Bạn Trai Ảo Của Tôi - Chương 10
Cập nhật lúc: 15/09/2026 11:09
Chất giọng trầm khàn bên tai khẽ cất lời bảo tôi:
"Đại tỷ ơi là đại tỷ, chị uống say quắc cần câu mất rồi, để em cõng chị quay trở về phòng ký túc xá nhé."
Những lời lẽ nghe qua thì có vẻ như đang chê bai châm chọc, thế nhưng chẳng hiểu sao trong âm điệu lại ẩn chứa một sự cưng nựng và dịu dàng đến nao lòng.
Tôi khẽ ừm một tiếng yếu ớt, vùi sâu cả khuôn mặt nóng bừng vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của cậu ấy, theo tiềm thức trong cơn say buông lời phụng phịu hờn dỗi:
"Đừng có mở mồm ra là gọi người ta bằng đại tỷ nữa mà... gọi một tiếng chị gái đi..."
Từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c của người đang bế tôi bỗng truyền đến một tiếng cười trầm thấp nghẹn ngào.
Tiếp theo đó, tôi cảm nhận rất rõ ràng hơi thở nóng hổi của cậu ấy đang dần dần ghé sát lại gần bên tai tôi, và rồi một giọng nói quen thuộc đến mười hai phần mười bỗng nhiên vang lên bên màng nhĩ:
"Chị gái của em ơi."
Trái tim tôi bỗng giật thót lên một nhịp buốt nhói, một cái tên thiêng liêng bấy lâu nay vẫn luôn được cất giấu sâu kín nơi đầu lưỡi bỗng buột miệng thốt ra thành lời:
Cái giọng nói này đích thị chính là
"Nam Hạ đấy ư?"
Chất cồn men say trong cơ thể đã khiến cho toàn bộ não bộ của tôi hoàn toàn mất hết khả năng kiểm soát lý trí, trời đất ơi, làm sao mà tôi lại có thể nghe thấy chất giọng quen thuộc của Nam Hạ ở ngay bên cạnh mình như thế này cơ chứ?!
Tôi mơ màng thì thào gọi tên cậu ấy một cách vô cùng cẩn trọng và run rẩy.
Và ngay vào cái khoảnh khắc tiếp theo ấy,
Tôi cảm nhận rất rõ ràng đôi cánh tay rắn rỏi đang ôm c.h.ặ.t lấy thân hình tôi bỗng nhiên khựng lại, cứng đờ như một khúc gỗ!
Có lẽ tôi thực sự đã uống quá nhiều bia rượu rồi, nên mới sinh ra ảo giác ngộ nhận rằng Nam Hạ đang ở ngay bên cạnh mình như thế này?!
Chắc hẳn toàn bộ những chuyện này chỉ là một giấc chiêm bao mộng mị mà thôi.
Trong giấc mơ màng huyền ảo m.ô.n.g lung ấy, có một giọng nói vô cùng quen thuộc kề sát bên tai tôi cất tiếng hỏi han, từng luồng hơi thở nóng hổi phả vào khiến vành tai tôi đỏ ửng lên buốt rát, mang theo một sự thăm dò đầy vẻ giảo hoạt và tinh nghịch:
"Chị gái ơi, biệt danh tài khoản hiển thị trên mạng của chị có phải là Nước soda vị bưởi đúng không ạ?"
Tôi vô thức gật gật đầu, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy vạt tay áo của cậu ấy thỏ thẻ hỏi vặn lại:
"Cậu... cậu rốt cuộc là ai thế hả?"
"Chị gái ơi, em chính là Nam Hạ của chị đây mà."
"Nam Hạ sao?"
Thế mà lại thực sự chính là Nam Hạ thật sao?!
Tôi cố gắng hết sức muốn mở to hai mí mắt ra để nhìn cho thật rõ ràng, thế nhưng hai mí mắt lúc này lại nặng trĩu như đeo chì không sao mở nổi, tôi chỉ biết dùng hết sức bình sinh túm c.h.ặ.t lấy vạt áo của cậu ấy, nghẹn ngào cất tiếng trách móc:
"Nam Hạ ơi... chẳng phải... chẳng phải em đã nhẫn tâm ruồng bỏ không cần chị nữa rồi hay sao cơ chứ?..."
Người đang ôm tôi bỗng nhiên im lặng phăng phắc không đáp lời, trên vầng trán tôi bỗng cảm nhận được một sự tiếp xúc vô cùng dịu dàng và êm ái, tựa như có một bàn tay ấm áp đang khẽ khàng vuốt ve từng lọn tóc mái lòa xòa trên trán tôi, tôi có thể cảm nhận rất rõ ràng một ánh mắt rực lửa nóng bỏng đang chăm chú soi chiếu từng đường nét trên khuôn mặt mình.
Phải mất một hồi lâu sau, tôi mới nghe thấy cậu ấy khẽ buông một tiếng thở dài thầm thì bên tai:
"Hóa ra là... chị gái nhà em lại thích ăn cái món khẩu vị ngọt ngào phong tao này cơ đấy à."
"Hả?..."
"Thế cho nên... San San ơi, thực chất trong lòng chị bấy lâu nay vẫn luôn thích em đúng không nè? Hửm?" Bàn tay to lớn ấy khẽ nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của tôi lên, trong giọng điệu tràn ngập những tiếng cười hạnh phúc không tài nào che giấu nổi.
Những giọt nước mắt tủi thân của tôi lại một lần nữa không kìm được mà trào dâng ra khóe mi, nhớ lại toàn bộ những nỗi buồn đau tuyệt vọng suốt mấy ngày qua, tôi chỉ biết rúc sâu cả khuôn mặt mình vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của cậu ấy.
Một nụ hôn dịu dàng khẽ khàng đặt nhẹ lên bờ mi ướt đẫm của tôi, lành lạnh và ẩm ướt, chẳng biết đó là hơi ấm bờ môi của cậu ấy hay là vị mặn mòi từ những giọt nước mắt của chính tôi.
Hòa cùng từng nhịp thở quấn quýt nồng nàn, hai bàn tay tôi vô thức siết c.h.ặ.t lấy vạt áo trước n.g.ự.c cậu ấy.
Nụ hôn ngọt ngào ấy cứ thế chậm rãi men theo bờ mi của tôi trượt dần xuống dưới gò má, rồi dừng lại ngay sát bờ môi mềm mại của tôi.
Thế nhưng ngay vào cái khoảnh khắc hai đôi môi sắp sửa chạm sát vào nhau, cậu ấy lại bất ngờ dừng lại.
Ánh mắt rực lửa ấy dường như đã chăm chú dán c.h.ặ.t vào đôi môi tôi suốt một hồi lâu, rất lâu,
Tựa như bờ môi của tôi chính là một báu vật vô giá hiếm có khó tìm nhất trên cõi đời này vậy.
Kìa cái đồ ngốc này...
Đại ca ơi là đại ca, nếu cậu mà còn chần chừ không chịu hôn mau lên thì bà đây thực sự sẽ ngủ thiếp đi mất tiêu bây giờ đấy!
Dẫu sao đây cũng chỉ là một giấc xuân mộng trong cơn say mà thôi!
Thế thì cớ sao không làm cho tới bến, nâng cao hiệu suất làm việc lên một chút có được không hả?!
Quả đúng là mượn rượu làm tăng thêm sự dũng cảm cho kẻ hèn nhát, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng nhiên nổi m.á.u liều mạng, tôi vung cả hai cánh tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ cậu ấy, rướn người nhào về phía trước, c.ắ.n mạnh một cú thật sâu lên bờ môi của cậu ấy.
Toàn thân đau nhức rã rời, ánh nắng ban mai rực rỡ lúc sáu giờ sáng tinh mơ chiếu thẳng không lệch một li vào giữa khuôn mặt tôi.
Và tư thế ngủ lúc này của tôi, quả thực là có đôi phần vô cùng kỳ quặc và quái đản:
Tôi nằm sấp sải dài hai tay hai chân hệt như một con ễnh ương vừa bị người ta giẫm trúng một phát, đang vô cùng say sưa và nhiệt tình nằm đè bẹp lên trên thân thể của một người đàn ông...
Cái thứ quái quỷ gì đang diễn ra thế này hả trời?!?!
Mùi hương nước giặt xả Lam Nguyệt Lượng quen thuộc hòa lẫn với mùi men bia rượu phảng phất bên cánh mũi, chiếc giường nệm bên dưới thân tôi thì vô cùng êm ái mềm mại, thế nhưng cái người đàn ông đang nằm ở bên dưới thân tôi thì lại
Vô cùng rắn rỏi và cứng cáp.
"Diệp... Diệp T.ử Du?!"
Lúc này tôi mới bàng hoàng định thần nhận ra rằng hai chúng tôi dường như đang nằm chung trên một chiếc giường bên trong một khách sạn bình dân gần trường, cái thằng nhóc này rõ ràng lúc thuê phòng đã giả vờ đứng đắn thuê một căn phòng hai giường đơn.
Thế nhưng chúng ta thừa hiểu rất rõ ràng một quy luật muôn thuở rằng: Phòng hai giường đơn đối với một người đàn ông và một người đàn bà thì căn bản chỉ là đồ vật trang trí cho vui mắt mà thôi, một khi ánh đèn phòng đã tắt phụt đi thì hai cơ thể bằng xương bằng thịt sẽ tựa như hai thanh nam châm trái dấu, tự động hút c.h.ặ.t lấy nhau chen chúc trên cùng một chiếc giường đơn nhỏ nhắn.
Người đàn ông đang nằm bên dưới thân tôi dường như vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ ngon lành, chiếc cằm vuông vức rắn rỏi của cậu ấy tì nhẹ lên trán tôi, còn bàn tay to lớn thì vẫn đang vòng ra sau siết c.h.ặ.t lấy vòng eo thon thả của tôi.
Cả người tôi dường như cứ thế nằm trọn trong vòng tay ấm áp của cậu ấy ngủ vùi suốt cả một đêm dài.
Nhận thấy những sự cựa quậy cử động của tôi, cậu ấy khẽ cựa mình tỉnh giấc, đôi lông mày khẽ nhíu lại rồi thuận thế đổi một tư thế ôm khác, cánh tay lại càng siết c.h.ặ.t lấy eo tôi hơn nữa.
Hơi thở nam tính nóng hổi của cậu ấy phả thẳng vào vầng trán tôi, khiến cho trái tim vừa mới tỉnh cơn say của tôi bỗng chốc đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy tung ra ngoài.
"Này!! Này cậu kia!! Buông ra mau lên xem nào!!" Mặt tôi đỏ bừng lên như gấc chín, cuống cuồng dùng hai tay đẩy cậu ấy ra.
"Hửm?" Cậu ấy cuối cùng cũng chịu chậm rãi mở to đôi mắt ra, nhìn rõ mồn một khuôn mặt tôi, rồi buông một tiếng gọi ngọt xớt kéo dài lả lơi: "Bưởi tỷ tỷ ơi~"
Nói đoạn, cậu ấy lại tiện tay kéo cả người tôi dúi sâu vào lòng mình, nhắm tịt mắt lại định bụng ngủ tiếp.
Tiếng gọi "Bưởi tỷ tỷ" ngọt như rót mật ấy tựa như một quả b.o.m nguyên t.ử nổ tung bên tai, khiến toàn bộ đầu óc tôi bàng hoàng chấn động đến mức đờ đẫn hoàn toàn tại chỗ!
Chất giọng nói trầm khàn ngái ngủ vừa mới thức dậy của Diệp T.ử Du sao mà lại lười biếng, ấm áp, từ tính và quyến rũ đến mức độ nghẹt thở nhường này.
Và cái âm vực trầm ấm ấy, cùng với cái danh xưng xưng hô ngọt ngào ấy, trong toàn bộ thế giới của tôi bấy lâu nay vốn dĩ chỉ thuộc về duy nhất một người duy nhất trên đời
