Bạn Trai Cũ Nhận Vơ Thân Phận Của Chồng Tôi - Chương 5
Cập nhật lúc: 28/06/2026 23:01
Cô ta chỉ tay về phía anh đang đứng, cố ý hỏi:
“Chào anh, cho tôi hỏi, người đàn ông kia là ai vậy ạ?”
Người của ban tổ chức nhìn theo hướng tay chỉ.
Nhưng anh ta hiểu nhầm cô ta đang nói đến vệ sĩ phía sau, bèn đáp:
“À… không rõ lắm, chắc là vệ sĩ riêng của ngài Cố thôi.”
Ngô Thanh Yên nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt trở nên bình tĩnh lại:
“Ồ, cảm ơn anh.”
Cảnh này vừa khéo bị máy quay ghi lại.
Bình luận lập tức bùng nổ:
【Ha ha ha, Ôn Tuyết đúng là không bỏ sót ai, đến cả vệ sĩ cũng muốn thả thính!】
【Một bên thì bám lấy Lâm Hạn, một bên thì dòm ngó vệ sĩ của ngài Cố, rõ ràng là muốn gả vào hào môn bằng mọi giá!】
【Lý thuyết âm mưu xin được bắt đầu: Ôn Tuyết thao tác đa tuyến, gia tộc nào thu nhận được cô ta thì cô ta coi như thắng lớn!】
【Kiên quyết phản đối! Ôn Tuyết cút khỏi giới giải trí đi!】
Tôi nhìn màn hình đạn mạc đang bịa chuyện đến phát rồ, chỉ muốn đập đầu vào tường mà c.h.ế.t cho xong.
Còn Cố Diễn Chi thì vẫn ung dung đứng lên, như thể hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi mớ hỗn loạn xung quanh.
Anh cúi đầu nhìn tôi, hỏi:
“Đi nổi không?”
Tôi nghiến răng:
“Đi được.”
Anh khẽ “ừ” một tiếng, đỡ lấy tôi, đưa tôi rời khỏi khu vực t.h.ả.m đỏ.
Sau đó dẫn thẳng vào bên trong biệt thự — nơi tổ chức tiệc riêng của sự kiện.
Vừa mới ngồi xuống ghế, anh đã rút ra một đôi dép đi trong nhà mềm mại, giọng nói không cho phép phản kháng:
“Đổi dép.”
5
Thay dép xong, tôi bỗng có cảm giác như… vừa về đến nhà vậy.
Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề từ ban tổ chức hấp tấp chạy tới, cúi đầu thì thầm vài câu với Cố Diễn Chi.
Anh hơi nhíu mày, quay sang nói với tôi:
“Anh phải rời đi một lát. Em ở đây một mình ổn không?”
Tôi lập tức gật đầu như gà mổ thóc.
Tuy trông anh có vẻ không còn giận nữa, nhưng khi sự việc vẫn chưa được làm rõ, tôi cứ giữ phong cách ngoan ngoãn biết điều là thượng sách.
Nhìn bóng lưng anh xa dần, tôi xoa xoa cổ chân vẫn còn hơi đau, một mình bước vào đại sảnh.
Toàn bộ khu vực sự kiện gần như giữ nguyên bố cục và bài trí của căn biệt thự ban đầu.
Đèn chùm pha lê sang trọng, tranh sơn dầu đắt tiền, đồ trang trí tinh xảo lấp lánh.
Nơi này chẳng khác gì phòng triển lãm cá nhân của một đại gia tầm cỡ thế giới.
Tôi cứ bước đi vô định, không để ý đường, vô tình rẽ vào một góc khuất ít người.
Không có camera, nhưng ngay lúc ấy, tôi để ý thấy… có gì đó không ổn ở tủ trưng bày phía trước.
Tôi tiến lại gần, vừa liếc qua liền sững người tại chỗ.
Bình sứ trong tủ… vỡ rồi!
Đó là một chiếc bình sứ men lam hoa sen dây thời Minh.
Nghe nói, kiểu bình này từng được cung đình nhà Minh sử dụng riêng, số lượng còn sót lại cực kỳ hiếm hoi.
Mỗi chiếc đều là báu vật cấp quốc bảo, chỉ có viện bảo tàng mới dám giữ.
Vậy mà bây giờ, nó đang nằm trên sàn, vỡ thành mấy mảnh.
Ai làm ra chuyện này vậy?!
Tôi đảo mắt nhìn quanh, liền thấy Ngô Thanh Yên đứng ngay cạnh tủ kính.
Mặt cô ta trắng bệch, trong mắt toàn là hoảng loạn.
Vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt chột dạ của cô ta lập tức chuyển sang như bắt được cứu tinh.
Cô ta bất thình lình chỉ tay về phía tôi, hét toáng lên:
“Ôn Tuyết! Cô đang làm gì đó?!”
Giọng cô ta sắc nhọn như muốn xuyên thủng cả trần nhà, khiến mọi nhân viên trong hội trường đều quay đầu nhìn sang.
“Tôi đã nói là đừng có tùy tiện chạm vào. Cái bình này vỡ rồi đó, cô tính sao hả?!”
Tôi bị tạt một gáo nước bẩn đến mức ngơ luôn, đứng đơ ra tại chỗ:
“Hả? Tôi… tôi chạm hồi nào?!”
Camera livestream lập tức quay sang bên này.
Phóng viên tiến tới zoom cận cảnh những mảnh sứ vỡ trên sàn.
Sau đó cắt sang gương mặt tôi, nhấn thẳng một cú close-up to tổ bố.
Bình luận nổ tung:
【??? Cô này là sao chổi hả trời!】
【Ôn Tuyết không gây chuyện chắc c.h.ế.t! Đừng có làm liên lụy đến chị dâu của tụi tui!】
【Đã báo cáo vi phạm rồi, yêu cầu Ôn Tuyết rút khỏi giới giải trí! Sự nghiệp chính thức tiêu tan!】
Ngô Thanh Yên ôm n.g.ự.c, làm bộ tức giận đến phát khóc, tiếp tục rót thêm dầu vào lửa:
“Ôn Tuyết à, tôi chỉ là người ngoài giới thôi, cô nói tôi vài câu tôi cũng chịu được. Nhưng cô làm vỡ đồ quý rồi còn đe dọa tôi nữa, sao lại ác như vậy hả?!”
“Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ không rời xa Lâm Hạn!”
…Lại nữa?
Làm ơn đi.
Bao giờ mới thôi lôi tôi với Lâm Hạn vào cùng một chỗ vậy?!
Chỉ bằng vài câu, Ngô Thanh Yên đã khéo léo dẫn dắt dư luận.
Ngay sau đó, một nhân viên ban tổ chức có đeo bảng tên bước ra, trịnh trọng tuyên bố:
“Cô Ôn, chiếc bình sứ này là một trong những bảo vật đỉnh cao tại sự kiện ra mắt lần này của Nhà D, thuộc về bộ sưu tập cá nhân của ngài Cố.”
Bình luận lại phát cuồng:
【Cô ta gan to bằng trời rồi! Dám cố ý làm vỡ đồ quý, còn dọa nạt chị dâu người ta!】
【Ôn Tuyết lần này xong đời thật rồi! Có bán cả cô ta cũng không đủ tiền đền!】
【Không phải chỉ là cái bình thôi à, làm gì mà ghê gớm vậy?】
【Đắt hay không thì khoan nói, cô ta làm vỡ thì phải bồi thường, khỏi biện minh!】
Khắp hội trường bắt đầu xì xào bàn tán.
Lời ra tiếng vào như lưỡi d.a.o cứa từng nhát.
Tôi hít một hơi thật sâu, giữ bình tĩnh:
