Ban Ngày Bị Người Hướng Dẫn Độc Miệng Mắng Khóc, Ban Đêm Anh Ấy Quỳ Xuống Dỗ Dành - Chương 2

Cập nhật lúc: 01/07/2026 11:06

[Dạy mãi không tốt nghiệp có ảnh hưởng đến đ.á.n.h giá của giảng viên không?]

[Làm sao để chấm dứt mối quan hệ hướng dẫn với sinh viên một cách lịch sự?]

[Kẻ ngốc có thi đỗ cao học được không?]

Danh sách liệt kê tội trạng, đâu đâu cũng thấy tên tôi. Năm nay, nếu tôi còn chưa tốt nghiệp được, chắc anh phải nhập viện ICU mất.

Sau khi uống t.h.u.ố.c xong, Giang Hoài Xuyên cầm điện thoại lên, mắt bỗng sáng rực.

Tôi rụt rè mở lời: "Thầy ơi, thầy có thể đi cùng em tới gặp bạn trai qua mạng được không ạ?"

Giang Hoài Xuyên: "???"

"Anh ấy đang giận dỗi đòi chia tay với em, tưởng là em cố tình câu dẫn anh ấy! Thật ra mấy hôm đó em chỉ ở trên đồng không có sóng điện thoại thôi mà! Thầy đi cùng em, làm chứng giúp em với!"

Biểu cảm của Giang Hoài Xuyên khó tả: "Diệp Chiêu, cái đầu chứa toàn t.h.u.ố.c trừ sâu của em mà cũng biết yêu qua mạng sao? Em không sợ bị người ta bán đi còn giúp họ đếm tiền à?"

"Thầy ơi, anh ấy khác với những người khác!" Tôi giải thích.

"Khác thế nào? Ngày nào cũng chúc em ngủ ngon? Bảo bối ơi, em đang ở đó không, anh nhớ em lắm?"

Tôi giật mình: "Sao thầy biết?"

Anh vô cảm đáp: "Combo ba món của mấy vụ l.ừ.a đ.ả.o tình cảm đấy, mau tải app phòng chống l.ừ.a đ.ả.o về ngay."

"Không phải, anh ấy thực sự là tổng tài bá đạo! Vừa giàu vừa đẹp trai!"

Tôi và Giang Giang quen nhau trên một diễn đàn. Lúc đó có kẻ lên mạng chê bai tinh bột, nói rằng cơm hay bánh bao là loại tinh bột rác rưởi, là thứ mà bọn nghèo mới ăn.

Tôi lên tiếng ngay tại trận: "Chẳng lẽ lương thực nông dân trồng ra làm cho anh no quá rồi sao?"

Đối phương quay lại c.h.ử.i bới tôi là đồ nhà quê, bị chạm nọc.

Là anh đã khẩu chiến với kẻ đó trong phần bình luạn, c.h.ử.i đến mức đối phương phải tự kỷ xóa luôn tài khoản. Cuối cùng anh còn nhắn tin riêng cho tôi: [Đừng quan tâm lũ ngu đó, lúa mì và lúa nước mới là những loài thực vật vĩ đại nhất.]

Từ đó trở đi, chúng tôi bắt đầu trò chuyện với nhau. Mỗi ngày làm việc ngoài đồng mệt như cún, nhưng chỉ cần thấy tin nhắn của anh là bao nhiêu nỗi khổ đều cảm thấy xứng đáng.

Mấy hôm trước, anh gửi địa chỉ cho tôi, nói là muốn gặp mặt. Thế mà đúng lúc tôi đi làm đồng ba ngày liền, khiến anh hiểu lầm.

"Thầy ơi, thầy cứ đi cùng em quỳ xuống cầu xin anh ấy tha thứ là được rồi."

Giang Hoài Xuyên tức đến nghẹn lời: "Tôi cũng phải quỳ cùng em?"

"Dạ. Đông người thì anh ấy sẽ ngại từ chối ạ."

Tôi tung ra tuyệt chiêu: "Nếu không thì năm nay em vẫn không tốt nghiệp được đâu."

Giang Hoài Xuyên nhìn chằm chằm tôi năm giây. Biểu cảm trải qua đủ cung bậc: Tức giận - Bất lực - Chấp nhận - Siêu thoát. Cuối cùng trở về trạng thái bình thản.

"Được. Tôi phải xem xem đối tượng yêu qua mạng của em là loại yêu quái phương nào mà lại khiến em mê muội đến thế này!"

4.

Xe chạy được hai mươi phút thì dừng lại trước cổng khu chung cư đắt đỏ nhất thành phố.

"Chính là chỗ này!"

Tôi phấn khích chỉ cho anh xem, nhưng biểu cảm của Giang Hoài Xuyên lại có phần không đúng lắm. Anh nhìn chằm chằm vào cổng tiểu khu, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

"Bạn trai qua mạng của em ở đây à?"

"Đúng vậy, em nói cho thầy biết nhé, anh ấy thật sự là một tổng tài bá đạo đấy."

Giang Hoài Xuyên không nói gì. Anh lấy điện thoại ra, lướt lướt WeChat, rồi chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi. Sau khi ngây người ra một lúc, anh đột nhiên xuống xe.

"Tôi đi vệ sinh chút."

Giờ này mà chạy, không phải là kiếm cớ chuồn đấy chứ?

Tôi đợi mãi đợi mãi, vẫn không thấy Giang Hoài Xuyên quay lại, nhưng lại nhận được tin nhắn phản hồi từ bạn trai qua mạng.

[Bảo bối, anh đang đi công tác ở nước ngoài rồi.]

[Đợi anh về rồi nói được không?]

Tôi ngẩn người.

Nước ngoài? Không có ở nhà? Tôi đã nài nỉ giảng viên suốt dọc đường, thậm chí tư thế quỳ lạy cũng đã nhẩm trong đầu ba lần rồi, kết quả là anh ấy không có ở đây?

Tôi lại không nhịn được mà bật khóc.

Sau khi Giang Hoài Xuyên quay lại, anh không nhịn được mà cau mày.

"Lại sao nữa?"

"Anh ấy không chịu quay lại với em!" Tôi ngẩng đầu lên, khóc lóc như ma làm: "Anh ấy bảo đang ở nước ngoài! Rõ ràng là cố tình không muốn gặp em! Anh ấy khinh thường em vì em là dân làm ruộng!"

Giang Hoài Xuyên rút hai tờ giấy ăn đưa cho tôi.

Tôi tiếp tục gào khóc: "Em là đứa làm ruộng, không xứng với tổng tài bá đạo nhà người ta! Anh ấy chê trên người em có mùi t.h.u.ố.c trừ sâu! Chê tay em dính đầy bùn đất! Chê rau cải của em không có giá trị bằng báo cáo công ty của anh ấy!"

Giang Hoài Xuyên im lặng hai giây.

"Cậu ấy không hề khinh thường em."

Tôi ngẩng đầu hỏi: "Sao thầy biết?"

"Vì làm ruộng là việc tạo phúc cho nhân dân." Giang Hoài Xuyên hiếm khi không mỉa mai: "Tám tỷ người đều phải ăn cơm, không có nông dân thì em và thầy đều c.h.ế.t đói hết. Nếu một người vì chuyện này mà khinh thường em, thì người đó không đáng để em phải đau lòng."

Lời này... nghe có lý quá.

Tôi lau nước mắt, suy nghĩ một chút.

Đúng thế. Tôi làm ruộng thì sao chứ? Mướp tôi trồng cung cấp cho cả căng tin đấy thôi. Dù sao thì, làm ruộng cũng chẳng có gì đáng xấu hổ.

"Thầy ơi, thầy nói đúng." Tôi sụt sịt mũi.

Sau đó tôi cúi đầu nhắn tin cho Giang Giang: [Vậy em về trường trước đây bảo bối.]

[Đợi cà chua chín rồi em mang cho anh ăn nhé.]

Gửi xong, không thấy dấu chấm than đỏ xuất hiện. Ở bên cạnh, điện thoại của Giang Hoài Xuyên vang lên hai tiếng. Anh liếc nhìn, nhưng không hề động đậy.

Sau đó Giang Hoài Xuyên chở thẳng tôi về trường.

5.

Trở lại cánh đồng.

Ngô của đàn em trồng đã chín, vàng óng ả một vùng, nhìn từ xa cũng ra dáng ra hình lắm. Giang Hoài Xuyên đứng ở đầu ruộng, bẻ một bắp ngô, rồi im lặng.

Một bắp chỉ có đúng một hạt.

"Ăn ba mẫu ruộng mới được năm phần no, đúng là giống loài quý hiếm có một không hai." Anh không nhịn được mà khen ngợi: "Chu Lâm, em định bán thứ tuyệt phẩm này cho ai?"

Đàn em rụt cổ lại, lí nhí đáp: "Giảng viên, giống này tên là 'Nhất Tâm Nhất Ý' ạ. Ý nghĩa là đời này chỉ yêu một người! Có thể bán cho mấy người yêu đương mù quáng ạ!"

Mặt Giang Hoài Xuyên đen lại.

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Thầy ơi, dưa hấu không hạt của đàn chị cũng chín rồi ạ!" Đàn em bắt đầu tìm cách lôi tôi vào cuộc.

Giang Hoài Xuyên bổ dưa ra.

Lại là một khoảng lặng dài. Hạt dày đặc như kiến, ăn một miếng nhổ hạt mất nửa tiếng.

"Thầy ơi, có khi nào linh hồn của hai loại này tráo đổi cho nhau rồi không..."

Giang Hoài Xuyên hít sâu vài hơi.

Đúng lúc tôi tưởng anh sắp đuổi cả hai đứa ra khỏi môn phái thì anh lại ôm n.g.ự.c rồi lẳng lặng bỏ đi.

Tôi ngẩn ngơ.

Tôi và đàn em nhìn nhau.

"Đàn chị, sao thầy không mắng nữa nhỉ?"

Không ổn rồi.

Cực kỳ không ổn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ban Ngày Bị Người Hướng Dẫn Độc Miệng Mắng Khóc, Ban Đêm Anh Ấy Quỳ Xuống Dỗ Dành - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD