có ý định rời đi. Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y, tựa vào tường rồi nhắm tịt mắt lại. Mưa xối xả bên ngoài như từng giọt từng giọt nện thẳng vào tim tôi. Đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay, càng lúc càng sâu.

Mãi cho đến khi mẹ đưa cho tôi một cây dù. Bà bình thản đến mức đường đột: "Giản Giản, muốn đi thì đi đi."

"Có lẽ chỉ khi dũng cảm đối mặt, con mới có thể thực sự buông bỏ tất cả."

Đôi bàn tay tôi run rẩy.

19.

Lại gần Hoắc Cảnh, tôi mới ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc. Anh ta ngồi xổm bên cạnh bệ đá, trông chẳng khác nào một con ch.ó mắc mưa.

Tôi giương dù che trên đỉnh đầu anh ta, thốt ra: "Hoắc Cảnh, anh bị bệnh à?"

Hoắc Cảnh ngước mắt nhìn tôi với ánh nhìn lờ đờ vì say khướt, rồi đột nhiên cười ngô nghê: "A Giản, em đến rồi."

Tôi khựng người..Chuyện tình của tôi và Hoắc Cảnh bắt đầu từ một trận cãi vã giữa anh ta và ông cụ nhà họ Hoắc. Cậu thiếu gia trẻ tuổi hăng hái không chịu nổi sự giáo huấn của người lớn, trong lúc tức giận đã bỏ nhà đi. Thế nhưng khi thực sự chạy trốn khỏi nhà họ Hoắc, anh ta mới phát hiện ra mình chẳng còn nơi nào để đi.

Khi ấy tôi thuê nhà sống một mình bên ngoài, chẳng biết Hoắc Cảnh đ.á.n.h hơi ở đâu ra địa chỉ của tôi, đối diện với đứa "kẻ thù không đội trời chung" này, anh ta ngượng ngùng gục đầu xuống: "Tống Giản, tôi không còn nơi nào để đi nữa rồi. Cậu rủ lòng thương thu nhận tôi với."

Tôi đã tiếp nhận củ khoai nóng tay này như thế đấy. Trong những ngày tháng "sống chung" đó, tình cảm của chúng tôi tăng nhiệt nhanh ch.óng.

Chúng tôi cũng không phải chưa từng cãi nhau. Những lúc cảm xúc kích động, tôi cũng từng lỡ lời bảo anh ta cút ra khỏi nhà tôi. Nhưng mỗi lần tôi nói như thế, Hoắc Cảnh chẳng hề phản bác, chỉ thích một mình ngồi xổm ở bồn hoa dưới lầu dỗi hờn.

Mãi đến khi tôi đi tìm anh ta, anh ta lại giống như hôm nay, như một con ch.ó ngốc nghếch lao về phía tôi mà cười: "A Giản, em đến rồi."

Ký ức gối lên thực tại khiến tôi chập chờn ngẩn ngơ. Ngay cả việc Hoắc Cảnh nắm lấy góc áo tôi, tôi cũng chẳng hề hay biết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bản Năng Lừa Dối - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD