Bạn Trai Bắt Tôi Nghỉ Việc Chăm Cả Nhà - 9
Cập nhật lúc: 26/08/2026 01:02
Cộng thêm phần lương bị khấu trừ sau khi Đỗ Thừa Việt tìm được công việc mới, khoản nợ dần được bù đủ.
Khi khoản cuối cùng vào tài khoản, Giang Nhuế gửi cho tôi giấy xác nhận kết thúc vụ việc.
Tiền gốc 280 nghìn tệ, cộng thêm lãi quá hạn và một phần chi phí.
Tôi nhìn điện thoại một lúc.
Không có cảm giác sung sướng đến run người như tưởng tượng, chỉ thấy một việc kéo dài quá lâu cuối cùng cũng được gạch bỏ.
Trong cột thứ ba của bảng tính, tôi đổi dòng “Nhà họ Đỗ còn nợ” sang màu xanh.
Cùng ngày, Nguyễn Bội San khởi kiện Đỗ Thừa Việt yêu cầu hoàn trả 120 nghìn tệ.
Cô ta thắng kiện, nhưng vì Đỗ Thừa Việt không có đủ tài sản đứng tên mình nên chỉ thi hành án lấy lại được một phần nhỏ.
Căn nhà cô ta muốn không có.
Việc được ký chính thức cũng không có.
Người từng hứa sẽ cưới cô ta cũng bắt đầu tránh mặt.
Còn Đỗ Thừa Việt, khi công ty mới tiến hành kiểm tra lý lịch đã bị hỏi nguyên nhân rời công việc trước.
Hai lần liên tiếp anh ta đều không vượt qua được.
Sau đó anh ta vào một nhà phân phối quy mô nhỏ hơn, làm lại từ vị trí nhân viên bán hàng cơ bản, hơn nửa tiền lương dùng để trả nợ.
Quách Tú Cầm và Đỗ Quốc Đống cuối cùng cũng không mở được quán cơm hỗ trợ người già.
Xe đã bán, thiết bị cũng bán.
Tiền vay họ hàng vẫn phải từ từ trả.
Trước đây Quách Tú Cầm từng tính chuyện để tôi nghỉ việc rồi chăm sóc miễn phí cho hai ông bà.
Bây giờ bà ta lại phải tự đi làm theo giờ ở bếp ăn cộng đồng để bù chi phí sinh hoạt.
Cuối cùng bà ta cũng có được đúng công việc mà mình từng ca ngợi là thời gian linh hoạt, thuận tiện chăm sóc gia đình.
Chỉ có điều lần này, người nhận lương 2 nghìn tệ một tháng không phải tôi.
Ngày cửa hàng mẫu vận hành thử, trời đổ một trận mưa ngắn.
Mưa tạnh, nước từ mái che trước cửa nhỏ xuống, gạch lát được rửa sáng bóng.
Cư dân gần đó lần lượt bước vào.
Có người tới lấy quần áo đã giặt, có người mang nồi cơm điện tới sửa, cũng có người ngồi ở khu nghỉ chờ rau đặt mua theo nhóm.
Tôi đứng sau quầy dịch vụ kiểm tra danh sách khiếu nại trong ngày.
Một dì nhận ra tôi, cười hỏi.
“Tiểu Giản, cô có phải lãnh đạo lớn nhất ở đây không?”
“Không phải.”
Tôi in lại mã nhận đồ mà bà ấy tìm nhầm.
“Hôm nay tôi là người phụ trách giải quyết vấn đề.”
Bà ấy hài lòng cầm tờ giấy rời đi.
Diệp Văn Thu đứng cách đó không xa, nhướng mày với tôi.
Dữ liệu vận hành thử tốt hơn dự kiến nhưng cũng lộ ra không ít vấn đề.
Lối giao nhận hàng quá hẹp, ngày mưa dễ tắc.
Người lớn tuổi không biết dùng màn hình tự phục vụ.
Chữ ở quầy sửa chữa lại quá nhỏ.
Tôi ghi từng vấn đề vào sổ, chuẩn bị hôm sau sửa lần lượt.
Chập tối, Đỗ Thừa Việt xuất hiện.
Anh ta đứng ngoài cửa, không bước vào.
Mấy tháng không gặp, anh ta gầy đi, trên tay xách một túi giấy.
Tôi đi ra nhưng không để anh ta tới gần khu vực làm việc.
“Có chuyện gì?”
Anh ta đưa túi giấy cho tôi.
“Trước đây em để quên mấy quyển sách ở nhà mẹ anh, còn có một chiếc máy ảnh.
Anh dọn đồ thì tìm thấy.”
Tôi mở ra nhìn, đúng là đồ của mình.
“Cảm ơn.”
Anh ta vẫn không đi.
“Nghe nói em được thăng chức rồi.”
“Ừ.”
“280 nghìn cũng trả hết rồi.”
“Tòa đã kết thúc vụ việc.”
Gió sau mưa từ đầu phố thổi tới, hất nhẹ vạt áo sơ mi của anh ta.
Anh ta cúi đầu đá vệt nước dưới chân, giống như mỗi lần làm sai trước đây đều chờ tôi mở lời trước.
Lần này tôi không nối lời giúp anh ta.
Anh ta đành tự nói.
“Bội San cứ kiện anh mãi, bố mẹ anh ngày nào cũng trách anh.
Tri Ý, đến bây giờ anh mới biết, vẫn là em thích hợp sống cùng nhất.”
Tôi hiểu ý.
Có lẽ đến giờ anh ta vẫn chưa hiểu mình sai ở đâu.
Anh ta chỉ phát hiện sau khi mất tôi, không còn ai cùng anh ta trả tiền nhà, nấu cơm, chăm bố mẹ, cũng chẳng còn ai có thể lấy ra 280 nghìn tệ cho gia đình anh ta xoay vòng.
“Đỗ Thừa Việt, thứ anh cần là một nhân viên dài hạn có thu nhập cao, yêu cầu thấp, còn có thể chăm sóc miễn phí cả nhà anh.”
Trên mặt anh ta lộ vẻ khó coi.
“Anh đã ra nông nỗi này rồi, em nói chuyện còn nhất định phải cay nghiệt thế sao?”
“Tôi chỉ đang mô tả chính xác.”
Anh ta im lặng một lúc rồi hỏi.
“Đứa trẻ đó, em thật sự không hề tiếc sao?”
Tôi nhìn dòng người qua lại.
“Trước khi làm thủ thuật, tôi từng buồn.
Nhưng tôi càng không thể đưa một đứa trẻ vào một cuộc sống mà ngay cả người mẹ cũng bị niêm yết giá trị bằng tiền.”
Mắt anh ta đỏ lên.
“Nếu hôm đó anh không bảo em nghỉ việc, có phải chúng ta sẽ không đi đến ngày hôm nay không?”
“Anh bảo tôi nghỉ việc chỉ là đem những sắp xếp anh đã làm từ lâu đặt thẳng trước mặt tôi.
Nguyễn Bội San, tài liệu của tôi, chuyện lấy tiền cả hai bên, ý định nhòm ngó căn nhà của tôi, chuyện nào chẳng xảy ra trước câu nói đó?”
Trong cửa hàng có người gọi tôi.
Tôi xách lại túi giấy.
“Đồ tôi đã nhận.
Sau này anh không cần tới nữa.”
Anh ta bước lên nửa bước rồi lại dừng.
Tôi xoay người trở vào cửa hàng, không nhìn xem anh ta rời đi lúc nào.
Sau khi vị khách cuối cùng lấy chiếc quạt đã sửa xong, cửa cuốn chậm rãi hạ xuống.
Trong cửa hàng chỉ còn tiếng nhân viên sắp xếp kệ hàng.
Tôi gửi danh sách vấn đề trong ngày vào nhóm làm việc rồi tắt máy tính ở quầy dịch vụ.
Miêu Gia Ninh đứng ngoài cửa chờ tôi, trên tay cầm hai chiếc ô.
“Mưa tạnh rồi, mang thừa.”
“Cứ giữ đi.
Ngày mai biết đâu lại mưa.”
Chúng tôi đi theo con phố vừa được nước mưa rửa sạch về phía bãi đỗ xe.
Những vũng nước ven đường phản chiếu biển hiệu cửa hàng, thỉnh thoảng bị bánh xe cán vỡ, chẳng bao lâu lại tụ lại như cũ.
Ứng dụng ngân hàng trên điện thoại bật thông báo khấu trừ khoản vay mua nhà tháng này.
Tôi tiện tay mở ra, thấy số dư tài khoản nằm yên ổn ở đó.
Trong ấy có tiền lương tôi tự kiếm, có 280 nghìn tệ đã đòi lại, cũng có khoảng dư tôi để dành cho chặng sống tiếp theo.
Tôi cất điện thoại vào túi, nhận chiếc ô Miêu Gia Ninh mang thừa.
Trong gió vẫn còn mùi ẩm của mưa.
Cán ô khô ráo, nằm trong tay rất vững.
HẾT.
