Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn - Chương 292: Mãn Mãn Nhớ Cha, Thư Tình Của Thao Hán Gửi Vợ
Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:36
Long Ngọc Kiều mang theo ba trăm đồng, đi đến Bắc Thành. Tuy nhiên, điều khiến cô ta phiền não là Lục lão thái, Lục Thừa và cả bốn đứa trẻ cũng đi theo.
Không chỉ có vậy.
Bà ta còn rêu rao chuyện cô ta đã kết hôn sinh con cho toàn trường biết. Đặc biệt là Lan Lan, gặp ai cũng nói bà ta là mẹ chồng của Long Ngọc Kiều, còn kéo người ta lại giới thiệu bốn đứa cháu nội.
Long Ngọc Kiều chưa bao giờ cảm thấy mất mặt đến thế.
Nhưng nếu không đưa bọn họ theo, Lan Lan sẽ khóc lóc ỉ ôi ở nhà cả ngày lẫn đêm, gào thét rằng cô ta muốn bỏ chồng bỏ con. Thời gian dài, người trong thôn cũng bắt đầu nghi ngờ...
Thậm chí Lục Thừa còn chằm chằm nhìn cô ta, cô ta muốn lặng lẽ rời đi cũng là chuyện khó khăn.
Cực chẳng đã, cô ta đành phải đưa cả Lan Lan, bốn đứa trẻ và Lục Thừa cùng đến Bắc Thành báo danh...
Chưa hết, khi nhìn thấy thành phố lớn, Lục lão thái liền không muốn về nữa, mơ tưởng đến những ngày tháng ở nhà lầu, dùng điện thoại, đèn điện, dặn dò Long Ngọc Kiều: "Ngọc Kiều, con không được bỏ chồng bỏ con đâu đấy. Mẹ nhớ kỹ trường của con, tên thầy cô giáo của con, người trong ký túc xá tên gì rồi. Đến lúc đó, con có tiền đồ rồi thì không được quên công ơn mẹ trông con cho con đâu."
"Mẹ còn phải ở nhà lầu nữa, đến lúc đó, mụ Phùng 'Thả Rắm' kia sao mà so được với mẹ."
Trong lòng Long Ngọc Kiều chán ghét tột cùng, nhưng biết tính nết của Lan Lan, lúc này mà từ chối thì bà ta chắc chắn lại lăn ra ăn vạ. Cô ta cũng chẳng buồn từ chối nữa, ậm ừ đồng ý rồi tống người lên xe.
Lục Thừa nhìn Long Ngọc Kiều với ánh mắt phức tạp. Giữa hai người có không ít xích mích, nhưng khoảnh khắc chia tay khi lên tàu hỏa, nhìn qua cửa sổ thấy cô ta đứng đó duyên dáng yêu kiều, trong lòng Lục Thừa nảy sinh một cảm giác rằng hai người bọn họ ngày càng xa cách.
Dường như không còn ở cùng một thế giới nữa.
Lục Thừa bỗng nhiên kéo cửa sổ xe xuống, hướng về phía Long Ngọc Kiều hét lớn: "Ngọc Kiều, em yên tâm, về nhà anh cũng sẽ học tập! Anh sẽ đến tìm em."
Long Ngọc Kiều vừa mới thở phào nhẹ nhõm, bị câu nói này của Lục Thừa làm cho cơn bực bội lại nghẹn ứ trong lòng. Cái gia đình vô liêm sỉ này.
Mấy năm sống ở trong thôn, cô ta có khác gì bị lừa bán đến đây đâu!
Có Thẩm Vũ và Hứa Nhân, quả thực đã làm đảo lộn tất cả mọi thứ của cô ta.
Long Ngọc Kiều không đáp lại lời Lục Thừa. Đợi tàu hỏa đi khuất hẳn, Lan Lan và Lục Thừa mang theo bốn đứa trẻ rời đi, mang theo cả những điều nhơ nhuốc của cô ta đi hết...
Lúc này Long Ngọc Kiều mới thở phào một hơi dài.
Cô ta sắp bắt đầu cuộc sống đại học tươi đẹp của mình rồi!
*
Bên kia, Thẩm Vũ và Hứa Nhân đi đến phòng truyền tin.
Lúc hai người đến, đầu tiên nhìn thấy Trình Bạch Tuyết đang gọi điện thoại, cũng không biết là gọi cho cha Trình hay là Trình Dã, trong lời nói đều là than phiền về sự không thoải mái ở nơi này.
Hứa Nhân nhận được thư do Lục Diệp gửi đến. Vừa mở phong bì ra, hai tấm ảnh đã rơi xuống trước. Có ảnh chụp chung của hai người, còn có ảnh chân dung đầu to của Lục Diệp. Một khuôn mặt đẹp trai chiếm trọn tấm ảnh nhỏ xíu, lúc chụp hình dường như còn đang cười.
Hứa Nhân nhìn thấy mà bất lực, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong.
Đọc nội dung bức thư, càng xem ý cười trong đáy mắt càng sâu. Thẩm Vũ tò mò kiễng chân nhìn một cái, giọng điệu âm dương quái khí nói: "Vợ ơi, anh nhớ em quá, ngủ không được, em có nhớ anh không..."
Hứa Nhân nhanh ch.óng cất thư đi, vành tai đỏ bừng, định đưa tay cù lét Thẩm Vũ.
Thẩm Vũ vội vàng xin tha: "Đừng đừng, Phùng Nhị Bảo gửi thư cho tao này."
Nghe thấy tên Phùng Nhị Bảo, Hứa Nhân mới dừng lại. Có người chú ý đến bên này, cô lại khôi phục dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng thường ngày.
Thẩm Vũ mở thư ra, càng đọc mày càng nhíu lại.
Vừa nói vừa đưa cho Hứa Nhân: "Phùng Nhị Bảo nói thư của hắn căn bản không ra khỏi thành phố, đã có người đến tìm hắn nói chuyện rồi, bảo hắn đừng vì tư lợi của bản thân mà hủy hoại tiền đồ của người khác."
Nói rồi Thẩm Vũ đưa thư cho Hứa Nhân: "Mày tự xem đi."
Hứa Nhân xem xong cũng không ngạc nhiên lắm: "Lúc tao thu thập chứng cứ đã cảm thấy khó khăn rồi. Người xóa bỏ hồ sơ cho cô ta làm việc rất sạch sẽ, chứng cứ tao đưa cho mày cũng không hoàn toàn đầy đủ, chẳng qua là thăm dò một chút thôi."
"Người mà Long Ngọc Kiều tìm được, tuyệt đối không thể là người cô ta quen ở nông trường. Những cái khác tao đã tra rồi, cô ta không có cơ hội quen biết người khác, ngược lại tra được cô ta có mấy bức thư gửi đến tỉnh thành, người nhận là một người họ Phùng."
Không phải nông trường, mà là tỉnh.
Mắt Thẩm Vũ bỗng mở to, liếc nhìn Trình Bạch Tuyết vẫn đang gọi điện thoại trong phòng truyền tin. Lại gần một chút còn có thể nghe thấy tiếng Trình Bạch Tuyết than vãn: "Cha, con nhớ cha rồi, sắp đến ngày giỗ của mẹ con rồi, cha cho con về đi."
"Tại sao lại bắt con bỏ trường đại học trước đó rồi thi lại vào cái nơi chim không thèm ỉa này chứ, cha không biết đâu, người ở đây đều bắt nạt con..."
Đợi đến khi cô ta đi ra.
Thẩm Vũ kéo Hứa Nhân sang một bên, hạ giọng nói: "Liệu có phải là..."
"Trình Vĩ."
Thẩm Vũ còn chưa nói hết câu, Hứa Nhân đã thốt ra một cái tên.
Nghĩ theo hướng này thì càng nghĩ càng thấy có khả năng, Thẩm Vũ nói: "Trong sách đâu có chuyện Trình Bạch Tuyết bỏ học đại học, rồi lại thi đại học lại vào đây đâu."
Thẩm Vũ chỉ về hướng Cảng Thành: "Trình Bạch Tuyết đến đây thật kỳ lạ, nếu muốn chạy trốn thì tiện hơn nhiều."
Kiếp trước Hứa Nhân đi lại giữa hai nơi này không ít, tự nhiên biết từ đây rời đi thuận tiện đến mức nào.
Thậm chí vì khoảng cách hai nơi gần nhau, hiện tại chênh lệch tiền lương giữa hai bên khá lớn, không ít người còn trực tiếp bơi qua vào đêm khuya...
Hứa Nhân nói: "Nếu là nhà họ Trình, vậy thì mọi chuyện đều thông suốt rồi. Năm đó ông ta vì chuyện của Lục Minh mà đến, lãnh đạo của bọn tao gặp ông ta đều cẩn thận từng li từng tí, sau này tao cũng từng tra thông tin của ông ta."
Chỉ là xóa bỏ hồ sơ của một Long Ngọc Kiều không đáng chú ý, đối với ông ta chẳng qua chỉ là dặn dò cấp dưới vài câu.
Bây giờ Phùng Nhị Bảo không thành công cũng là chuyện bình thường.
Hứa Nhân lấy ra một cái bật lửa, lạnh lùng đốt bức thư của Phùng Nhị Bảo, nhìn chằm chằm nó cháy hết rồi vỗ tay nói: "Lúc mày viết thư trả lời Lục Huyền, bảo anh ấy lén nhắn cho Phùng Nhị Bảo một tin, chuyện này dừng ở đây thôi."
Thẩm Vũ gật đầu, có nhà họ Trình đè ở đây, Phùng Nhị Bảo chỉ là một thanh niên trí thức xuống nông thôn có tiếng tăm không tốt, chẳng làm nên trò trống gì đâu.
Hứa Nhân nói: "Biết là nhà họ Trình thì cũng dễ tra rồi, chúng ta ở bên này, không nằm trong phạm vi thế lực của ông ta."
Hứa Nhân lại gửi thư bảo đảm cho người trong đơn vị của mình.
Thẩm Vũ về ký túc xá xem thư Lục Huyền viết. Mở đầu còn “Vợ yêu, thấy chữ như thấy người” các kiểu, phía sau là một tràng văn nói, viết cũng chẳng phải chuyện gì to tát, toàn là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Chỉ là ở cuối thư, để lại một câu.
Mãn Mãn nhớ em rồi, anh cũng vậy.
Trong lòng Thẩm Vũ cũng nhớ anh và Mãn Mãn, lấy giấy viết thư hồi âm cho anh, trong lòng tính toán ngày tháng xem Lục Huyền còn khoảng bao lâu nữa mới có thể đến đây.
Thư còn chưa viết xong, có người một cước đá văng cửa.
Trình Bạch Tuyết xụ mặt đi vào. Trong phòng ngủ có người đang đọc sách, bị dọa làm mực quẹt một đường dài, nhìn cô ta không nhịn được nói: "Đây là khu vực chung, Trình Bạch Tuyết, cô có thể đừng giở cái tính tiểu thư của cô ở trường học được không?"
Trình Bạch Tuyết không được cha Trình cho phép về, tâm trạng vốn đã bực bội ——
