Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn - Chương 98: Tam Ca Thích Nói Lời Ong Bướm

Cập nhật lúc: 07/01/2026 18:00

"Một người đàn ông ba gia đình, hai trong số đó là quả phụ, nhưng xem ra người vợ cưới hỏi đàng hoàng lại sống như quả phụ nhất. Chị dâu hai vừa phải xuống đồng vừa phải trông con, công việc thì nhường cho anh hai cậu, vậy mà giờ anh ta lại đi nuôi phụ nữ khác bên ngoài..."

Thẩm Vũ vừa nói vừa nhìn Lục Huyền với ánh mắt ngày càng kỳ quái.

Lục Huyền gõ nhẹ lên đầu cô: "Đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó."

"Em chỉ muốn c.h.ế.t trên người anh thôi."

Thẩm Vũ...

"A a a! Lục Huyền! Sao lúc đóng cửa lại anh không thể nghiêm túc như lúc ở bên ngoài được vậy!"

Lục Huyền nhún vai: "Nghiêm túc với vợ mình làm gì."

Thẩm Vũ liếc nhìn giữa hai chân hắn: "Em nói cho anh biết, nếu anh dám làm mấy chuyện này ở bên ngoài, em đ.á.n.h không lại anh, nhưng nửa đêm ngủ em cũng sẽ lấy kéo cắt phăng nó đi."

"Em không phải người có tính tốt như chị dâu hai đâu."

Lục Huyền đáp: "Anh cũng không phải loại người như anh hai, em đừng lúc nào cũng so sánh anh với anh ta."

Nói rồi, hắn lấy ra một vài thứ: "Anh đi làm đây, cái này em cất đi."

Thẩm Vũ nhìn thứ hắn nhét vào tay mình, có chút kinh ngạc vì Lục Huyền lại tự mình đi lấy thứ này.

"Anh đi lấy cái này lúc nào vậy?"

"Tối qua sau khi đại tẩu vào phòng sinh." Đôi mắt đen láy của Lục Huyền nhìn cô gái nhỏ trong phòng: "Nếu em sợ, chúng ta cứ tạm thời đừng sinh con, anh cũng sợ."

"Hơn nữa, có con cũng làm lỡ việc anh c.h.ế.t trên người em."

Miệng ch.ó không mọc được ngà voi, Thẩm Vũ vốn còn cảm thấy, thì ra phản ứng hôm qua của mình hắn đều thấy hết, trong lòng còn có chút cảm động, nhưng nghe đến câu sau thì chỉ muốn đá cho hắn một phát.

Thẩm Vũ cất mấy cái "dù che mưa cho trẻ con" đi, lúc ra ngoài để đến trường, Phán Nhi cũng đi theo.

"Thím ba, mẹ bảo con đi học cùng thím." Phán Nhi ra ngoài, mắt long lanh nhìn Thẩm Vũ.

Thẩm Vũ dắt tay cô bé: "Đi thôi."

Bà cụ Lục đang ở trong sân mắng Lý Bình cái bụng không ra gì, đẻ một đứa con gái, thấy Thẩm Vũ lại định giục sinh.

Thẩm Vũ nói: "Mẹ, mẹ không mau đến bệnh viện, đại tẩu ở lại thêm một ngày là tốn thêm tiền một ngày đấy."

Trong phút chốc, bà cụ Lục như bị ai bóp cổ.

"Đồ phá gia chi t.ử, sinh một đứa con gái không đáng tiền mà còn phải đến bệnh viện..."

Phán Nhi không hiểu: "Bà nội, bà cũng là con gái, cũng không đáng tiền sao?"

"Đến lượt một con nhóc như mày xen vào à!"

Phán Nhi kéo Thẩm Vũ: "Thím ba, mau chạy thôi."

Trước khi chạy đi, Thẩm Vũ còn nháy mắt với Hứa Nhân, rồi hét về phía bà cụ Lục: "Mẹ, hôm qua mẹ cho Hứa Nhân trứng gà rồi, hôm nay đến lượt con đó!"

Hứa Nhân khẽ chớp mắt, tỏ ý phối hợp.

Bà cụ Lục mà để cô được như ý thì đã không phải là bà cụ Lục.

Rõ ràng, giờ lên lớp của Phán Nhi đã bị muộn.

Lúc Thẩm Vũ đến trường, đầu tiên cô nhìn thấy Chu Hoài đang nói chuyện với Long Ngọc Kiều.

Hai người này chẳng có ý tốt gì.

Rõ ràng trong sách không có chuyện Chu Hoài đến đây dạy học, xem ra tình tiết đã sớm bị cô làm thay đổi lung tung rồi.

"Thanh niên trí thức Long, cô đến đây để xem ngôi trường mà mình thi không đỗ à?"

"Để tạo động lực cho cô, lần sau thi đỗ nhé?"

...

Long Ngọc Kiều đột nhiên nghe thấy lời của Thẩm Vũ, liền im bặt nhìn cô, "Chị dâu ba, chúng ta cũng là người một nhà, chị đừng lúc nào cũng nhắm vào em, em đến đây chỉ để ôn lại chuyện cũ với bạn học thôi."

"Chu sư huynh, em về trước đây." Long Ngọc Kiều nói xong liền rời đi.

Chu Hoài nhíu mày nhìn Thẩm Vũ: "Tiểu Vũ, anh phát hiện, em đã thay đổi! Trở nên..."

"Anh mà không thay đổi thì bây giờ cả người lẫn hộp tro chưa đến năm cân, tôi thay đổi thì có gì không bình thường? Tôi càng thay đổi càng xinh đẹp." Thẩm Vũ nói xong liền bỏ đi.

Còn chưa đi được bao xa.

"Thầy Chu, em ị ra quần rồi..."

Một cậu bé chân đi hai hàng bước ra hét lớn với Chu Hoài.

Thẩm Vũ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Mặt Chu Hoài đen như đ.í.t nồi.

Tiết học của Thẩm Vũ bắt đầu lúc mười giờ mười phút, cô vào văn phòng lấy đồ, chuẩn bị một chút là đến giờ lên lớp. Kiếp trước Thẩm Vũ chưa từng dạy lớp lớn như thế này, nhưng đã từng làm gia sư riêng cho người khác.

Giảng bài cũng không khó, hơn nữa trẻ con thời này nhìn chung ngoan hơn mấy chục năm sau một chút.

Dường như chúng tôn trọng giáo viên hơn.

Học sinh lớp năm ở nhà đã là nửa lao động chính, nghe hiểu lời nói, dạy dỗ ít nhất sẽ không xảy ra tình huống như của Chu Hoài vừa rồi.

Thẩm Vũ ngoài giờ thì lười biếng, nhưng lúc lên lớp vẫn rất nghiêm túc.

Gặp câu hỏi không hiểu, cô cũng sẽ kiên nhẫn giải đáp.

Hơn nữa, những người thanh niên trí thức này tuy biết làm bài thi, biết phân lớp cho học sinh, nhưng không có nghĩa là đứng trên bục giảng là có thể giảng bài ngay được. Không ít người sau khi nghe tiết của Thẩm Vũ còn chủ động đến hỏi cô cách giảng bài.

Tuy Thẩm Vũ lười biếng, có những việc có thể để người khác làm thì sẽ để người khác làm, nhưng trong giới giáo viên, cô vẫn được đ.á.n.h giá khá tốt.

Trưa về nhà.

Hứa Nhân xách ba con cá về, Thẩm Vũ trố mắt: "Đều là cậu bắt được à?"

"Không phải."

Hứa Nhân nói: "Long Ngọc Kiều ra sông bắt cá, tôi đi theo, cá đều bị tôi bắt hết về rồi, mặt cô ta tức đến xanh mét."

Không được chứng kiến cảnh đó.

Thẩm Vũ cảm thấy thật là một điều đáng tiếc.

"Thiết lập cá koi may mắn của cô ta hay thật đấy, Tiểu Nhân Nhân, sau này hai chúng ta không ở cùng nhau, cậu nhớ để mắt đến cô ta nhiều hơn. Nhớ kỹ, ba lần thì để lại cho cô ta một lần, đồ tốt phải về tay chúng ta."

"Không thể nuôi c.h.ế.t người ta ngay lập tức được, nếu lần nào đồ cũng về tay chúng ta, tôi sợ cô ta sẽ không còn ý định tìm những thứ này nữa."

Suy nghĩ của Thẩm Vũ rất đúng, Long Ngọc Kiều đã một thời gian không được ăn thịt. Bình thường, nếu cô ta tự mua thịt về nấu cơm, thì ông cụ Lục và Lục đại ca nhất định sẽ ăn. Hôm nay, bà cụ Lục không có nhà, đã đến bệnh viện, cô ta mới nảy ra ý định, không ngờ nửa đường lại có một Hứa Nhân nhảy ra, cướp hết cá của cô ta.

Đây không phải là lần đầu tiên!

Dù có may mắn, cũng không thể lúc nào cũng may mắn được, lần nào cũng bị người khác chặn đường, Long Ngọc Kiều đói đến mức bụng kêu ùng ục, bây giờ chỉ muốn không làm gì cả, cô ta đã bắt đầu nhớ những ngày chưa ra ở riêng rồi.

Cá sông thời này ăn khá ngon, Thẩm Vũ kho hai con, con còn lại bị Hứa Nhân ném vào chậu nước trong phòng Lý Bình.

"Tiền lần trước cướp được của Long Ngọc Kiều, nói là mua chút đồ đền bù, mà mãi không có cơ hội, cho cô ấy con cá này đi, vừa hay cô ấy mới sinh con."

Thẩm Vũ đã sớm quên béng chuyện này: "Tiểu Nhân Nhân của chúng ta là bảo bối thiện lương nhất."

Hứa Nhân nổi hết cả da gà, "Cậu im đi! Ghê quá!"

Thẩm Vũ cười ha hả.

Cá kho tộ ăn cùng với cơm trắng nóng hổi.

Đang cân nhắc có nên mang một ít cho Vương Hoa không thì Vương Hoa đã vào bếp nấu cơm, trông bộ dạng như vừa mới khóc, mắt vẫn còn sưng...

"Chị dâu hai, chị đừng nấu nữa, ăn cùng chúng em đi."

Vương Hoa gượng cười, "Không cần đâu, chiều nay chị định lên huyện mua đồ, các em có muốn mua gì không?"

Bộ dạng lý trí của Vương Hoa khiến Thẩm Vũ còn nghi ngờ rằng cô ấy vẫn sẽ đi làm bình thường, không ngờ chiều nay cô ấy lại muốn lên huyện mua đồ.

Thẩm Vũ lắc đầu: "Em không có gì muốn mua cả."

Thẩm Vũ vừa ăn cơm xong, chiều chưa đến một giờ, ngoài cửa nhà họ Lục đã vang lên tiếng ồn ào...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn - Chương 98: Chương 98: Tam Ca Thích Nói Lời Ong Bướm | MonkeyD