Bạn Thân Của Anh Trai Muốn Làm Người Thứ Ba? - Chương 1
Cập nhật lúc: 03/07/2026 17:02
Nghỉ lễ xong quay lại trường, hai tay tôi xách nách mang bảy tám túi đồ lớn nhỏ, vừa thở hồng hộc vừa đập cửa phòng ký túc xá của anh trai rầm rầm.
"Anh ơi! Mở cửa mau! Em xách hết nổi rồi!"
"Đến đây!"
Cửa phòng cuối cùng cũng mở.
Tôi mệt lả người, thả phịch xuống ghế rồi chỉ tay năm ngón bảo anh trai gỡ đồ ra.
"Thịt bò kho mẹ làm đấy, với cả mấy bộ quần áo mang lên cho anh nữa, còn lại... anh tự xem đi!"
Nếu không phải tại anh trai tôi bị tạch môn phải ở lại trường thi lại không được về nhà, thì tôi cũng chẳng thèm chịu tội thay, bị mẹ bắt lên đây ship một đống đồ thế này đâu!
Tiếng nước chảy trong phòng tắm bỗng nhỏ dần.
Anh tôi như sực nhớ ra điều gì, bèn hét lớn về phía nhà tắm:
"Tạ Dữ Niên, Lạc Lạc đến phòng tìm tao này, lát nữa mày ra nhớ mặc quần áo vào nhé."
Người bên trong không đáp lại.
Anh tôi cũng chẳng bận tâm, tiếp tục cắm cúi dọn đồ.
Đến khi mở ra một bọc to đùng, đen xì một cục không ra hình thù gì, tay anh tôi bỗng run lên bần bật, ngước nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi:
"Cái này không lẽ là..."
"Anh nghĩ sao?" Tôi uể oải đáp lời.
Mẹ tôi, một người phụ nữ thét ra lửa ngoài xã hội, đội trời đạp đất không gì không làm được.
Duy chỉ có một sở thích nhìn thì tưởng bình thường nhưng lại vô cùng đáng sợ — đó là làm bánh.
Chỉ bằng một khay bánh cupcake, mẹ đã lập nên chiến tích lẫy lừng: tiễn cả nhà vào bệnh viện rửa ruột ngay đêm giao thừa!
Anh tôi nhắm nghiền mắt, nghiến răng nghiến lợi nói:
"Mày... ở nhà sao mày không biết đường khuyên mẹ hả! Cái thứ này ăn vào là đi chầu ông bà ông vải như chơi đấy!"
Hừ.
Nói thì nghe nhẹ nhàng lắm.
Nếu mà khuyên được thì nhà mình đã chẳng phải đi làm thẻ VIP năm của phòng rửa ruột bệnh viện!
Tôi đang định gân cổ lên cãi lý thì phía sau bỗng vang lên một tiếng "két".
Cửa nhà tắm được đẩy ra.
Tôi theo bản năng liếc mắt nhìn qua đó.
Và rồi, mắt tôi đóng băng luôn tại chỗ.
Tạ Dữ Niên chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ở nửa thân dưới.
Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt lười nhác, đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt ra sau, lộ ra những đường nét gương mặt góc cạnh và đầy cuốn hút.
Những giọt nước nương theo lọn tóc trượt qua đường xương hàm sắc sảo, rơi xuống những múi bụng săn chắc rõ rệt, rồi cứ thế chảy dài xuống dưới.
Anh tôi quay người lại, giật b.ắ.n cả mình:
"Vãi chưởng... Tạ Dữ Niên, tao bảo mày mặc quần áo rồi hãy ra cơ mà?"
Tạ Dữ Niên hơi mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác:
"Thế à? Xin lỗi nhé, mải nghĩ việc nên không nghe thấy."
"Cách âm phòng ký túc xá cùi bắp thế này mà mày bảo không nghe thấy á?"
Anh tôi lầm bầm một câu, rồi xua xua tay: "Thôi bỏ đi, mày mau vào mặc quần áo vào!"
Tạ Dữ Niên tùy tiện gật đầu, lấy chiếc áo thun từ trong tủ đồ rồi lại quay người đi vào phòng tắm.
Đến khi trở ra thì anh ta đã mặc quần áo chỉnh tề.
Chỉ là không hiểu sao chỗ trước n.g.ự.c lại bị ướt một mảng lớn.
Khối cơ n.g.ự.c săn chắc, lấp ló ẩn hiện dưới lớp áo mỏng, làm tôi cứ vô thức dán mắt vào đó mấy lần liền.
Anh trai tôi đi vào nhà tắm, nằng nặc đòi thay bộ quần áo khác rồi còn phải vuốt tóc các thứ mới chịu dẫn tôi đi ăn.
Tôi ngồi một mình ở ngoài, nhìn đi hướng nào cũng thấy sai sai, đành cắm mặt vào lướt điện thoại liên tục.
F5, rồi lại F5.
Một bài đăng bất ngờ đập vào mắt tôi:
[Lỡ thích bạn gái của thằng bạn cùng phòng thì phải làm sao?]
Cẩu huyết đấy! Kịch tính đấy!
Tầm này cứ phải hóng chút drama cho đỡ trống trải.
Tôi hào hứng bấm vào xem.
[Không phải clone tạo nhiệt, cũng không câu tương tác, tôi thực sự hết cách rồi mới lên mạng hỏi, mong mọi người nhẹ tay cho.]
[Chuyện là thế này, bạn cùng phòng của tôi có một cô người yêu rất xinh, kém tôi hai tuổi, thành tích học tập cũng rất tốt, lúc cười lên trông ngoan ngoãn, đáng yêu lắm...]
[Ngại quá, hơi lạc đề chút. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tim tôi đã đập loạn nhịp rồi.]
[Tôi cứ ngỡ đó chỉ là ảo giác, nhưng những lần gặp mặt sau đó, tôi lại càng ngày càng rung động vì cô ấy hơn.]
[Hôm nay, ngay vừa mới đây thôi, tôi đã làm một chuyện có lỗi với thằng bạn cùng phòng, tôi thật đáng c.h.ế.t. Nhưng mà, thằng bạn dẫn người yêu về phòng ký túc xá thì hoàn toàn không có lỗi gì sao?]
[Xin lỗi, cảm xúc tôi hơi kích động, tôi không có ý đó, bạn tôi vô tội, là do tôi quá ích kỷ và đố kỵ thôi, tất cả là lỗi của tôi.]
[Về phần người bạn đó, tôi nhất định sẽ tìm cách bù đắp, bất kể cậu ấy muốn tiền hay muốn gì khác, miễn là cậu ấy chịu nhường bạn gái cho tôi.]
[Tôi cũng là lần đầu gặp phải chuyện này, muốn hỏi kinh nghiệm làm người thứ ba của mọi người chút. Tất nhiên, tôi không có ý định làm tiểu tam thật đâu, chỉ là hỏi trước để chuẩn bị tinh thần thôi.]
Bài viết vừa mới đăng chưa được bao lâu mà số lượt bình luận đã nhảy lên tới cả ngàn.
[Giờ thì ai cũng lên mạng cào bàn phím được nhỉ, ngay cả một kẻ dòm ngó người yêu của bạn thân mà cũng tinh tướng thế à?]
