Bản Quy Hoạch Độc Bản - Chương 25
Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:12
ánh đèn pha của chiếc xe quen thuộc quét qua cổng nhà ông Minh.
Tạ Chính bước xuống xe, lần này không phải với phong thái của một vị Cục trưởng đi thăm bạn, mà là một người đàn ông đến thăm hỏi gia đình người yêu.
Lê Dao chạy ra mở cửa, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ. Tạ Chính không ngần ngại nắm lấy tay cô ngay trước mặt ông Minh đang đứng ở hiên nhà, bàn tay anh siết c.h.ặ.t như một lời khẳng định.
Bước vào phòng khách, Tạ Chính đặt lên bàn một hộp trà ông Minh hay uống và một túi quà nhỏ, thái độ vô cùng cung kính.
Anh đứng thẳng, nhìn ông Minh rồi thong thả cất lời:"Chào chú Minh. Muộn thế này còn đến làm phiền chú, mong chú bỏ qua cho cháu."
Ông Lê Minh đang định nhấp ngụm nước, nghe thấy hai chữ "chú cháu" thì suýt sặc.
Ông trố mắt nhìn người bạn cũ vốn vẫn xưng anh gọi em với mình bao nhiêu năm qua, giờ đây lại gọi mình bằng "chú" một cách ngọt xớt.
"Chú... cậu Chính, cậu vừa gọi tôi là gì." Ông Minh lắp bắp, gương mặt hết đỏ lại tái.
Tạ Chính vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, không một chút gượng gạo:
“Cháu gọi chú là chú. Bây giờ cháu là bạn trai của Dao Dao, xét về lễ nghĩa, cháu phải gọi chú theo vai vế của cô ấy. Mong chú từ nay về sau đừng gọi cháu là Cục trưởng hay cậu Chính nữa, cứ gọi cháu là cháu cho thân mật.”
Ông Lê Minh cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nghẹn lại.
Gọi một gã Cục trưởng uy quyền, người mà mình từng nể trọng như bạn đồng lứa, bằng “cháu” cảm giác này không khác gì việc bị Tạ Chính "hạ bậc" một cách công khai nhưng lại vô cùng hợp lý.
"Cậu…" Ông Minh định phản bác nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Tạ Chính và vẻ mặt đầy hạnh phúc của con gái, ông đành c.ắ.n răng nhịn xuống.
"Được rồi. Cậu muốn gọi sao thì gọi, nhưng đừng tưởng gọi một tiếng "chú" là tôi sẽ dễ dãi với cậu."
Tạ Chính cười, nụ cười mang theo sự đắc thắng. Anh thản nhiên ngồi xuống cạnh Lê Dao, một tay đặt lên lưng ghế của cô.
"Cháu biết chú Minh luôn nghiêm khắc. Vì vậy từ nay cháu sẽ thường xuyên qua lại để chú "dạy bảo" thêm." Tạ Chính thong thả rót trà cho ông Minh, động tác cung kính đến mức khiến ông Minh cảm thấy mình như đang bị "áp chế" bởi sự t.ử tế của anh.
Cả buổi tối hôm đó, ông Lê Minh phải chịu đựng cảm giác kỳ lạ nhất đời mình, mỗi khi Tạ Chính mở miệng nói một câu “Thưa chú” “Cháu nghĩ là” ông lại cảm thấy sởn gai ốc.
Tạ Chính quá cáo già, anh dùng sự lễ phép làm v.ũ k.h.í vô hình để xác thực thân phận của mình.
Khi tiễn Tạ Chính ra xe, Lê Dao khẽ kéo áo anh, thì thầm:
"Anh làm bố em sắp phát điên rồi đấy, anh gọi bằng "anh" như cũ không được sao."
Tạ Chính dừng bước, kéo cô vào lòng dưới bóng tối của hàng cây, giọng anh khàn đặc:
“Không được. Đã là người một nhà thì phải đúng vai vế, anh muốn chú Minh quen dần với việc anh là bạn trai em, chứ không phải là… thôi. Không nói đến nữa.”
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô.
