Bạn Thân "nhường" Thanh Mai Trúc Mã Cho Tôi - 2
Cập nhật lúc: 15/07/2026 05:01
Buổi hẹn hò đầu tiên của tôi và Chu Húc là ở rạp chiếu phim. Chúng tôi mua vé xem bộ phim tình cảm mới ra mắt mang tên Góa Phụ. Không lâu sau khi ngồi xuống, Tô Hân và bạn trai cô ấy cũng xuất hiện, ngồi ngay hàng ghế phía trước. Nội dung bộ phim thật ra rất cũ kỹ. Chẳng qua chỉ là nam nữ chính vì vô số lần bỏ lỡ mà không thể đến được với nhau. Thế nhưng Tô Hân lại khóc đến mức nước mắt giàn giụa. Hình như...cô ấy luôn dễ xúc động như vậy.
Tôi nhớ có một lần, trước khi tôi quen Chu Húc. Dưới ký túc xá có một nam sinh tỏ tình với bạn gái, nến được xếp thành hình trái tim, mặt đất phủ kín cánh hoa. Cậu ấy vừa đàn guitar vừa nói:
- Anh yêu em.
Cô gái còn chưa xuất hiện thế mà Tô Hân đứng trên ban công xem đã khóc trước. Cô ấy quay người ôm lấy tôi, nghẹn ngào nói rằng mình rất cảm động, chàng trai kia thật sự quá tốt. Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy. Một lúc sau mới nhỏ giọng hỏi:
- Chu Húc cũng rất tốt... đúng không?
Tiếng khóc của Tô Hân lập tức dừng lại. Cô ấy lau nước mắt, bất đắc dĩ nói:
- Tốt thì tốt thật đấy, nhưng tớ thấy khó chịu lắm. Bọn tớ lớn lên cùng nhau, sao tớ có thể thích anh ấy được chứ? Dù sau này không yêu nhau nữa thì anh ấy vẫn sẽ đối xử tốt với tớ thôi.
Có lẽ...tình cảm của cô ấy trước giờ chưa từng bị Chu Húc ảnh hưởng. Hoặc cũng giống như lời một bài hát, người được yêu thì luôn không biết sợ. Sau khi xem phim xong, bốn người chúng tôi cùng đi ăn. Trong suốt bữa cơm, Tô Hân và bạn trai liên tục gắp thức ăn cho nhau. Chu Húc chỉ cúi đầu gắp rau. Thật ra anh chẳng ăn được bao nhiêu. Trước khi chia tay, Tô Hân nói hai người họ còn phải đi dự sinh nhật bạn. Chu Húc im lặng rất lâu rồi mới lên tiếng:
- Uống ít rượu thôi.
Tô Hân cau mày, ôm lấy bạn trai, quay sang nhìn tôi.
- Vân Vân, anh ấy phiền quá. Bảo anh ấy tránh xa tớ một chút đi.
Tôi còn chưa kịp mở miệng Chu Húc đã nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi rời đi. Chúng tôi đi rất lâu, không ai nói với ai câu nào. Trong đầu tôi hiện lên vô số điều muốn nói. Cuối cùng, khi dừng trước một quán buffet, tôi mới nhìn anh.
- Chu Húc, để em nấu cho anh một bát mì nhé.
Trong quán ăn, anh ăn từng đũa mì rất chậm, khóe môi khẽ cong lên.
- Trông em chẳng giống người biết nấu ăn chút nào.
Tôi cười.
- Thật ra trước khi nói câu đó, em cũng không biết mình có làm được không. Dù sao... đây cũng là lần đầu tiên em nấu mì cà chua trứng.
Nụ cười trên môi anh càng rạng rỡ hơn.
- Thật à? Vậy thì tuyệt quá.
Nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh tai tôi bỗng nóng bừng. Đêm hôm ấy, tâm trạng của anh tốt hơn rất nhiều. Cũng từ đêm đó...anh dường như bắt đầu thật lòng chấp nhận tôi là bạn gái của mình. Sau này mỗi sáng, bất kể mưa nắng, anh đều mang bữa sáng đến cho tôi. Ngày lễ nào cũng chuẩn bị quà. Cuối tuần đều đưa tôi đi chơi. Thỉnh thoảng còn tạo cho tôi những bất ngờ nho nhỏ.
Có một lần, chúng tôi cùng leo núi ngắm bình minh. Ngồi trên đỉnh núi, xung quanh tràn ngập hương cỏ cây. Khi tia nắng đầu tiên ló lên nơi đường chân trời. Anh bất ngờ cúi xuống khẽ hôn lên má tôi. Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta chìm đắm. Anh nhìn tôi rồi nói:
- Triệu Tư Vân... anh thích em.
Từ rất lâu rồi, tôi luôn nghĩ Chu Húc sẽ không bao giờ thích mình. Bởi vì...tôi từng tận mắt chứng kiến anh thích Tô Hân đến nhường nào. Tô Hân và tôi là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau. Trong mắt bạn học, Tô Hân là cô gái xinh đẹp, rạng rỡ, giàu cảm xúc, chỉ cần nhìn một lần là sẽ thích. Còn tôi...không xinh đẹp bằng cô ấy, lại ít nói, trầm lặng. Nói trắng ra...tôi là một người rất nhàm chán. Nhưng khi Chu Húc nói:
- Triệu Tư Vân, anh thích em.
Sống mũi tôi bỗng cay xè. Trong lòng dâng lên một nỗi tủi thân khó hiểu. Giống như...tôi đã chờ câu nói ấy rất nhiều năm. Trong khi thực tế, lúc đó chúng tôi mới yêu nhau chưa đầy một năm. Chỉ là...không hiểu vì sao tôi luôn có cảm giác cuộc sống bình yên và hạnh phúc như thế này, chẳng khác nào một quả bong bóng. Sớm muộn gì...nó cũng sẽ vỡ. Mà Tô Hân...chính là cái gai luôn cắm trong quả bong bóng ấy.
Sau hai tháng hẹn hò, mối quan hệ giữa Tô Hân và bạn trai bắt đầu liên tục xảy ra mâu thuẫn. Ban đầu chỉ là những cuộc cãi vã vụn vặt vì màu son môi, sau đó dần leo thang thành xô xát, thậm chí phải nhập viện. Có một lần, tôi và Chu Húc đến ăn ở một nhà hàng mới khai trương. Các cặp đôi được giảm giá năm mươi phần trăm, nên tôi mới rủ anh đi cùng. Thế nhưng vừa lúc món ăn được bưng lên, điện thoại của Chu Húc lại đổ chuông. Người gọi đến là Tô Hân.
Khi chúng tôi chạy tới, Tô Hân đang ngồi trong phòng riêng, vừa khóc vừa uống rượu. Lý do chỉ là dạo gần đây bạn trai cô ấy quá bận, hai người cãi nhau vì không có thời gian hẹn hò. Tôi vốn nghĩ chỉ cần an ủi cô ấy vài câu là mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng không ngờ, cuộc điện thoại ấy chỉ mới là khởi đầu. Về sau, Tô Hân thường xuyên than phiền với tôi rằng bạn trai mình không đủ chu đáo, không đủ dịu dàng; mỗi lần cãi nhau thì xin lỗi lấy lệ, thậm chí còn qua lại với những cô gái khác. Cuối cùng, cô ấy luôn kết luận bằng một câu:
- Anh ta còn chẳng bằng Chu Húc.
