Bản Quy Hoạch Độc Bản - Chương 45
Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:15
Lê Dao giật mình tỉnh giấc khi ánh hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm đỏ một góc căn phòng.
Giấc ngủ sâu không mộng mị giúp Lê Dao như được tái sinh, trí óc tỉnh táo và cơ thể không còn rã rời như trước. Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, cô đã thấy Tạ Chính đang ngồi ở sofa phòng khách.
Anh vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở nhưng đã tháo cà vạt, tay lướt trên máy tính bảng, ánh sáng xanh hắt lên gương mặt lạnh lùng.
Nghe tiếng động, Tạ Chính ngước lên, ánh mắt lướt qua gương mặt đã có chút hồng hào của Lê Dao rồi khẽ gật đầu: "Tỉnh rồi à. Vệ sinh cá nhân đi, anh cho em mười lăm phút."
Lê Dao vẫn còn hơi ngơ ngác hỏi: “Chúng ta đi gặp mẹ anh luôn bây giờ sao.”
Tạ Chính đặt máy tính bảng xuống, đứng dậy bước về phía Lê Dao, anh đưa tay sửa lại vài sợi tóc còn rối của cô.
"Gươm mài xong rồi, nhưng bụng đói thì đ.á.n.h đ.ấ.m gì. Trước khi đối mặt với mấy 'lão làng' đó, anh đưa em về nhà ba mẹ em ăn cơm. Lúc nãy anh có gọi điện cho chú Minh, mẹ em bảo hôm nay có món cá em thích."
Lê Dao sững người. Tạ Chính chưa bao giờ nói những lời hoa mỹ, nhưng mọi việc anh làm đều chứng minh anh trân trọng cô đến nhường nào.
"Nhanh đi, đừng để ba mẹ đợi lâu." Tạ Chính thúc giục, khóe môi khẽ nhếch khi thấy vẻ mặt xúc động của cô.
Anh muốn Lê Dao biết rằng, trước khi trở thành một "chiến binh" sắc sảo trên bàn nghị sự, cô vẫn là cô gái nhỏ được yêu thương, có một hậu phương vững chắc nhất phía sau.
