Bàn Tay Trái Của Sự Sống - Chương 5
Cập nhật lúc: 16/09/2026 11:02
“Xin lỗi cô, đây là cuộc thi chuyên nghiệp. Hành vi gây rối của cô đã gây ảnh hưởng rất xấu, chúng tôi sẽ xử lý theo quy định pháp luật. Hiện tại mời cô rời khỏi đây.”
Bạch Du Nhiên lập tức hùa theo:
“Lê Âm, đừng tiếp tục làm mất mặt ở đây. Cô muốn nhằm vào tôi cũng được, nhưng lại chọn sai cách rồi. Cô tưởng cuộc thi chuyên nghiệp thế này là nơi cô muốn trà trộn vào thì vào sao?”
Tôi nhướng mày, cười lạnh:
“Người đang gây rối rõ ràng đứng ngay bên kia, sao anh không xử lý? Ngược lại lại muốn đuổi tôi — một giám khảo?”
Người quản lý ngoài mặt vẫn khách sáo, nhưng giọng rõ ràng đầy khinh thường:
“Các thí sinh ở đây đều là quán quân cấp tỉnh được mời tới đàng hoàng. Tôi không biết cô được ai đưa vào, nhưng hiện tại vẫn mời cô rời đi.”
Tôi bất lực thở dài.
Đúng là một đám người diễn hề.
Mấy hôm trước ban tổ chức còn đích thân cầu xin thầy tôi tới dự, tôi cũng đã hoàn tất mọi thủ tục đăng ký ở hậu trường.
Không ngờ bây giờ lại dám diễn trò như vậy.
Tôi đứng lên, nhìn thẳng về khu vực thí sinh nơi Bạch Du Nhiên và Lâm Trì đang ngồi, lạnh giọng:
“Bạch Du Nhiên, lần trước cô lấy trộm bản thảo của tôi, còn có người đứng sau dung túng, sau đó quay sang vu khống tôi ăn cắp. Tôi chưa tính sổ chuyện ấy, hôm nay cô lại muốn tái diễn thêm lần nữa?”
Tôi lấy điện thoại ra, lập tức đăng một bài Weibo.
Sau đó nhìn thẳng vào ống kính, lên tiếng rõ ràng:
“Xin lỗi mọi người, cho tôi mượn sân khấu này để làm rõ một chuyện. Tôi vừa tải toàn bộ chứng cứ lên Weibo, trong đó có thể nhìn thấy rõ thời gian sáng tác của tôi.
Ngoài ra tôi có một thói quen — tại vị trí có màu đậm nhất trong tranh, tôi luôn giấu tên mình vào.
Tôi thật sự rất tò mò, vì sao trong ‘tác phẩm gốc’ của Bạch tiểu thư lại có hai chữ ‘Lê Âm’? Hay là cô ấy thầm yêu tôi?”
Sắc mặt Bạch Du Nhiên lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Bình luận trực tiếp bắt đầu xôn xao, rất nhiều người quả nhiên đã tìm thấy chi tiết đó.
Dù vậy vẫn còn vài kẻ cố chấp không chịu thừa nhận.
Bạch Du Nhiên tiếp tục cãi:
“Lê Âm, chuyện đó cứ tạm gác sang một bên, nhưng cô vốn không nên xuất hiện ở đây.
Sự xuất hiện của cô chính là sự sỉ nhục đối với một cuộc thi chuyên nghiệp.”
Lâm Trì đứng bên cạnh cũng lên tiếng:
“Lê Âm, đừng tiếp tục làm trò nữa. Nếu em muốn chứng minh bản thân trong sạch thì chứng cứ cũng đã đăng rồi. Bây giờ em nên rời đi.”
Bên dưới, một số khán giả cũng bắt đầu phụ họa chỉ trích.
Tôi đưa tay chống trán, cảm thấy trước mặt toàn là một lũ ngu ngốc.
Tôi quay sang nhìn người quản lý kia:
“Anh đã từng xác minh thân phận của tôi chưa? Chưa biết rõ chuyện gì đã vội hùa theo người khác nghi ngờ. Đây là cái anh gọi là ‘chuyên nghiệp’ sao?”
Bị tôi hỏi thẳng, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi, lạnh lùng đáp:
“Cô à, tôi nghĩ chỉ cần là người có mắt đều nhìn ra cô thật sự có bất tiện. Đừng ép tôi phải nói quá trắng, đến lúc đó chỉ càng khó coi.”
Tôi nhìn hắn như nhìn một tên ngốc.
Trước ánh mắt của toàn bộ hội trường, tôi từ từ giơ tay trái lên.
“Tôi chỉ mất khả năng ở tay phải thôi. Chứ đâu phải cả hai tay đều không còn?”
Gương mặt người quản lý thoáng trở nên phức tạp.
Sau lưng hắn, Bạch Du Nhiên lập tức nhảy dựng:
“Lê Âm, cô nói dối! Trước đây cô chỉ biết dùng tay phải, tay trái thì làm được gì? Mới luyện được bao lâu mà đã dám chạy tới đây giả làm giám khảo!”
Nghe vậy, người quản lý kia như lập tức tìm được lý do, ánh mắt lại tràn đầy khinh thường.
Đúng lúc này, nhân viên hậu trường — người đã tiếp nhận đăng ký của tôi từ trước — vội vàng chạy thẳng lên sân khấu.
Anh ta ghé sát nói gì đó với MC vẫn luôn im lặng, sau đó lập tức cho người kéo tên quản lý kia xuống.
6
Sau khi xử lý xong, MC dường như cũng cảm thấy độ nóng đã đủ, cuối cùng bước ra giữa sân khấu để ổn định trật tự.
“Xin lỗi tất cả mọi người, phía ban tổ chức đã xác minh. Vị tiểu thư họ Lê vừa rồi chính là học trò của tiền bối Hạ đại sư. Năng lực của cô ấy trong giới đã sớm được công nhận. Ngoài ra, họa sĩ nổi tiếng trên mạng có biệt danh ‘Bàn tay trái của sự sống’ rất có thể chính là cô. Lần này cô được Hạ đại sư cử tới tham dự vòng sơ khảo.”
Lời vừa dứt, toàn bộ hội trường lập tức xôn xao.
Hạ đại sư là nhân vật cấp bậc đại sư trong giới quốc họa, đã nhiều năm không còn xuất hiện trước công chúng.
Hầu như chẳng ai từng nghe nói ông chính thức thu nhận đệ t.ử.
Còn cái tên “Bàn tay trái của sự sống” thì gần như ai cũng biết. Đây là một họa sĩ trẻ vừa nổi lên trong nửa năm gần đây, nổi tiếng nhờ dùng tay trái vẽ tranh. Những sinh vật nhỏ dưới ngòi b.út của cô đều có hồn, sống động tới mức giống như thật sự đang hít thở.
“Không thể nào! Hạ đại sư sao có thể nhận một kẻ cụt tay như cô? Cô có tư cách gì được ông ấy nhận làm học trò? Cô căn bản không biết vẽ bằng tay trái!” — Bạch Du Nhiên mất kiểm soát gào lên, mặt mũi đầy vẻ ghen ghét.
Sắc mặt tôi lập tức lạnh xuống, cuối cùng không còn nhẫn nhịn.
“Đủ rồi! Hết lần này tới lần khác cô đều dùng cánh tay của tôi để công kích cá nhân, đó chính là giáo dưỡng của Bạch tiểu thư sao? Hơn nữa, cánh tay tôi biến thành thế này vì sao, chẳng phải cô và người đứng bên cạnh hiểu rõ hơn bất kỳ ai à? Vì cô, hắn đã làm gì với tôi, các người thật sự nghĩ tôi không biết sao? Tôi chưa tính toán ngay, không có nghĩa mọi chuyện đã kết thúc.”
