Bản Tình Ca Nơi Thành Phố Phía Nam - Chương 7
Cập nhật lúc: 28/07/2026 21:01
Vị quý tộc trẻ tuổi rõ ràng chưa từng bị đối xử như thế này bao giờ, kẻ làm ra hành động vô lễ này lại còn là tên hạ đẳng mà cậu ta coi thường nhất.
Ôn Hành bị kích động, cười lạnh nói: "Còn tưởng mày là thỏ trắng nhỏ gì, diễn giỏi thật đấy."
"Tao đã điều tra mày rồi, trước đây mày bị bán đi không chỉ một lần, có rất nhiều Alpha đã từng sử dụng mày rồi đúng không?"
Sắc mặt A Nặc có chút bếch bạc đi, nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi: "Thì đã làm sao?"
Ôn Hành ngẩn ngơ tại chỗ, cậu ta cho rằng tên Omega trước mắt này đơn giản là dày da mặt đến cực điểm, "Thân thể dơ bẩn hạ tiện như thế, mày cũng xứng tiếp cận chồng tao sao?"
"Dù tôi có ra sao, tiên sinh vẫn sẽ yêu tôi. Còn dù anh có nói gì, làm gì, tiên sinh cũng chẳng buồn liếc nhìn anh lấy một cái nữa đâu." A Nặc đứng dậy, từ trên cao đứng nhìn xuống Ôn Hành, "Hôm nay tôi ra đây gặp anh không phải để anh đe dọa tôi."
"Tôi là muốn cảnh cáo anh, đừng có đến quấy rầy cuộc sống của chúng tôi nữa."
Ôn Hành đập mạnh xuống bàn một cái rồi đứng phắt dậy, nắm c.h.ặ.t lấy cổ áo A Nặc: "Anh ấy sớm muộn gì cũng có ngày nhìn rõ mày chỉ là một giẻ lau dơ bẩn, rồi quay về bên tao."
Lúc tôi vội vàng chạy tới, cảnh tượng đập vào mắt chính là hai người đang nắm lấy áo nhau xè tóc. Cơn giận từ trong lòng bùng lên, tôi bước tới tách hai người ra, che chắn A Nặc ở sau lưng.
Vết xước do móng tay sắc nhọn cào trên mặt cậu thiếu niên khiến tôi đau lòng không xót xiết, tôi đè nén cơn giận hỏi Ôn Hành: "Rốt cuộc phải thế nào thì cậu mới chịu tha cho tôi?"
Ôn Hành ngẩn người, nén một bụng tủi thân, chỉ biết trừng trừng mắt nhìn A Nặc.
"Tôi không có gì có lỗi với cậu đúng không, thiếu gia?"
"Từ nhỏ đến lớn tôi luôn dốc hết sức lòng hầu hạ cậu. Cậu trốn học, người chịu phạt là tôi. Cậu không vui, người làm bao cát trút giận là tôi."
"Chuyện đ.á.n.h dấu năm đó, tôi không tự thiến mình ngay tại chỗ là lỗi của tôi." Tôi thở dốc dồn dập.
Gương mặt Ôn Hành trắng bệch ra hết lớp này đến lớp khác, sốt sắng gào lên: "Không phải đâu..."
Viền mắt đỏ ngầu, tôi ngắt lời cậu ta: "Thế nhưng những năm qua, tất cả mọi người đều biết tôi là một Alpha cấp S vô dụng nhất, là một con ch.ó của Ôn Hành cậu, đ.á.n.h c.h.ử.i nhiều năm như thế, cơn giận của cậu cũng nên nguôi ngoai rồi chứ?"
"Tôi nói cho cậu biết, giữa chúng ta đã không còn bất kỳ tình cảm nào nữa rồi, tình yêu, ơn nghĩa, tình thân, tình bạn đều bị cậu tiêu hao sạch sẽ rồi."
"Sau này, nếu cậu còn dám ức h.i.ế.p vợ của tôi, tôi sẽ không khách khí với cậu đâu."
Ôn Hành lau khô nước mắt, kiêu hãnh xách túi bước đi. Chỉ là khi quay lưng đi, bờ vai cậu ta vẫn rung lên từng trận dữ dội.
Tôi ôm A Nặc vào lòng, như báu vật vừa tìm lại được. "Có đau không?"
Em lắc lắc đầu, chu môi nũng nịu: "Chúng ta mau về nhà thôi. Ông xã."
14.
Tôi bế xốc A Nặc lên, lờ đi những ánh mắt rải rác chiếu tới từ xung quanh, sải bước rời khỏi quán cà phê tràn ngập mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g ấy.
Em ngoan ngoãn tựa vào lòng tôi, hai tay vòng qua cổ tôi, giấu mặt vào hõm cổ tôi. Như một con thú nhỏ đang tìm kiếm sự che chở.
"Xin lỗi em, làm em phải chịu tủi thân rồi!" Tôi cúi đầu hôn lên đỉnh đầu mềm mại của em, giọng nói đong đầy sự áy náy và đau lòng.
Rõ ràng đã thề sẽ bảo vệ em, vậy mà vẫn để em phải đối mặt với sự gượng gạo khó khăn này.
A Nặc ngẩng đầu lên, đôi mắt màu hổ phách ấy trong trẻo vắt, mang theo một tia cười xảo quyệt: "Không có tủi thân đâu ạ. Thật ra... còn có chút vui nữa ạ."
"Vui ư?" Tôi ngẩn ngơ.
"Ừm." Em gật đầu thật mạnh, như chú mèo vừa trộm được cá khô, "Nhìn thấy anh ta thẹn quá hóa giận nhưng lại chẳng làm gì được em, nghe thấy anh kiên định bảo vệ em như thế, lại còn gọi em là vợ nữa... trong lòng em thấy đặc biệt an tâm."
Em ghé sát vào tai tôi, dùng giọng hơi thào thào lại gọi thêm một tiếng: "Ông xã."
Hơi thở ấm nóng phả vào vành tai, mang theo mùi tin tức tố quả vả thanh ngọt đặc trưng của em, trong chớp mắt dẹp tan tất cả cơn giận và sự bất an còn sót lại trong tôi.
Trái tim mềm nhũn thành một vũng nước, tôi không kìm được siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm em vào lòng sâu hơn nữa, "Chúng ta về nhà."
15.
Tôi dẫn A Nặc chuyển đến một thành phố nhỏ ở phương Nam. Nơi đây ánh nắng chan hòa, khí hậu ôn hòa, xa rời những xô bồ của Đế đô và những quấy rầy của giới quý tộc.
Kể từ sau sự cố ở quán cà phê, Ôn Hành hình như đã chấp nhận thực tế, không còn xuất hiện nữa. Cuộc sống của tôi cuối cùng cũng trở lại bình yên.
A Nặc có niềm hứng thú cực kỳ to lớn với công việc làm vườn. Căn vườn nhỏ được em trồng đầy đủ các loại hoa cỏ, nhiều nhất chính là cây quả vả, em bảo đây là "cây may mắn" của mình.
Mỗi khi Thu sang Hè về, trong vườn lại ngập tràn hương quả thanh ngọt, hòa làm một với hương thơm trên người tôi.
Lúc hoàng hôn buông xuống, tôi kết thúc công việc ở quân bộ trở về nhà. Ánh hoàng hôn phủ lên nghiêng mặt A Nặc một lớp ánh kim ấm áp, đẹp đẽ đến mức không giống thực tại.
"Anh đã về rồi!" Em luôn luôn là người đầu tiên phát hiện ra tôi, lao nhanh về phía tôi.
Tôi đỡ lấy ly nước, thuận thế ôm trọn em vào lòng, hôn nhẹ lên trán em: "Ừm, anh về rồi."
