Bạn Thân Vứt Bỏ Tiểu Phượng Hoàng, Tôi Liền Nhặt Về - Chương 1
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:47
Cô bạn thân tranh thủ lúc tôi đang ngẩn ngơ thì chuồn mất tăm.
Bỏ lại một mình tôi.
Cách một tấm kính, tôi trừng mắt lớn nhìn mắt nhỏ với ông già.
Ông ấy nhận ra tôi rồi nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười nhạt.
Tôi không khỏi thầm cảm thán trong lòng, đúng là tâm lý vững vàng thật.
Ông ấy học đòi tụi trẻ hẹn hò qua mạng gặp mặt thì thôi đi, lại còn lén nuôi động vật được bảo vệ cấp quốc gia như "chim đuôi lửa Mặt Trời" nữa chứ!
Con chim nhỏ trên vai ông ấy tròn vo béo múp, bộ lông màu đỏ ấm áp xếp chồng lên nhau trông giống hệt một cục bông xù.
Cái mỏ có màu đỏ san hô nhạt, trên đầu còn có một chùm lông vàng ngắn ngủn.
Vừa rồi còn ngẩng cao cằm mà lúc này lại tự cuộn tròn cả người lại.
Mấy chiếc lông vàng cũng rũ xuống, trông vô cùng mất mát và đáng thương.
Điện thoại trong túi bỗng rung lên.
Là Giáo Khả Kỳ.
[Tôi bảo với anh ta là tới cửa rồi, vào ngay đây.]
[Cậu chạy không thoát đâu, Vụ Đồng. Cậu đi gặp thay tôi đi mà.]
[Tôi đã hủy tài khoản rồi đấy.]
[Tuy anh ta có tuổi nhưng rất nhiều tiền. Cậu sẽ không chịu thiệt đâu.]
[Chẳng phải cậu đang thiếu tiền sao? Tôi chưa thấy cậu trang điểm hay mua quần áo mới bao giờ cả.]
Qua lớp kính, điện thoại của ông lão sáng lên, ông ấy cúi đầu đọc tin nhắn.
Con chim nhỏ màu đỏ cũng bay từ vai ông ấy xuống mặt bàn.
Cơ thể nặng nề nhún nhảy đàn hồi, bộ lông trên bụng nhìn là biết cực kỳ mềm mại.
Khiến người ta không kìm được mà muốn nhào nắn một trận cho đã tay.
Nội tâm tôi đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt.
Tôi không muốn quản Giáo Khả Kỳ nữa nhưng nếu bỏ lỡ hôm nay, có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội nào được sờ chim đuôi lửa Mặt Trời nữa đâu!
Tôi c.ắ.n răng một cái, cuối cùng vẫn xoay người, quay đầu lại và đẩy cửa bước về phía ông lão tựa như đã hạ quyết tâm gì đó.
"Chào bác, cháu là Lạc Vụ Đồng, đối tượng hẹn hò qua mạng của bác đây ạ. Để bác đợi lâu rồi nhé!"
Tôi ngồi xuống đối diện ông lão, ánh mắt không kìm được mà cứ dán theo con chim nhỏ màu đỏ.
Con chim nhỏ đứng dậy nhìn tôi, khẽ kêu lên hai tiếng "chiu chiu", nghe êm tai như tiếng nhạc thần tiên vậy.
Nó nhảy nhót đi từ bên kia bàn tới, đậu ngay cạnh tay tôi.
Cưng quá đi! Muốn sờ ghê!
Ông lão lập tức phủ nhận lời tôi nói: "Xin lỗi cô. Tôi không phải."
"Đối tượng hẹn hò qua mạng của cô hôm nay không đến."
Hả?
"Vậy... Vậy còn anh ấy?"
Ông lão cúi đầu nhìn xuống mặt bàn.
Con chim nhỏ dùng cái đầu lông xù cọ cọ vào ngón tay tôi.
Mấy chiếc lông vàng ngắn nhẹ nhàng lướt qua kẽ tay, ngứa ngáy đến tận đáy lòng.
Đáng yêu quá! Thân thiện quá! Muốn hôn ghê!
Ông lão khẽ ho một tiếng: "À... Hôm nay thiếu gia có việc đột xuất nên không đến được."
"Tôi là quản gia của anh ấy."
02
Hay thật đấy, hóa ra đối tượng hẹn hò qua mạng không phải là ông lão này.
Hơn nữa, đã thế kỷ 21 rồi mà vẫn có cái nghề quản gia thế này cơ à.
Bộ có tước vị nào cần thừa kế hả?
Ông lão không đợi tôi trả lời, đã lấy từ phía sau ra hai chiếc túi đựng quà: "Cô Lạc, xin lỗi vì có việc ngoài ý muốn."
"Thiếu gia... Bị chơi khăm nên giờ hình ảnh đang bị tổn hại."
"Đợi khi khôi phục lại, nhất định anh ấy sẽ đến gặp cô ngay lập tức."
"Mấy món quà này coi như để tạ lỗi."
Nghe thấy nhắc đến "thiếu gia", ngụm nước tôi vừa uống suýt thì phun ra ngoài.
Tôi liếc sơ qua đống quà tặng.
Hermès, Rolex, Chaumet.
Xem ra đúng như lời Giáo Khả Kỳ nói, quả là một vị thiếu gia chân chính chịu chi.
Bây giờ mà nói cho cô ta biết sự thật, chắc cô ta phải chạy nước rút một trăm mét để quay lại mất.
Tôi dùng 0.01 giây để đẩy hết đống quà trở lại: "Không cần đâu ạ, cảm ơn bác."
Con chim nhỏ đang cọ tay tôi bỗng ngẩng đầu lên, ngơ ngác kêu lên vài tiếng, có vẻ không vui lắm.
Tay ông quản gia cũng khựng lại: “Là... Đều không thích sao?"
Hả?
Tôi vội xua xua tay: "Không phải không phải ạ."
"Cháu bình thường không hay dùng đồ hiệu cho lắm."
Bầu không khí trên bàn nhất thời trở nên hơi gượng gạo: "Nhưng thiếu gia nói cô thích đồ hiệu nhất mà."
"Không chuyển khoản thì không cho nhắn."
"Còn nói đây là cảm giác có nghi thức."
...
Giáo Khả Kỳ! Đào mỏ trắng trợn thế cơ à! Lại còn chẳng thèm diễn luôn!
Tôi ngẩng đầu lên, ông lão và con chim đều đang mang ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn tôi.
Con chim nhỏ kêu "gù gù" hai tiếng, trông có vẻ hơi tủi thân.
Chẳng lẽ lại phát hiện ra tôi là hàng giả rồi sao! Nhưng mà tôi còn chưa được sờ con chim nữa!
Tôi uống ừng ực hai ngụm nước và tiếp nhận món quà.
"À, không phải không thích đâu."
Đợi mình chơi chán với con chim rồi hãy nói thật vậy.
Tôi cố gượng gạo ứng phó với ông lão vài câu, cuối cùng cũng đành ngửa bài: "Hôm nay thời tiết đẹp thật đấy... Phải rồi, chim nhỏ này là giống gì vậy ạ?"
"Là chim đuôi lửa Mặt Trời ạ?"
"Loài này không được nuôi cá thể chứ nhỉ?"
Như thể nghe hiểu lời tôi nói, con chim nhỏ ngẩng phắt đầu lên rồi kêu "chíp chíp" với tôi một tiếng, đôi cánh nhỏ vỗ vỗ để lại một chiếc lông vũ màu vàng trên mặt bàn. Tôi nhanh ch.óng lén nhét chiếc lông vũ vào tay áo.
"Không phải chim đuôi lửa Mặt Trời... Mà là một giống loài độc đáo và cổ xưa hơn nhiều."
Ông ấy thấy tôi nhìn chằm chằm con chim không chớp mắt thì mỉm cười: "Cô muốn sờ nó chút không? Đây là cục cưng của thiếu gia đấy."
Tôi nhận được sự cho phép thì lập tức ra tay.
Con chim nhỏ nhảy tưng tưng vào lòng bàn tay tôi, kêu "chíp chíp".
Tôi toại nguyện xoa được chiếc bụng tròn xoe của nó.
Trời ơi! Người ngắm chim mười năm trời, lần đầu tiên gặp được một con chim đẹp và thông minh hiểu tiếng người thế này!
Phải chơi cho đã cái nết một lần luôn mới được!
Quản gia già cứ mấp máy môi nói gì mà "thiếu gia", "tiểu thư", tôi chẳng lọt tai câu nào.
Hồi lâu sau, ông ấy cuối cùng cũng chịu không nổi sự lạnh nhạt này: "Cô Lạc."
Tôi "dạ" một tiếng, âm thầm đặt con chim nhỏ trở lại mặt bàn.
Xem ra bọn họ sắp đi rồi.
Nếu bây giờ nói thật thì liệu có được tha thứ, nhân tiện ứng tuyển làm bảo mẫu cho chim luôn không nhỉ?
Tôi đắn đo mở lời: “Ngài quản gia, thật ra cháu vốn không phải là..."
"Có thể phiền cô chăm sóc giúp con chim của thiếu gia trong hai ngày không?"
Hai giọng nói vang lên cùng một lúc, khiến tay đang chơi với chim của tôi giật mình thon thót.
Chăm sóc chim? Hai ngày? Là tôi sao?
Tôi khó tin ngẩng đầu nhìn quản gia: "Vâng. Mấy ngày nay tôi có việc phải đi công tác, thiếu gia... Cũng không có ở đây, không ai chăm sóc nó cả."
"Cô có vẻ rất thích con chim nhỏ này nên..."
"Hơn nữa cô vốn dĩ cũng là bạn gái..."
"Không thành vấn đề!"
Con chim nhỏ bay lên vai tôi, dùng cánh cọ cọ vào tai tôi, kêu "chíp chíp" trông như đang bày tỏ nó rất muốn về nhà cùng tôi vậy!
Ái chà! Trái tim tôi sắp tan chảy rồi đây này!
Mặc kệ thiếu gia hay lão gia gì sất, con chim này, tôi chốt đơn rồi!
