Bản Quy Hoạch Độc Bản - Chương 47
Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:15
Bữa cơm diễn ra dưới ánh nhìn "giám sát" của ông Minh. Mỗi khi Tạ Chính định gắp thức ăn cho Lê Dao, ông Minh lại hắng giọng một cái, khiến không khí có chút căng thẳng.
Tạ Chính hiểu ý, anh không làm những hành động quá thân thiết với Lê Dao, thay vào đó là rót trà cho ông Minh một cách lễ phép:
"Chú Minh, dự án lần này của Dao làm rất tốt. Hồ sơ sạch, tư duy sắc sảo, đúng là 'hổ phụ sinh hổ t.ử'. Chú chính là nền tảng tốt nhất để cô ấy học hỏi và mài sắc thanh gươm của mình."
Nghe đến đây, vẻ mặt ông Minh mới dịu đi đôi chút. Dù vẫn còn chút "gai" với Tạ Chính, nhưng sự công nhận về năng lực của con gái vẫn khiến ông thấy mát lòng.
Bà Dung ngồi bên cạnh, vừa xới thêm cơm vừa nhìn hai người đàn ông, lòng thầm thở phào: “Cậu Chính cứ khen làm dì mừng. Thôi, hai đứa ăn nhiều vào, gầy đi cả rồi.”
Bữa cơm kết thúc trong sự hài hòa mong manh.
Trước khi đi, Tạ Chính khẽ chào ông Minh và hứa với bà Dung có thời gian sẽ thường xuyên đưa Lê Dao về ăn cơm.
Bước lên xe, Tạ Chính thong thả khởi động máy nhưng chưa cho xe lăn bánh ngay. Anh nghiêng người về phía Lê Dao, thu hẹp khoảng cách đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi hương trên cơ thể anh.
Ánh mắt Tạ Chính dừng lại trên gương mặt Lê Dao, khẽ nhếch môi, giọng điệu mang theo vài phần "xấu xa" rõ rệt:
"Ba em có vẻ vẫn chưa muốn 'gả' thanh gươm này cho anh đâu. Nhưng không sao, chúng ta cứ về thường xuyên để 'hao gạo' nhà chú ấy, nói không chừng chú ấy sẽ sớm đổi ý, gả quách em đi cho rảnh nợ thôi.”
Lê Dao nghe vậy thì tim hẫng một nhịp, hơi thở bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Cô không dám đối diện với ánh mắt đầy ý vị của anh, chỉ biết đỏ mặt quay đi, giả vờ nhìn đăm đăm ra cửa sổ xe để che giấu sự bối rối:
"Anh... anh đừng có nói linh tinh."
Tạ Chính khẽ cười thấp trong cổ họng, anh quay lại ngồi ngay ngắn, một tay đặt trên vô lăng, tay kia hờ hững gõ nhịp như đang tính toán điều gì đó, rồi dứt khoát nhấn chân ga. Chiếc xe lướt đi trong bóng tối.
