Bản Quy Hoạch Độc Bản - Chương 2: "em Sợ Tôi Sao."

Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:09

​Những ngày đầu tiên tại Cục quy hoạch đối với Lê Dao chẳng khác nào một cuộc huấn luyện quân sự thu nhỏ. 

Tạ Chính hoàn toàn không có sự ưu ái nào dành cho “con gái bạn thân”, ngược lại, anh dường như còn khắt khe với cô hơn bất kỳ ai.

​Sáng sớm, Lê Dao phải có mặt trước 30 phút để chuẩn bị trà và kiểm tra lại lịch trình làm việc trong ngày. 

Tạ Chính là người có thói quen làm việc cực đoan, anh không chấp nhận bất kỳ một lỗi sai nào dù là nhỏ nhất trên các bản báo cáo.

​"Font chữ không đồng nhất, căn lề trái lệch 0.2mm. Làm lại."​ Giọng nói trầm thấp của anh vang lên giữa văn phòng tĩnh lặng, lạnh lùng như một lưỡi d.a.o vừa rút ra khỏi vỏ. 

Lê Dao cúi đầu, hai tay siết c.h.ặ.t tập hồ sơ, giọng run run: “Dạ, em xin lỗi Cục trưởng, em sẽ đi sửa ngay ạ.”

​Cô xoay người bước ra ngoài, bóng lưng nhỏ nhắn lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố gồng lên để không bật khóc.

Tạ Chính nhìn theo cho đến khi cánh cửa gỗ lim khép lại hẳn, anh mới thả lỏng cơ thể, tựa lưng vào ghế da, đôi mắt thâm trầm nheo lại.

​Anh đưa tay bật màn hình máy tính phụ đặt ở góc bàn, màn hình này kết nối trực tiếp với hệ thống camera giám sát của toàn bộ tầng này, bao gồm cả vị trí bàn làm việc của thư ký tập sự ngay phía ngoài cửa.

​Lê Dao không hề hay biết, mỗi cử động của cô đều rơi vào tầm mắt của người đàn ông quyền lực ấy.

​Qua màn hình có độ phân giải cao, Tạ Chính thấy cô ngồi thụp xuống ghế, khẽ thở dài rồi đưa tay xoa xoa đôi mắt hơi đỏ, cô bắt đầu cặm cụi gõ phím, thỉnh thoảng lại c.ắ.n nhẹ môi dưới khi tập trung, một thói quen nhỏ nhặt mà anh đã vô tình ghi nhớ từ bao giờ.

​Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ lớn, phủ lên làn da trắng sứ của cô một lớp bụi sáng lấp lánh, từ góc độ camera phía trên cao, Tạ Chính có thể nhìn thấy độ cong mềm mại của cổ áo sơ mi, để lộ phần gáy trắng ngần và những lọn tóc con lòa xòa.

​Anh rít một hơi t.h.u.ố.c lá, làn khói xám bao phủ lấy khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính, Tạ Chính biết mình đang làm một việc không đúng mực. 

Anh là Cục trưởng, là bậc cha chú, là người nắm giữ cán cân quy hoạch của cả một vùng... vậy mà giờ đây, anh lại ngồi đây, trong bóng tối của văn phòng, để quan sát một cô gái mười tám đôi mươi như một kẻ rình rập.

​Một thứ d.ụ.c vọng lạ lẫm, nóng rực bắt đầu nhen nhóm trong lòng anh, đó không chỉ là sự ham muốn thể xác đơn thuần, mà là khao khát muốn bẻ gãy sự kiên cường của cô, muốn thấy gương mặt thanh thuần kia vì anh mà biến sắc, vì anh mà rơi lệ, hoặc... vì anh mà rên rỉ.

​Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ đen tối. 

Tạ Chính nhanh ch.óng chuyển màn hình sang bảng số liệu kinh tế, giọng nói lại trở về vẻ uy nghiêm thường nhật:

​"Vào đi."

​Lê Dao bước vào với bản báo cáo mới. lần này, cô tiến sát lại bàn làm việc của anh hơn, mùi hương thanh khiết từ cơ thể cô, mùi của bột giặt và một chút hương hoa nhài nhẹ nhàng xộc vào cánh mũi anh, đối chọi gay gắt với mùi t.h.u.ố.c lá nồng đậm.

​Tạ Chính nhận lấy tập hồ sơ, ngón tay anh cố tình lướt qua mu bàn tay của cô, Lê Dao giật mình, một luồng điện xẹt qua khiến cô rùng mình, tim đập loạn nhịp.

​"Cục trưởng... đã đúng ý anh chưa ạ?" Cô lí nhí hỏi, không dám ngước mắt nhìn anh.

​Tạ Chính không xem hồ sơ, anh đặt nó xuống bàn, ánh mắt nhìn xoáy vào đỉnh đầu cô, rồi hạ thấp xuống chiếc cổ thon dài đang ửng hồng.

​"Em sợ tôi sao." Anh đột ngột hỏi, thanh âm trầm đục hơn hẳn lúc nãy.

​"Dạ... không ạ... em chỉ sợ mình làm không tốt công việc thôi."

​Tạ Chính đứng dậy, tiến một bước về phía cô. Khoảng cách gần đến mức Lê Dao có thể cảm nhận được hơi nóng từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh tỏa ra, anh đưa tay lên, nhưng thay vì mắng nhiếc, anh lại chậm rãi vuốt lại lọn tóc đang rơi xuống trán cô, cử chỉ ấy vừa mang tính che chở của một người lớn, lại vừa mang theo sự chiếm hữu đầy ám muội.

​"Ngoan thì mới có thưởng, đừng để tôi thấy em mắc lỗi thêm lần nào nữa."

​Lê Dao đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở của anh phả vào đỉnh đầu khiến cô cảm thấy tê dại, cho đến khi anh quay lưng đi về phía cửa sổ, cô mới như được đại xá, vội vàng chào rồi chạy khỏi căn phòng ấy.

​Trong văn phòng, Tạ Chính nhìn xuống bàn tay vừa chạm vào tóc cô, anh khẽ siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.