Bạn Thân Vứt Bỏ Tiểu Phượng Hoàng, Tôi Liền Nhặt Về - Chương 3
Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:48
Tôi vừa nhảy cẫng lên vừa ném gối, chăn, đèn bàn vào người anh ấy: "Đồ lưu manh! Đồ khốn! Đồ hái hoa tặc!"
"Sao anh vào được nhà tôi! Anh đã làm gì rồi!"
Tôi định báo cảnh sát nhưng điện thoại hết pin nên vội chạy vào bếp cầm con d.a.o phay trong tay.
Người đàn ông đứng dậy định giải thích nhưng khi nhìn thấy phần dưới của anh ấy, tôi lại hét lên: "Đồ biến thái! Á! Cứu với!"
Anh ấy vội vàng chộp lấy cái chăn quấn lại, ánh mắt vừa ngượng ngùng vừa hối lỗi: "Em dừng lại một chút, nghe tôi giải thích được không."
Tôi đứng ở cửa mà giơ d.a.o phay về phía anh ấy: "Sao anh biết tên tôi?"
Dù có ngủ say đến đâu, bên cạnh có thêm một người đàn ông to xác mà không cảm nhận được gì thì thật vô lý.
Khóa cửa không bị cạy, tôi ở tầng 17, anh ấy lên bằng cách nào?
Người đàn ông hít sâu một hơi, những giọt mồ hôi lăn từ cằm xuống yết hầu rồi lăn xuống cơ n.g.ự.c.
Tôi nhìn thoáng qua hai điểm hồng nhạt đó, lập tức lắc đầu xua đi tạp niệm: "Anh rốt cuộc là ai."
Người đàn ông thấy tôi đã bình tĩnh lại thì hơi nghiêng đầu tránh ánh mắt tôi.
Trên mặt ửng lên hai vệt hồng.
"Tôi là chú chim nhỏ đây."
...
?
Chú chim nhỏ? Chim biến thành người?
Tôi nhìn quanh, chú chim thực sự không có ở đó nhưng chim biến thành người, thật hay giả vậy?
Tôi dùng chút pin cuối cùng gọi cuộc gọi khẩn cấp.
"Alo, có phải bệnh viện tâm thần không..."
"Đợi đã!"
Người đàn ông quấn chăn lảo đảo chạy đến trước mặt tôi, giật lấy điện thoại.
"Tôi thực sự là chú chim nhỏ..." Trên mặt ngoài vẻ ửng hồng, còn thêm cả vẻ tủi thân.
"Tôi thực sự mà! Tôi có thể chứng minh!"
Anh ấy chưa kịp để tôi nói gì, đã lập tức biến thành chú chim nhỏ rồi lại từ chú chim biến thành đàn ông.
Anh ấy lại hoảng loạn quấn c.h.ặ.t chăn nhưng vẫn bị tôi nhìn thấy hết.
Đàn ông, chim nhỏ, cơ n.g.ự.c, cơ bụng.
Không biết nên sốc cái nào trước.
Người đàn ông kéo chăn tiến lại gần tôi hai bước.
"Vụ Đồng… Tôi thực sự là… Chim nhỏ."
"Cũng là... Đối tượng hẹn hò qua mạng của em."
"Hôm qua bị chị tôi chơi xấu, không biến hình được, chỉ có thể giữ hình dạng chim nhỏ... Tôi còn sợ em ghét chim."
Anh ấy nói đến đây thì khựng lại, từ má đến tận vành tai đều đỏ ửng, giọng nói mang theo dư vị vô tận.
"Không ngờ, em lại thích tôi đến thế."
"Em đã... Xem hết, sờ hết rồi... Còn hôn tôi nữa."
Hôm qua con chim này còn rúc vào n.g.ự.c tôi.
Ai mà ngờ được không phải chim bình thường mà là đàn ông!
Anh ấy bước đến trước mặt tôi.
Gió nhẹ thổi bay rèm cửa, ánh nắng vụn vặt rải trên mái tóc vàng và đôi mắt màu hổ phách của anh ấy.
Sống mũi cao thẳng, đường xương hàm sắc sảo thế này, đây là lần đầu tiên tôi thấy.
Ánh mắt anh ấy tập trung đầy thâm tình, khiến tôi nổi cả da gà.
Tôi vội vàng cúi đầu, đập vào mắt là cơ bụng trắng sữa của anh ấy với từng múi rõ ràng.
Những giọt mồ hôi li ti từ từ chảy xuống theo rãnh bụng, tôi nuốt khan một cái.
Nhìn xuống nữa... Nhìn xuống nữa thì bị che mất rồi nhưng tôi đã được chiêm ngưỡng hai lần, biết rõ nó hùng vĩ đến mức nào.
Tôi nhìn lên cũng không được, nhìn xuống cũng không xong, đành phải nhìn thẳng vào hai điểm hồng nhạt trên n.g.ự.c anh ấy.
"Vậy anh là thú nhân à?"
Mắt anh ấy sáng lên, kéo tay tôi: "Không hẳn... Chúng tôi cao cấp hơn thú nhân nhiều. Tôi là thần thú."
"Vậy là thần thú nhân."
Anh ấy bĩu môi: "Em nói sao thì là vậy đi."
Hai tay anh ấy cẩn thận nâng mặt tôi lên.
Đôi mày sâu thẳm mà dịu dàng, lấp lánh như đêm mùa hè.
Nhìn đến mức tôi choáng váng đầu óc.
"Vụ Đồng, xin lỗi em." Giọng anh ấy khàn khàn.
"Tôi biết giấu em là không đúng, tôi chỉ là sợ thôi."
"Em đưa tôi về nhà, đối xử với tôi tốt như vậy."
Anh ấy nhẹ nhàng ôm lấy tôi, vùi đầu vào hõm cổ tôi cọ tới cọ lui: "Em sẽ không giận tôi, đúng không?"
"Em đã sờ khắp người con chim này rồi, em phải chịu trách nhiệm, không được bỏ mặc tôi."
"Loài chim rất chung thủy, cả đời chỉ yêu một người."
"Em đã chiếm mất suất đó rồi."
Khoảng cách quá gần, tôi nghe rõ nhịp tim mạnh mẽ của anh ấy mà má cũng dần nóng lên.
Sao lại có chuyện này cơ chứ... Một cô nàng mê trai, thích chim lại gặp phải một anh chàng đẹp trai có bản thể là chim.
Tôi hắng giọng, bàn tay đặt sau lưng anh ấy khẽ vuốt ve.
Tôi cảm nhận cơ lưng săn chắc, hình dáng tuyệt đẹp của anh ấy.
"Trước đây anh từng có bạn gái, thanh mai trúc mã, hay ánh trăng sáng nào chưa?"
"Chưa từng!"
Anh ấy lắc đầu trong lòng tôi, mái tóc mềm mại cọ vào mặt tôi ngứa ngáy: "Chỉ có mình em thôi! Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy em, tôi đã thích em rồi!"
"Từ thể xác đến tâm hồn tôi đều trong sạch."
"Loài chim vốn rất giữ mình."
Tôi ôm lấy cổ anh ấy.
Đôi mắt anh ấy ươn ướt. Đôi môi đỏ mọng, trông rất đàn hồi.
Tôi nhắm mắt lại, hôn lên.
07
Sau một hồi giao lưu sâu sắc, một ngày sắp trôi qua.
Tôi nằm bẹp trên giường như muốn rã rời, con chim nhỏ đang mát xa toàn thân cho tôi.
Một con chim nhỏ xíu vậy mà biến thành người lại mạnh mẽ đến thế.
Tốc độ tấn công vừa nhanh vừa bền bỉ.
Sau khi nghỉ ngơi một lát, tôi lại quay sang nhìn mặt con chim nhỏ.
Mày kiếm mắt sáng, trông rất cứng cỏi sắc sảo nhưng tính cách lại bám người vô cùng.
"Vậy rốt cuộc anh là chim gì? Thần thú?"
Anh ấy ghé sát lại hôn lên má tôi một cái: "Tôi là phượng hoàng."
"Cái gì?" Tôi ngồi bật dậy: "Vậy anh có biết niết bàn các thứ không? Khi nào cho tôi xem chân thân của anh đi!"
Anh ấy ấn tôi xuống giường tiếp tục mát xa: "Đó là phượng hoàng phương Tây, chúng tôi không niết bàn."
"Chân thân đợi tôi hồi phục hoàn toàn sẽ cho em xem."
Tôi lười biếng đáp "Ồ" rồi nói: "Làm bạn gái của phượng hoàng có yêu cầu gì không."
"Không có đâu! Phượng hoàng không chịu nổi sự lừa dối, ngoài ra thì chẳng có yêu cầu gì cả!"
Lừa dối...
Tôi rùng mình một cái.
Vậy chuyện tôi không phải là đối tượng hẹn hò qua mạng của anh... Có tính là lừa dối không?
"Em sao thế? Vụ Đồng." Con chim nhỏ kéo tôi dậy ôm lấy, hôn lên tai tôi.
"Có một chuyện này."
Tôi trấn tĩnh lại: "Chuyện gì."
Mặt anh ấy lại đỏ lên: "Có thể giúp tôi... Lấy vài bộ quần áo không."
08
Quản gia Hồ hẹn tôi ở cửa khách sạn tập đoàn Bạch Phụng để nhận quần áo.
Không chỉ có của con chim nhỏ mà còn có của tôi nữa.
Tôi nghĩ đến con chim nhỏ đang trần như nhộng, cầm lấy đồ định đi ngay nhưng chợt nhớ ra một chuyện.
"Quản gia Hồ."
