Bàn Tiệc Hải Sản - Chương 3
Cập nhật lúc: 29/08/2026 12:01
Ngày hôm ấy tôi chỉ tiện tay chọn một bộ quần áo.
Không ngờ phong cách lại giống hệt cách Ôn Tình thường ăn mặc khi còn đi học.
Lê Tiêu từng nói anh yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Hóa ra ý nghĩa thật sự lại là — bởi vì tôi giống cô ấy.
Chẳng trách anh luôn thích mua cho tôi những kiểu váy tương tự.
Dù tôi đã nhiều lần nói mình không thích, anh vẫn nhất quyết bắt tôi thử.
Không phải vì tôi mặc chúng đẹp.
Mà bởi mặc chúng vào, tôi càng giống Ôn Tình.
Tim tôi đau âm ỉ từng đợt.
Tôi nghiêng đầu nhìn sang người đang ngủ bên cạnh.
Lê Tiêu quay lưng về phía tôi, ngủ rất sâu.
Khoảng ba tháng trước, anh đột nhiên không còn ôm tôi khi ngủ nữa.
Bây giờ nghĩ lại, thời gian vừa khớp với lúc Ôn Tình quay về.
Năm năm yêu nhau.
Đây là lần đầu tiên tôi chủ động cầm điện thoại của anh lên.
Mật khẩu vẫn là một dãy số anh dùng từ trước tới nay, chưa từng thay đổi.
Ngày trước tôi chẳng suy nghĩ gì.
Bây giờ mới biết đó chính là ngày sinh của Ôn Tình.
Trong phần ghi chú, chi chít toàn bộ sở thích, thói quen và những thứ cần kiêng kỵ của Ôn Tình.
Không có lấy một dòng nào nhắc tới tôi.
Trong album ảnh được khóa riêng là vô số bức ảnh của Ôn Tình thời trẻ.
Mọi góc độ đều có.
Xinh đẹp, dịu dàng.
Chúng tôi yêu nhau nhiều năm, tôi từng không ít lần nhờ anh chụp ảnh giúp.
Lê Tiêu lần nào cũng từ chối, nói bản thân không biết chụp, ảnh chụp ra rất xấu.
Thì ra không phải anh không biết.
Ống kính của anh chỉ dành cho người mà anh thật lòng yêu.
Vậy năm năm của tôi…
Rốt cuộc là gì?
Tay tôi run tới mức suýt làm rơi điện thoại.
Tôi lặng lẽ đứng dậy khỏi giường, xuống tầng bắt đầu thu xếp hành lý.
Tới gần sáng mới mệt mỏi nằm xuống sofa ngủ thiếp đi.
Chưa được bao lâu, tôi đã bị Lê Tiêu đ.á.n.h thức.
Anh đang bận rộn chuẩn bị ra ngoài.
Từ tóc tai, quần áo đến giày đều được chỉnh trang kỹ lưỡng, bóng bẩy hơn hẳn ngày thường.
Anh đi ngang hai chiếc vali lớn của tôi mấy lần.
Nhưng không hề hỏi một câu.
“Hôm nay cuối tuần, anh định đi đâu?”
Tôi đứng trước mặt chặn anh lại.
Ánh mắt anh lướt qua đôi mắt sưng đỏ vì khóc của tôi, nhưng rất nhanh cúi đầu tiếp tục chỉnh cà vạt.
“Đối tác có cuộc họp đột xuất.”
“Đối tác nào? Tại sao em không biết?”
Ngày trước, tôi thương Lê Tiêu một mình khởi nghiệp quá vất vả, nên gần như huy động toàn bộ nguồn lực trong gia đình hỗ trợ anh.
Anh trai thương tôi, còn đặc biệt giành cho tôi một phần cổ phần tương đương Lê Tiêu, để quyền lợi hai bên ngang nhau.
“Trước đây em đâu có để ý những việc này.”
Giọng Lê Tiêu dần lạnh xuống.
“Bây giờ em cũng giống mấy lão già bảo thủ trong công ty, bắt đầu nghi ngờ anh rồi sao?”
Đây chính là điểm yếu của anh.
Tôi luôn biết.
Trước kia chỉ cần anh nhắc tới chuyện bị người khác nghi ngờ năng lực hay quyền quyết định, tôi sẽ lập tức nhượng bộ.
Nhưng lần này tôi không tránh nữa.
“Hôm nay là sinh nhật Ôn Tình đúng không?”
Trên mặt Lê Tiêu thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Ngay sau đó, biểu cảm lại chuyển thành trách móc.
“Em điều tra anh?”
Anh quay lại trước gương, tiếp tục vuốt tóc.
“Hôm nay đúng là sinh nhật Ôn Tình. Mấy người bạn đại học đều tới. Anh biết em sẽ không vui nên mới không nói.”
Thái độ thản nhiên ấy khiến lửa giận trong lòng tôi lập tức bùng lên.
“Anh biết em không vui, vậy sao không chọn cách đừng đi?!”
“Bây giờ em còn muốn quản cả việc anh giao du với bạn bè sao?!”
Lại như vậy.
Mỗi lần chúng tôi tranh cãi, điều tôi muốn chỉ là nói ra sự tủi thân của mình.
Tôi muốn anh hiểu tôi đang đau ở đâu.
Muốn anh quan tâm.
Nhưng anh luôn lập tức gán cho tôi một cái tội danh nào đó.
Kiểm soát.
Không tin tưởng.
Vô lý.
Cuối cùng tôi mệt mỏi, rồi lại tự thuyết phục mình nhượng bộ.
“Anh cũng đối xử với Ôn Tình như vậy sao?”
Trước đây tôi vẫn luôn tự an ủi rằng hoàn cảnh trưởng thành không tốt đã tạo nên tính cách lạnh lùng của anh.
Tôi là người chủ động lựa chọn yêu anh.
Vậy tôi nên bao dung.
Nhưng bây giờ tôi không còn chắc suy nghĩ ấy đúng nữa.
“Lê Tiêu.”
Tôi khẽ hỏi:
“Anh đã từng thật lòng yêu em chưa?”
Anh thoáng khựng lại.
Đúng lúc chuẩn bị trả lời, điện thoại bỗng vang lên.
Lê Tiêu gần như lập tức cầm lên xem.
Đôi mắt tôi đỏ hoe, nhưng vẫn nhìn thấy rất rõ.
Nét mặt lạnh lùng của anh dịu xuống.
Ánh mắt cũng trở nên mềm mại.
Ngay cả giọng nói khi quay sang tôi cũng bớt gay gắt.
“Hôm nay tất cả bạn học đại học đều có mặt. Tối qua trước mặt họ em đã gây chuyện, khiến mọi người có ấn tượng không tốt với em. Nếu hôm nay anh lại không tới, bọn họ càng bàn tán.”
“Em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng suy nghĩ linh tinh.”
Nói xong, anh xoay người chuẩn bị rời đi.
Tôi kéo lấy ống tay áo anh.
“Nếu em không muốn anh đi thì sao?”
Lê Tiêu vỗ nhẹ lên tay tôi.
“Ngoan, đừng làm loạn nữa.”
Anh gỡ tay tôi ra.
Sau đó bước khỏi cửa mà không hề quay đầu.
Tôi ngồi bệt xuống sàn.
Khóc đến không còn phát ra tiếng.
Khi gần như kiệt sức, điện thoại bỗng hiện lên một lời mời kết bạn.
Là Ôn Tình.
[Chị dâu, chuyện hôm qua là lỗi của em. Chị thật sự không cần phải xin lỗi em, càng không cần tặng món quà quý giá như thế này.]
Bên dưới là một bức ảnh.
Trong ảnh là sợi dây chuyền kim cương hồng có giá hàng chục triệu.
Một tháng trước, khi Lê Tiêu đi công tác nước ngoài, tôi từng nhờ anh mua giúp.
Tôi vốn muốn tặng cho “chị dâu” tương lai như một món quà cảm ơn.
Lúc đó Lê Tiêu nói sợi dây chuyền đã bị người khác mua mất.
Anh trước giờ gần như không nói dối.
Vì thế tôi không hề nghi ngờ.
Thì ra không phải mua không được.
